NGƯỜI ĐỰNG QUAN TÀI
N2T

Có một quả phụ già, trong tay cầm hai trăm ba mươi xu, rất lo lắng sợ chết rồi thì không có người lo chôn cất mình, bèn đem hết số tiền ấy đi đóng một cổ quan tài, mấy ngày sau thì quả nhiên lâm bệnh, tự liệu biết mình phải chết, nhưng cũng đắc ý vì đã đóng xong quan tài, nào ngờ bị bệnh mấy hôm thì thuyên giảm, nhưng hai chân bị yếu nên không thể ngồi dậy ra khỏi giường, vừa đói vừa sợ chết, không làm sao được nên chỉ có cách là rao bán quan tài.
May mắn nhờ có số tiền do bán quan tài ấy, nên bà ta ăn ngủ được hai tháng trên giường thì hết tiền và bệnh cũng lành, bà ta bèn thở dài nói:
- “Trên thế gian thì quan tài đựng người, chỉ một mình ta thì khiến cho người đựng quan tài”.

Suy tư:
Con người ta khi sống dù ở trong cung điện sơn son thiếp vàng, hoặc sống trong nhà cao cửa rộng, hay sống trong những căn nhà ổ chuột, thì khi chết đi vẫn chỉ là bốn miếng ván ghép lại rồi đem đi chôn hoặc hỏa táng mà thôi, lúc đó thì người nghèo cũng như người giàu, kẻ đói cũng như người no, người làm quan lớn cũng như người làm dân thường, bởi vì lúc đó thì lời dạy trong sách Giảng Viên “Phù vân quả là phù vân, phù vân quả là phù vân, tất cả chỉ là phù vân” là rõ ràng nhất ai cũng hiểu, tức là ai cũng phải đi quả cửa sự chết, và sự giàu có hoặc nghèo khó sau khi chết thì mới thực sự đáng vui hoặc đáng buồn mà thôi.
Quan tài là cái giường nằm sau cùng của con người. Ai hiểu thì hiểu !
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com