Chúa nhật 30 thường niên, năm A
Mt 22, 34-40
Nói đến xót thương là nói đến người có lòng nhân. Có lòng nhân vì người đó đối xử tốt lành với người khác, không phải bằng môi mép ngoài miệng mà bằng tấm lòng thực sự thương xót người cùng khổ. Trong mắt họ, lớn bé, trẻ già, giầu nghèo, cao sang, thấp hèn đều là người và có quyền phải được đối xử với nhau bằng tình người. Nơi mỗi người đều có giá trị cao cả của con người. Cái nghèo không làm họ mất bản chất người. Nếu giầu sang, chức tước làm cho người ta ra người hơn thì đâu là mức đo. Một mai mất chức, về hưu, nghèo, lại hoá kiếp vượn trở lại sao. Hẳn không phải thế. Đã sinh ra làm người thì luôn luôn làm người, giầu nghèo, quyền thế, không chức tước cũng vẫn là người.
Chúng ta không nói trâu bò, ruồi muỗi lỗi luật mà nói người phạm luật. Như thế dù phạm luật vẫn là người. Đã là người thì phải đối xử với nhau như người. Người đối xử với người bằng lòng nhân, rộng lượng, bác ái. Coi thường tù nhân, nhục mạ, gọi là tên ấy, nó, thằng tù là mất đạo đức. Hà khắc, ức hiếp, lạm quyền, đánh đập người khác chính là tự làm giảm giá trị mình. Một người có tư cách, có lòng nhân, có giáo dục, có đạo đức không thể làm công việc đó. Bởi làm thế là giảm chính nhân phẩm mình. Gọi tù nhân là nó vậy nói chuyện với nó hai người ngang hàng nhau. Gọi tù nhân là tên ấy, nó, cai tù cũng đứng ngang hàng, cùng phòng với tên ấy thì có khác chi chính mình cũng là một tên ấy. Tất nhiên kẻ có quyền không chấp nhận nhưng tư cách, cách hành xử và việc làm đặt mình ngang hàng với người đang đối thoại với mình. Ai cũng biết trước khi dối được người mình đã phải dối mình. Ngậm máu phun người miệng mình dơ trước. Tương tự như thế, coi thường người khác là coi thường chính mình. Kính trọng người chính là kính trọng cả mình lẫn người mình đang kính trọng. Một khi sinh ra làm người không ai có quyền tước bỏ quyền ấy. Người ta có thể giới hạn ít tự do của một người. Tước quyền làm người của người khác là lạm quyền. Kẻ lạm quyền đáng bị chê trách.
Xót thương gắn liền với cùng khổ. Cùng khổ ở đây có nghĩa là ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, đêm ngủ không chăn, ngày nghỉ không chiếu. Cùng khổ đây bao gồm cả không tiếng nói. Họ kêu không ai đáp; họ gọi chẳng ai thưa. Có khiếu nại không ai giải quyết. Bởi vì con người không đáp lại nhu cầu sống của anh em mình nên cùng khổ là do con người thiếu lòng nhân với nhau.
Khi con người đối xử nhân từ với nhau sẽ hết cảnh ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Trong khi đó lại có người đứng trước tủ áo lựa hoài vẫn chưa vừa ý.
Khi con người sống với nhau bằng lòng nhân cảnh kẻ đói mong ăn no, kẻ thừa thực phẩm chọn lựa chê món này, bình phẩm món nọ sẽ biến mất.
Khi con người coi nhau bình đẳng, giầu nghèo, ai cũng là người không hơn không kém thì đâu còn tình trạng giả điếc bịt tai, giả mù che mắt, dân khiếu nại mà không cấp nào đoái hoài.
Xóa đói, diệt nghèo là điều có thể làm được. Việc làm này không khó khi nơi đó có nhiều người đối xử với nhau bằng tình người, đối xử với nhau bằng lòng nhân từ. Xã hội có giai cấp thống trị và bị trị. Xã hội có kẻ dư thừa chan chứa lại có kẻ đói nhặt hạt cơm rơi là xã hội hiếm lòng nhân từ. Xã hội đó có nhiều người tôn thờ của cải, vật chất, coi của cải trần thế trọng hơn sinh mạng con người. Nếu những kẻ đó lãnh đạo sẽ tạo ra một xã hội vừa thối, vừa nát. Kẻ cai trị ăn bánh thật còn dân chúng ăn bánh vẽ.
