(Chúa Nhật 25 TN A, 2011)
Trong cuộc đời công khai rao giảng Tin Mừng, nội dung sứ điệp mà Chúa Giêsu công bố xuyên suốt trong suốt 3 năm, như nền tảng của giáo lý Tân Ước, đó chính là : NƯỚC TRỜI.
Và điều cốt yếu trong sứ điệp về Nước Trời lại là chính điều nầy : Nước Trời dành cho những kẻ khó nghèo, bé mọn mà người đại diện chính là các trẻ em : “Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào” (Mc 10,15)
Sứ điệp đó, lời công bố đó trên những nẽo đường xứ Palestina cách đây gần 2000 năm, quả đúng là một Tin Mừng. Chính Tin Mừng nầy đã mang lại một niềm phấn khởi, một nổi hy vọng, một cuộc đổi đời cho hàng hàng lớp lớp người người nghèo, những người bị gạt ra bên lề xã hội, những bọn phung cùi, những kẻ mù điếc tật nguyền, những người tội lỗi thuộc hàng thu thuế, đỉ điếm như Matthêô, Giakê, Maria Mađalêna, những kẻ dốt nát, tối tăm như những chàng dân chài Phêrô, Giacôbê…bên bờ hồ Galilê…
Và chính Đức Giêsu, không chỉ bằng lời rao giảng, bằng chủ trương, mà Ngài còn la cà quen thân, ăn uống, viếng thăm, bênh vực những hạng người nầy. Quả thật, lời rao giảng, cách sống và lối ứng xử đó đã làm cho một nhóm người Do Thái dị ứng. Đó là nhóm “Biệt Phải”, nhóm tư tế và nhóm đang có chức trọng, quyền cao, tiền nhiều thế mạnh trong xã hội Do Thái bấy giờ.
Để vạch ra một thái độ sống đạo ngược lại với ý Chúa và xa rời khỏi đường lối chính chuyên của chân lý mặc khải đã bao đời được các sứ ngôn loan báo, dạy dỗ của lớp người “biệt phái” nầy, và để củng cố niềm hy vọng và xác tín cho những người “thấp cổ bé miệng, nghèo nàn nhỏ bé…” đứng lên làm lại cuộc đời, Chúa Giêsu đã nhiều lần, nhiều lúc, nhiều nơi và bằng nhiều cách đã công bố nội dung sứ điệp nầy :
- Người nghèo sẽ cầm chắc chiếc vé ưu tiên để vào Nước Trời : “Phúc cho những ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Tám Mối phúc ; Mt 5, 1-12).
- Nước Trời là bữa tiệc linh đình dành cho “đứa con hoang” trở về trong vòng tay tha thứ của người cha nhân hậu (Dụ ngôn “Người cha nhân hậu” ; Lc 15, 11-32)
- Nước Trời dành cho những ai hóa nên như trẻ nhỏ (Mt 19,13-15)
- Nước Trời mở cửa đón tiếp người ăn xin nhèo khổ La-za-rô (Lc 16,19-21)
- Nước Trời sẵn sàng mở cửa đón nhận những “người thợ đến trễ” (Mt 20,1-16)
Và cụ thể hơn, tiếp sau những lời giảng dạy đó, Nước Trời hiện thực :
- Qua những chàng trai dân chài dốt nát bỏ lưới bỏ thuyền mà đi theo Chúa. (Mt 4,18-22)
- Qua chàng thanh niên thu thuế Matthêô, hay ông đại gia trưởng ty thuế vụ Gia Kê cũng giã từ quá khứ để gia nhập hàng ngủ những người nghèo sắp hàng vào Nước Chúa.
- Qua cô gái làng chơi Maria Mađalêna trào tuôn ước mắt thống hối để làm lại cuộc đời trong Nước Chúa.
- Qua người thu thuế đứng xa cung thánh cúi đầu đánh ngực với lời nguyện thống hối khiêm nhu : “Lạy Chúa xin thương xót con, vì con là người tội lỗi” (Lc 18,9-14)
- Qua tâm hồn khiêm hạ đầy niềm tin yêu của người đàn bà ngoại giáo Canaan sẵn sàng chấp nhận thân phận của chú chó con để được lãnh nhận chút bánh thừa từ bàn ăn rơi xuống.
- Qua đoàn lũ đám đông bơ vơ tất tưởi như đàn chiên không ai chăm sóc nhiệt tình vào trong hoang mạc để nghe Thầy rao giảng suốt 3 ngày với những chiếc bao tử trống không.
- Qua anh chàng thanh niên mù từ lúc mới sinh, những người câm, què điếc lác, những người bị quỷ ám, những thân phận cùi hủi bị ném ra hoang mạc…
- Qua tên tử tội bị đóng đinh trên đồi Canvê vào chiều thứ Sáu, đến giờ phút cuối cùng đã chợt nhận ra “Nước Thiên Chúa” nơi chính người đồng bạn tử tội Giêsu…: “Ông Giêsu ơi, khi nào ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi” (Lc 23,42-43)
Và rõ ràng những “Người Biệt Phái”, đám dân tư tế, những kẻ quyền cao chức trọng trong dân Ít-ra-en, những người rủng rỉnh tiền bạc đầy kho lẫm… lúc bấy giờ chẳng tìm đâu ra vị trí của mình trong "Nước Trời" của Đấng Cứu Thế.
