Lúc quan Lạc Xưởng của triều đình nhà Tấn trấn nhiệm Hà Nam, có một người bạn xa cách đã lâu mà vẫn cứ không đến chơi. Lạc Xưởng bèn đi thăm bạn.

Người bạn ấy nói :

- "Lần trước đến làm khách nhà ngài, vừa đưa li chuẩn bị uống rượu thì nhìn thấy trong li có một con rắn, trong lòng tôi rất là bực mình chán nản, sau khi uống rượu liền sinh bệnh".

Hồi ấy, nơi chổ uống rượu trên tường có treo một cái cung cong cong, sơn phết như hình con rắn, Lạc Xưởng đoán con rắn trong li rượu chính là cái bóng của cây cung ấy. Thế là lần sau cũng đãi tiệc rượu nơi chổ ấy và lại mời bạn bè đến uống rượu.

Giữa tiệc Lạc Xưởng hỏi :

- "Các bạn, lại thấy gì ở trong li không ?"

Bạn bè nói : "Cũng thấy như lần trước".

Lạc Xưởng chỉ cây cung treo trên tường, bạn bè chợt hiểu ra, xóa bỏ đi sự dè dặt, bệnh tích trử lâu ngày lập tức được khỏi.

(Tấn thư)

Suy tư :

Người ta thường nhạo cười người công giáo khi thấy họ đi lễ nhà thờ, cầu nguyện đọc kinh trong gia đình rằng : "Sợ gì mà sợ, Chúa Mẹ có đâu mà sợ phạt với không phạt, xí, lo sợ hão huyền !"

Vì sợ Chúa phạt mà chúng ta đi lễ nhà thờ, đọc kinh cầu nguyện, đây là tâm tình của người tin có Chúa và sợ Chúa.

Không sợ Chúa phạt, nhưng sợ làm Chúa buồn vì những tội lỗi của mình, đây là tâm tình của người tin có Chúa nhưng chưa yêu Chúa.

Không sợ Chúa phạt, nhưng sợ làm tổn thương tình yêu của Chúa đã dành cho mình, đây là tâm tình của người yêu đối với người yêu.

Chúng ta sẽ lo sợ hão huyền khi chính bản thân mình coi Thiên Chúa như một quan cai ngục không biết thông cảm ; chúng ta cũng sẽ lo sợ hão huyền khi nói rằng Thiên Chúa sẽ không bao giờ tha lỗi cho tôi, Ngài sẽ trừng phạt tôi đời đời trong hỏa ngục ; và chúng ta cũng sẽ lo sợ hão huyền khi nghe người ta nói : Thiên Chúa đã bỏ loài người.

Khi đức tin của tôi không bén rễ sâu trong giáo huấn của Chúa và của Giáo Hội, thì tôi rất dễ dàng lo sợ hão huyền trước những thách đố của xã hội, mà thách đố lớn nhất chính là : con người thời nay đã "tẩy chay" Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống của họ.