Đức Kitô kêu gọi chúng ta hãy sống theo tinh thần thương người như thể thương thân. Yêu kẻ khác như chính thân mình. Để thực hiện được điều thương người như thể thương thân việc đầu tiên là mọi người phải nhận biết là có Thiên Chúa. Tốt nhất là tôn thờ Thiên Chúa và thực thi giáo huấn Ngài dậy mới hy vọng có thể thực hiện được giáo huấn mến Chúa, yêu người. Trường hợp không tin, không tôn thờ Thiên Chúa thì ít ra cũng phải công nhận có thiên Chúa hằng hữu mới có thể thương người. Từ chối Thiên Chúa hiện hữu là từ chối yêu thương thực sự. Mà từ chối yêu thương như giáo lí Chúa dậy thì không biết yêu thương là gì. Bời không định nghĩa được nên không thể thực hành. Không biết thế nào là yêu người như yêu ta. Luẩn quẩn trong tình yêu sẽ dẫn đến tình trạng luẩn quẩn trong việc thực thi tình yêu. Bởi luẩn quẩn trong tình yêu nên nhiều trường hợp nhân danh tình yêu, lòng mến đối xử khắc nghiệt, tàn tệ với người khác mà vẫn tự hào cho là đang thực thi tình yêu. Tình cảnh chết dở, sống dở là do từ chối Thiên Chúa hằng hữu. Sống dở bởi sống ăn trên ngồi ghế đầu nhưng trong lòng luôn lo lắng, sợ sệt cái ghế ngồi lúc nào cũng lung lay. Nay còn mai mất chức nên lúc nào cũng sống trong lo sợ. Nếu biết yêu người như yêu ta thì làm gì có tình trạng sợ người lật ghế. Bởi tình yêu chân chính không lừa dối ai.
Chúng ta cầu xin sống thực hành điều Chúa dậy:
Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi, và yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi Mt 22,34-40
Lm Vũđình Tường
TiengChuong.org
Mt 22, 34-40
Nói đến xót thương là nói đến người có lòng nhân. Có lòng nhân vì người đó đối xử tốt lành với người khác, không phải bằng môi mép ngoài miệng mà bằng tấm lòng thực sự thương xót người cùng khổ. Trong mắt họ, lớn bé, trẻ già, giầu nghèo, cao sang, thấp hèn đều là người và có quyền phải được đối xử với nhau bằng tình người. Nơi mỗi người đều có giá trị cao cả của con người. Cái nghèo không làm họ mất bản chất người. Nếu giầu sang, chức tước làm cho người ta ra người hơn thì đâu là mức đo. Một mai mất chức, về hưu, nghèo, lại hoá kiếp vượn trở lại sao. Hẳn không phải thế. Đã sinh ra làm người thì luôn luôn làm người, giầu nghèo, quyền thế, không chức tước cũng vẫn là người.

Chúng ta không nói trâu bò, ruồi muỗi lỗi luật mà nói người phạm luật. Như thế dù phạm luật vẫn là người. Đã là người thì phải đối xử với nhau như người. Người đối xử với người bằng lòng nhân, rộng lượng, bác ái. Coi thường tù nhân, nhục mạ, gọi là tên ấy, nó, thằng tù là mất đạo đức. Hà khắc, ức hiếp, lạm quyền, đánh đập người khác chính là tự làm giảm giá trị mình. Một người có tư cách, có lòng nhân, có giáo dục, có đạo đức không thể làm công việc đó. Bởi làm thế là giảm chính nhân phẩm mình. Gọi tù nhân là nó vậy nói chuyện với nó hai người ngang hàng nhau. Gọi tù nhân là tên ấy, nó, cai tù cũng đứng ngang hàng, cùng phòng với tên ấy thì có khác chi chính mình cũng là một tên ấy. Tất nhiên kẻ có quyền không chấp nhận nhưng tư cách, cách hành xử và việc làm đặt mình ngang hàng với người đang đối thoại với mình. Ai cũng biết trước khi dối được người mình đã phải dối mình. Ngậm máu phun người miệng mình dơ trước. Tương tự như thế, coi thường người khác là coi thường chính mình. Kính trọng người chính là kính trọng cả mình lẫn người mình đang kính trọng. Một khi sinh ra làm người không ai có quyền tước bỏ quyền ấy. Người ta có thể giới hạn ít tự do của một người. Tước quyền làm người của người khác là lạm quyền. Kẻ lạm quyền đáng bị chê trách.