Nước Trời của Giêsu Nadaret không dành cho họ. Họ dị ứng, họ bất mãn.
Bởi chưng, trong tâm thức của họ, Nước Trời phải dành ưu tiên cho họ vì họ đạo đức sốt sắng, giữ luật Môsê nghiêm túc, học hỏi Thánh Kinh nhuần nhuyễn. Họ là đại diện chính truyền của tôn giáo cha ông ; họ là người “con trưởng trong nhà cha” (dụ ngôn người cha nhân hậu), họ là người biệt phái nghênh ngang tự hào đứng giữa đền thờ cầu nguyện với bao nhiêu công đức (dụ ngôn hai người lên đền thờ cầu nguyện) ; và ở đây hôm nay, trong bài Tin Mừng vừa được công bố, họ là “những người thợ làm vườn nho đến từ giờ đầu tiên” (Dụ ngôn thợ làm vườn nho), họ không thể chấp nhận “một đồng” như những người thợ đến trễ. Họ phải chiếm phần hơn hay ít ra, những “tên thợ đến trễ” kia không thể nhận "một đồng" bằng họ.
Quả thật Tin Mừng của Chúa Giêsu đã làm cho họ chưng hửng ; và từ thái độ chưng hửng đã đưa họ tới chỗ dị ứng, ghen tương, đố kỵ và sẵn sàng loại bỏ Chúa Giêsu cùng với Tin Mừng “đáng ghét” của Ngài. Và kết thúc câu chuyện Nước Trời thì chính Đức Kitô đã tiên cảm trước trong chính dụ ngôn “tá điền sát nhân” : “Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó !” Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi…(Mt 21,33-46)
Thật ra Nước Trời của Đức Kitô có loại trừ họ đâu. Chỉ cần họ hoán cải, chỉ cần “quay đầu” thì “thành Phật” mà. Ngay từ đầu, Ngài đã công bố : “Thời kỳ đã mãn và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,15).
Câu chuyện Nước Trời trong Tin Mừng của Chúa Giêsu đâu đã khép lại ; và hôm nay Phụng vụ lại một lần nữa nhắc lại sứ điệp nầy để cảnh giác chúng ta về sự chọn lựa cuộc sống đức tin sao cho xứng hợp với những đòi hỏi của Nước Trời.
Ở giữa lòng cuộc sống thế giới hôm nay đã có bao chứng từ chọn lựa đẹp sống theo Tin Mừng mà chúng ta có thể noi gương :
- Đó là sự chọn lựa của em bé Nhật Bản 9 tuổi sẵn sàng hy sinh túi thực phẩm của mình cho những nạn nhân đói khát hơn trong cơn động đất.
- Đó là sự chọn lựa của cô giáo trẻ thạc sĩ Nguyễn thị Bích Hạnh sẵn sàng chấp nhận bị đuổi việc để sẵn sàng nói "có" cho sự thật và công lý.
- Đó là sự chọn lựa của người tín hữu Trương Văn Sương chấp nhận chét rũ tù vì lý tưởng đấu tranh cho tự do công lý.
- Đó cũng là chọn lựa của cô hoa hậu hoàn vũ 2011 Leila Lopes người da màu Angola tự tin nói lời "Tạ ơn Thiên Chúa" để giữ nguyên căn tính Kitô hữu của mình trước bao cám dỗ của vinh hoa phú quí...
Lời Chúa mời gọi chúng ta gột bỏ cái tôi “biệt phái” tự hào, luôn cho mình thuộc lớp người “đến từ giờ thứ nhất” bằng những công trạng, việc lành, chăm chuyên giữ đạo nghiêm túc mà khinh thường, loại trừ những anh chị em khác không như chúng ta.
Lời Chúa mời gọi chúng ta luôn hoán cải để đáp lại tiếng Chúa gọi mời trong thái độ khiêm hạ, thống hối làm lại cuộc đời cho dù ở đâu và lúc nào trên lộ trình cuộc sống.
Lời Chúa mời gọi chúng ta ngước nhìn về Chúa để tìm thấy và thuận theo ý Ngài, cho dù “ý tưởng của Chúa cách xa ngàn trùng với ý tưởng chúng ta” (BĐ 1).
Lời Chúa mời gọi chúng ta uốn nắn cuộc sống không theo những lối mòn của cái tôi ích kỷ, hình thức, hơm hĩnh, nhưng là “phù hợp với chính Tin Mừng của Chúa Giêsu” (BĐ 2).
Và như thế, cuộc đời chúng ta, cho dù chỉ là những “người thợ đến trễ”, chúng ta cứ vững tin rằng, lòng bao dung nhân hậu của Chúa sẽ không dè sẽn lấy bớt phần thưởng sẽ dành cho chúng trong ngày chung thẩm. Amen