LỜI NỊNH NỌT
Người nọ mới làm quan, trước khi đi nhậm chức thì đi thăm thầy giáo của mình, thầy giáo rất phấn khởi nói:
- “Thật không bỏ công mười năm đèn sách của con, từ nay về sau thì con có thể phát huy tài học của con rồi, nhưng thầy cũng muốn hỏi con, lần này sau khi nhậm chức, con tính làm sao để đối xử với cấp trên và đối đãi cấp dưới ?”
Học trò trả lời:
- “Con đã chuẩn bị một trăm lời nịnh nọt, để sau này gặp ai thì tặng cho họ một lời”.
Thầy giáo nghe xong thì lập tức nổi giận, chửi học trò:
- “Ta khó nhọc mười năm dạy ngươi, không ngờ ngươi lại có hành vi hạ lưu ấy !”
Học trò vội vàng đứng lên giải thích với thầy:
- “Xin thầy bớt giận để con giải thích rõ ràng: thầy không thường đi ra ngoài nên không biết chuyện thế giới hôm nay, trong thiên hạ người không thích nịnh nọt giống như thầy thì có mấy ai ?”
Thầy giáo nghe xong bất giác thở một hơi dài gật đầu, sau đó nói:
- “Đúng vậy, lời con nói cũng có lý”.
Thầy trò nói chuyện rất lâu, sau đó trò từ biệt thầy, lúc ấy, ông ta nhẫm tính lại lời nịnh nọt của mình thì thấy còn lại chín mươi chín lời.
Suy tư:
Người thích những lời nói nịnh nọt thường là những người kiêu ngạo, người luôn coi mình là tài giỏi, họ thích người khác khen ngợi cái tài cái giỏi của mình, dù lời nịnh ấy có quá lố, do đó mà không lạ gì những người kiêu ngạo có rất ít bạn bè chân thật, nhất là những người khiêu ngạo mà có chức quyền, bởi vì chúng quanh họ thường toàn là những người nịnh nọt, còn kẻ chân thành, sĩ diện, thì thường tránh xa những hạng người ấy.
Người kiêu ngạo thường không thích người khác phê bình mình, họ giận dữ và có khi tìm cách trả thù cách tiểu nhân những người phê bình mình, họ thích những lời nói nịnh nọt; nhưng người khiêm tốn thì chỉ cần một cái nhíu mày của người khác, thì lập tức họ tự mình kiểm điểm lại lời nói hành vi của bản thân mình. Còn người Ki-tô hữu thì sao ? Người Ki-tô hữu thì không đợi người khác nhíu mày mới kiểm điểm bản thân, nhưng trong cuộc sống họ luôn luôn tự kiển điểm bản thân của mình, coi có phù hợp với bổn phận và chức vụ của mình không ?
Có những lời nói nịnh nọt khó nghe vì nói quá lố, có những lời nịnh nọt dễ nghe vì lời nịnh quá ngọt ngào, nhưng bất luận là khó nghe hay dễ nghe cũng đều là lời nịnh nọt.
Nhưng người kiêu ngạo, người ham danh, người muốn chơi nổi, thì thích lời nịnh nọt hơn lời nói thật...
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Người nọ mới làm quan, trước khi đi nhậm chức thì đi thăm thầy giáo của mình, thầy giáo rất phấn khởi nói:
- “Thật không bỏ công mười năm đèn sách của con, từ nay về sau thì con có thể phát huy tài học của con rồi, nhưng thầy cũng muốn hỏi con, lần này sau khi nhậm chức, con tính làm sao để đối xử với cấp trên và đối đãi cấp dưới ?”
Học trò trả lời:
- “Con đã chuẩn bị một trăm lời nịnh nọt, để sau này gặp ai thì tặng cho họ một lời”.
Thầy giáo nghe xong thì lập tức nổi giận, chửi học trò:
- “Ta khó nhọc mười năm dạy ngươi, không ngờ ngươi lại có hành vi hạ lưu ấy !”
Học trò vội vàng đứng lên giải thích với thầy:
- “Xin thầy bớt giận để con giải thích rõ ràng: thầy không thường đi ra ngoài nên không biết chuyện thế giới hôm nay, trong thiên hạ người không thích nịnh nọt giống như thầy thì có mấy ai ?”
Thầy giáo nghe xong bất giác thở một hơi dài gật đầu, sau đó nói:
- “Đúng vậy, lời con nói cũng có lý”.
Thầy trò nói chuyện rất lâu, sau đó trò từ biệt thầy, lúc ấy, ông ta nhẫm tính lại lời nịnh nọt của mình thì thấy còn lại chín mươi chín lời.
Suy tư:
Người thích những lời nói nịnh nọt thường là những người kiêu ngạo, người luôn coi mình là tài giỏi, họ thích người khác khen ngợi cái tài cái giỏi của mình, dù lời nịnh ấy có quá lố, do đó mà không lạ gì những người kiêu ngạo có rất ít bạn bè chân thật, nhất là những người khiêu ngạo mà có chức quyền, bởi vì chúng quanh họ thường toàn là những người nịnh nọt, còn kẻ chân thành, sĩ diện, thì thường tránh xa những hạng người ấy.
Người kiêu ngạo thường không thích người khác phê bình mình, họ giận dữ và có khi tìm cách trả thù cách tiểu nhân những người phê bình mình, họ thích những lời nói nịnh nọt; nhưng người khiêm tốn thì chỉ cần một cái nhíu mày của người khác, thì lập tức họ tự mình kiểm điểm lại lời nói hành vi của bản thân mình. Còn người Ki-tô hữu thì sao ? Người Ki-tô hữu thì không đợi người khác nhíu mày mới kiểm điểm bản thân, nhưng trong cuộc sống họ luôn luôn tự kiển điểm bản thân của mình, coi có phù hợp với bổn phận và chức vụ của mình không ?
Có những lời nói nịnh nọt khó nghe vì nói quá lố, có những lời nịnh nọt dễ nghe vì lời nịnh quá ngọt ngào, nhưng bất luận là khó nghe hay dễ nghe cũng đều là lời nịnh nọt.
Nhưng người kiêu ngạo, người ham danh, người muốn chơi nổi, thì thích lời nịnh nọt hơn lời nói thật...
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