Xót thương gắn liền với cùng khổ. Cùng khổ ở đây có nghĩa là ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, đêm ngủ không chăn, ngày nghỉ không chiếu. Cùng khổ đây bao gồm cả không tiếng nói. Họ kêu không ai đáp; họ gọi chẳng ai thưa. Có khiếu nại không ai giải quyết. Bởi vì con người không đáp lại nhu cầu sống của anh em mình nên cùng khổ là do con người thiếu lòng nhân với nhau.
Khi con người đối xử nhân từ với nhau sẽ hết cảnh ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Trong khi đó lại có người đứng trước tủ áo lựa hoài vẫn chưa vừa ý.
Khi con người sống với nhau bằng lòng nhân cảnh kẻ đói mong ăn no, kẻ thừa thực phẩm chọn lựa chê món này, bình phẩm món nọ sẽ biến mất.
Khi con người coi nhau bình đẳng, giầu nghèo, ai cũng là người không hơn không kém thì đâu còn tình trạng giả điếc bịt tai, giả mù che mắt, dân khiếu nại mà không cấp nào đoái hoài.
Xóa đói, diệt nghèo là điều có thể làm được. Việc làm này không khó khi nơi đó có nhiều người đối xử với nhau bằng tình người, đối xử với nhau bằng lòng nhân từ. Xã hội có giai cấp thống trị và bị trị. Xã hội có kẻ dư thừa chan chứa lại có kẻ đói nhặt hạt cơm rơi là xã hội hiếm lòng nhân từ. Xã hội đó có nhiều người tôn thờ của cải, vật chất, coi của cải trần thế trọng hơn sinh mạng con người. Nếu những kẻ đó lãnh đạo sẽ tạo ra một xã hội vừa thối, vừa nát. Kẻ cai trị ăn bánh thật còn dân chúng ăn bánh vẽ. Đức Kitô kêu gọi chúng ta hãy sống theo tinh thần thương người như thể thương thân. Yêu kẻ khác như chính thân mình. Để thực hiện được điều thương người như thể thương thân việc đầu tiên là mọi người phải nhận biết là có Thiên Chúa. Tốt nhất là tôn thờ Thiên Chúa và thực thi giáo huấn Ngài dậy mới hy vọng có thể thực hiện được giáo huấn mến Chúa, yêu người. Trường hợp không tin, không tôn thờ Thiên Chúa thì ít ra cũng phải công nhận có thiên Chúa hằng hữu mới có thể thương người. Từ chối Thiên Chúa hiện hữu là từ chối yêu thương thực sự. Mà từ chối yêu thương như giáo lí Chúa dậy thì không biết yêu thương là gì. Bời không định nghĩa được nên không thể thực hành. Không biết thế nào là yêu người như yêu ta. Luẩn quẩn trong tình yêu sẽ dẫn đến tình trạng luẩn quẩn trong việc thực thi tình yêu. Bởi luẩn quẩn trong tình yêu nên nhiều trường hợp nhân danh tình yêu, lòng mến đối xử khắc nghiệt, tàn tệ với người khác mà vẫn tự hào cho là đang thực thi tình yêu. Tình cảnh chết dở, sống dở là do từ chối Thiên Chúa hằng hữu. Sống dở bởi sống ăn trên ngồi ghế đầu nhưng trong lòng luôn lo lắng, sợ sệt cái ghế ngồi lúc nào cũng lung lay. Nay còn mai mất chức nên lúc nào cũng sống trong lo sợ. Nếu biết yêu người như yêu ta thì làm gì có tình trạng sợ người lật ghế. Bởi tình yêu chân chính không lừa dối ai.
Chúng ta cầu xin sống thực hành điều Chúa dậy:
Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi, và yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi Mt 22,34-40
Lm Vũđình Tường
TiengChuong.org