Dụ ngôn làm vườn nho bao hàm nhiều ý nghĩa cũng như công việc làm vườn nho bao gồm nhiều giai đoạn. Ban đầu là việc chuẩn bị ruộng đất làm vườn nho, đến việc cấy trồng, vun tưới, chăm sóc và hái nho. Công nghệ ép rượu nho cũng đòi hỏi cả một khối lượng công việc khổng lồ…Bài học rút ra từ dụ ngôn này không phải ở những lãnh vực chuyên môn nói trên, nhưng là sự cảm nghiệm được tình thương của ông chủ khi mướn người làm vườn nho. Chưa đến mùa hái nho nên công việc có lẽ không đòi hỏi hối thúc đến mức ông chủ phải liên tục ra đường trực tiếp làm vườn nho như vậy. Đặc biệt ở người đứng không vào giờ thứ mười một. Chắc chắn ông chủ mướn người này chỉ vì tình thương chứ không phải vì nhu cầu cần người làm. Bằng chứng là ông đã trả công cho người này đầu tiên và cũng không “khấu hao” tiền công của họ. Hơn nữa ông chủ còn bênh vực cho người làm công cuối cùng này, khi họ bị người khác ganh ghét. Lời kết của ông chủ không chỉ là một lời xử công minh mà còn là một định lý cho công thức tình thương: “Hay vì thấy tôi tốt bụng mà bạn đâm ra ghen tức” (Mt 20,15b)
Từ “định lý tình thương” này, bổn phận mỗi người chúng ta trong tư cách làm công hôm nay, là tin tưởng vào ông chủ và làm việc với ý thức đền ơn đáp nghĩa. Ý thức này khiến người ta trở nên khiêm tốn và làm với lương tâm, với trách nhiệm cao nhất.
Thế giới của chúng ta hôm nay bao gồm những người thợ. Dưới nhiều hình thức khác nhau, họ đều là những người thợ làm vườn nho cho Chúa. Làm cho trái đất này trở nên phì nhiêu và cảm thức được công trình sáng tạo của Thiên Chúa qua từng thời đại. Khi người ta đánh mất lương tâm và trách nhiệm, khi người ta chỉ biết có đồng tiền, là khi đó người ta rơi vào tình trạng ganh ghét và lời xử công minh của Thiên Chúa lại phải nhắc lại riêng cho họ: “Hay vì thấy tôi tốt bụng mà bạn đâm ra ghen tức”?
Ý thức mình còn nhiều khiếm khuyết và lệch lạc trong tư cách người làm vườn nho, cần phải cắt tỉa, gọt giũa và định hướng lại. Cũng như vườn nho cần phải dọn sạch gai góc để trở thành mảnh đất tốt sinh nhiều hoa trái. Bụi gai này cũng cần phải nhìn lại chính mình.
Con như bụi gai
Lạc loài ghềnh núi,
Lửa trời đã tới
đốt cháy trong tim.
Im lìm,
Không tiêu tán,
Không phát sáng, gai vẫn là gai.
Chúa gọi lần hai
Tỉnh lay, xuyên thấu,
Đưa những tâm hồn như Môisê yêu dấu
Tới gần Chúa hơn.
Con vẫn ngạnh ương, gai không biến mất !
Lửa tình nơi phát xuất,
Biến đất thành linh thiêng.
Gai vẫn trơ nguyên, um tùm choán đất.
Môisê phủ sấp
Lãnh sứ mệnh ra đi
Gậy trong tay làm bao dấu lạ kỳ.
Gai ở lại, lợm lỳ đeo bám !
Trải dài năm tháng
Gai vẫn là gai,
Thần trí kêu nài
Lửa sao không huỷ ?
Đức Kitô đến
Gai vẫn um tùm.
Hạt giống Tin Mừng
Bị gai bóp nghẹt.
Chúa ra đi hiến thân chịu chết
Mão đội đầu lại cũng kết bằng gai.
Con còn biết ngỏ cùng ai
Chúa sao không huỷ bụi gai bạc tình?
Chúa đã dạy con từ bỏ mình
Con còn tiếc nuối những nhục vinh
Bụi gai nhớ đó càng thêm rậm
Con hiểu từ đây phải hành trình.
Con như bụi gai,
Lạc loài ghềnh núi.
Chúa không xử tội
Con nguyện THEO NGÀI ./.
Lạy Chúa, xin cho con được trở thành người thợ làm vườn nho cho Chúa.
Nhiệt tình không đòi hỏi,
Trách nhiệm và lương tâm.
Ý thức đáp lại tình yêu thương vô biên của Chúa.
Để con được phần thưởng
là một đồng tiền công,
đồng tiền khiêm tốn và đủ để đạt tới Nước Trời. Amen.