NGƯỜI LƯỜI
Có một anh lười, lười không có gì để lười hơn nữa, việc gì cũng kêu vợ phục vụ, ngay cả việc trãi khăn ăn, thì cũng đều” khăn đến thì đưa tay, cơm đến thì há miệng”.
Sau đó, bên nhà vợ có việc nên vợ phải về nhà cha mẹ mình ít ngày, nhưng lại sợ anh chồng lười ở nhà đói nên nướng một cái bánh lớn và cột nơi cổ của chồng để anh chồng lười ăn. Nhưng mấy ngày sau khi vợ về đến nhà thì thấy chồng sắp chết mà miếng bánh thì đã bị kiến bu đầy, hỏi nguyên do thì chồng thều thào nói:
- “Tại sao bà không cột miếng bánh ngay miệng để tôi ăn !”
Suy tư:
Ở dưng không là cội rễ mọi sự dữ, Giáo Hội đã dạy chúng ta như thế. Có hai loại người thường ở dưng không, một là những người n ghèo, hai là những người giàu có.
Có những người nghèo nhưng không muốn làm gì cả, chỉ muốn người khác làm cho mình ăn, những người này thường là những ông chống làm biếng chỉ biết uống rượu và cờ bạc, tất cả mọi việc trong nhà đều do vợ con quán xuyến, do đó mà sính ra nhiều tệ nạn và tội ác; có những người giàu làm biếng, đó là những bà vợ của các người giàu, họ chỉ muốn hưởng thụ chứ không muốn làm ăn, vì tất cả mọi chi tiêu tài chánh đều do chống cung cấp, thế là các bà chỉ biết trang điểm cho lòe loẹt, rồi tụm năm tụm bảy nói chuyện xấu của người khác, sau đó thì phát sinh ra cờ bạc, rượu chè và ngoại tình…
Thân xác lười biếng làm việc thì thân xác đói, nhưng nếu linh hồn làm biếng thì linh hồn sẽ chết, do đó mà Giáo Hội dạy con cái mình rằng, không nên ở dưng, nhưng cần phải tìm công việc mà làm. Cha Vincent Labbe nói với con cái (các đệ tử) của mình rằng: “Hãy tìm công việc chứ không để công việc tìm mình”, nghĩa là phải tìm kiếm công việc mà làm, đừng ngồi đợi công việc đến, bởi vì công việc thì không bao giờ tìm mình cả, chí có con người mới đi tím công việc mà thôi.
Ai hiểu thì hiểu.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Có một anh lười, lười không có gì để lười hơn nữa, việc gì cũng kêu vợ phục vụ, ngay cả việc trãi khăn ăn, thì cũng đều” khăn đến thì đưa tay, cơm đến thì há miệng”.
Sau đó, bên nhà vợ có việc nên vợ phải về nhà cha mẹ mình ít ngày, nhưng lại sợ anh chồng lười ở nhà đói nên nướng một cái bánh lớn và cột nơi cổ của chồng để anh chồng lười ăn. Nhưng mấy ngày sau khi vợ về đến nhà thì thấy chồng sắp chết mà miếng bánh thì đã bị kiến bu đầy, hỏi nguyên do thì chồng thều thào nói:
- “Tại sao bà không cột miếng bánh ngay miệng để tôi ăn !”
Suy tư:
Ở dưng không là cội rễ mọi sự dữ, Giáo Hội đã dạy chúng ta như thế. Có hai loại người thường ở dưng không, một là những người n ghèo, hai là những người giàu có.
Có những người nghèo nhưng không muốn làm gì cả, chỉ muốn người khác làm cho mình ăn, những người này thường là những ông chống làm biếng chỉ biết uống rượu và cờ bạc, tất cả mọi việc trong nhà đều do vợ con quán xuyến, do đó mà sính ra nhiều tệ nạn và tội ác; có những người giàu làm biếng, đó là những bà vợ của các người giàu, họ chỉ muốn hưởng thụ chứ không muốn làm ăn, vì tất cả mọi chi tiêu tài chánh đều do chống cung cấp, thế là các bà chỉ biết trang điểm cho lòe loẹt, rồi tụm năm tụm bảy nói chuyện xấu của người khác, sau đó thì phát sinh ra cờ bạc, rượu chè và ngoại tình…
Thân xác lười biếng làm việc thì thân xác đói, nhưng nếu linh hồn làm biếng thì linh hồn sẽ chết, do đó mà Giáo Hội dạy con cái mình rằng, không nên ở dưng, nhưng cần phải tìm công việc mà làm. Cha Vincent Labbe nói với con cái (các đệ tử) của mình rằng: “Hãy tìm công việc chứ không để công việc tìm mình”, nghĩa là phải tìm kiếm công việc mà làm, đừng ngồi đợi công việc đến, bởi vì công việc thì không bao giờ tìm mình cả, chí có con người mới đi tím công việc mà thôi.
Ai hiểu thì hiểu.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
