VẪN CÒN THIẾU MỘT VẠN NHÂN MÃ

N2T


Có một người làm bánh phồng, lò bánh đặt bên đường phố lớn, anh ta một mình vừa chiên bánh vừa bán bánh. Bên cạnh lò bánh có một hội trường kể chuyện, ở trong đó người ta đang kể chuyện “tam quốc”, khi kể đến hồi Tào Tháo điều khiển nhân mã đi xuống Giang Nam, người kể chuyện đem chuyện Tào Tháo điều khiển tám mươi ba vạn binh kể thành tám mươi hai vạn binh.

Người nướng bánh phồng đang nướng bánh đột nhiên nghe người kể chuyện kể sai, bèn tạm ngưng nướng bánh đi vào đính chính: Tào Tháo điều khiển tám mươi ba vạn binh chứ không phải là tám mươi hai vạn; nhưng người kể chuyện khăng khăng không nhận sai mà vẫn cứ nói là tám mươi hai vạn, do đó mà hai người cãi nhau to tiếng. Người nướng bánh kiên trì nói tám mươi ba vạn, người kể chuyện vẫn cứ nói tám mươi hai vạn, cả hai người không ai chịu nhường ai, càng cãi càng kịch liệt.

Người nghe kể chuyện thấy hai người cãi nhau không ngừng, bèn lên tiếng khuyên người bán bánh phồng:

- “Bỏ qua đi, đừng tranh cao thấp với ông ta, mau đi coi lò bánh của anh, bánh thành hồ cả rồi kìa !”

Người nướng bánh phồng vẫn cứ cố chấp nói:

- “Không được, cho nó thành hồ luôn, một cái lò bánh nướng được bao nhiêu, ở đây vẫn có thiếu một vạn nhân mã !”

Suy tư:

Các thầy đại chủng viện đi giúp xứ thì giống như làm dâu trăm họ, được lòng cha sở thì mất lòng giáo dân, được lòng giáo dân thì cha sở không vui, làm được việc cũng bị phê bình, không làm gì cũng bị giáo dân nói thế này thế nọ, thấy giáo dân làm sai sửa cho họ cũng bị nói, không sửa sai cho họ cũng bị họ cho là người ngoài…

Làm người bàng quan thì rất khó, nhất là những người có chút chức quyền, có chút địa vị, bởi vì họ cảm thấy mình có bổn phận phải dạy bảo, nhắc nhở người khác, thế là họ bị cho là hung thần của bề dưới và là người khó tính của tập thể; bởi vì tính tình bộc trực nên thấy chuyện không thuận mắt thì can thiệp, thế là họ bị phê bình, bị chửi và bị trù dập…

Các thầy đại chủng viện phải tập làm người bàng quan khi đi giúp xứ, không nên trực tiếp giải quyết mọi chuyện vì đã có cha sở; cha sở tập làm người bàng quan khi giữa giáo dân có chuyện bất bình riêng tư với nhau, để ngài có cơ hội suy tư, đoán xét, nếu cần thì họ sẽ nhờ ngài giải quyết; hoặc là ngài nên tập làm người bàng quan khi để giáo dân chủ động công việc của giáo xứ.

Làm người bàng quan không có nghĩa là bỏ mặc sự việc, nhưng có nghĩa là không vội vàng giải quyết vấn đề, mà nên có thời gian quan sát, cân nhắc chin mùi, đó chính là sự khôn ngoan của những người “làm dâu trăm họ” vậy.

---------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com