NÓI KHOÁC LÒI RA CÁI XẤU

Có một nông dân thường hay nói khoác, nói rằng tất cả các thứ sơn hào hải vị mình đã ăn qua.

Có người hỏi : “Anh đã ăn món yến sào chưa ?“

Người ấy lớn tiếng thoá mạ : “Thối mồm, cái đó để cho mày ăn !”

(Giải Uẩn thiên)

Suy tư :

Yến sào là món ăn của nhà vua, hay ít nữa là của các nhà quý tộc cở “công tử Bạc Liêu” mới dám bỏ tiền ra mua ăn. Khoe mình đã ăn tất cả các thứ sơn hào hải vị mà không biết đến món yến sào, thì đúng là ếch ngồi đáy giếng và khoác lác vậy.

Người Pharisiêu và các thầy thông luật đã khoe khoang là mình đã thuộc làu làu lề luật của Thiên Chúa và tuân giữ từng nét từng chữ, nhưng luật căn bản nhất của Thiên Chúa là bác ái (Lc 10, 29-35) mà các ông cũng không biết, thật là đáng tiếc cho họ vậy.

Có một vài thanh niên tôi mời họ đến nhà thờ tham dự giáo lí dành cho người lớn, họ cười và nói với tôi : “Tụi con giáo lí thuộc làu làu từ lúc nhỏ, đến bây giờ vẫn còn nhớ không quên, cho nên khỏi cần đi học lại giáo lí”. Tôi vừa cười vừa hỏi lại : “Vậy thì Chúa Thánh Thần là ai ?” Họ trả lời rất “oai” : “Chúa Thánh Thần là thiên thần mà Thiên Chúa đã dựng nên...”, họ không biết tí gì về giáo lí cả, vậy mà vẫn cứ khoác lác.

Món ăn của người nông dân thì không bao giờ có yến sào, và người nông dân ấy cũng không biết yến sào là món chi nên thoá mạ người khác.

Tất cả lề luật của Thiên Chúa đều ở trong hai điều là : kính mến Thiên Chúa và yêu thương người thân cận, cần phải thực hành chứ không phải là chỉ thuộc lòng.

Đạo Công Giáo không phải chỉ là thuộc lòng mấy điều đã học từ nhỏ, nhưng chính là đào sâu mỗi ngày trong cuộc sống của mình về những điều mà mình đã tin đã nghe và đã biết trong những bài học giáo lí mà mình đã học.