BÀI THƠ SỐT RÉT

Kim Long Trần Toàn bị bệnh sốt rét, tự mình làm một bài vè miêu tả tình trạng của bệnh, khiến cho mọi người rất tức cười :

“Lúc lạnh đến, lạnh như nằm trên tảng băng;

lúc nóng đến, nóng như ngồi trong lồng ấp;

khi đau, đau muốn bể đầu óc;

khi run, run sái khớp hàm;

dù cho anh hại anh giết người cũng vẫn cứ ca,

dù cho anh hại anh giết người cũng vẫn cứ hát,

thật là một người khó sống khi lạnh đến nóng về !”


(Giải Uẩn thiên)

Suy tư :

Trong bệnh hoạn mà vẫn còn làm thơ tả cảnh...bệnh tình thì thật là một người lạc quan, cái lạc quan này có hai nguyên nhân : một là biết chấp nhận hoàn cảnh, hai là có ý chí.

Người Kitô hữu là người sống lạc quan, lạc quan để thấy ra thánh ý của Chúa trong hoàn cảnh vui buồn của mình, lạc quan để chấp nhận thánh ý của Chúa gởi đến, mà đa phần là Chúa gởi thánh giá đến cho mà thôi.

Người Kitô hữu là người có ý chí, ý chí vươn lên từ trong vũng bùn tội lỗi, ý chí vươn lên làm lại cuộc đời đã bị lãng phí trong những tháng ngày đam mê thế gian xác thịt...

Người Kitô hữu sống không lạc quan là người không thể loan báo tin vui cứu độ cho mọi ngừơi được, người Kitô hữu sống không có ý chí là người không thể tìm được Nước Trời, bởi vì ai muốn giành được Nước Trời thì cần phải có sức mạnh mới chiếm được (Mt 11, 13), mà sức mạnh không phải là ý chí sao ?