ĐÂY CHÉN CỨU ĐỘ
* Trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu đã trao ban cho chúng ta đầy đủ cả hai hình dạng: Bánh và Rượu.
* Tại sao khi tôn thờ Thánh Thể, chúng ta chỉ tập trung vào Bánh mà quên Rượu?
Những tập quán trong phòng ăn và phòng bếp cho chúng ta một ý niệm chúng ta thuộc hạng người nào xét về phương diện cá nhân, gia đình và cộng đồng.
Từ thời thơ ấu, chúng ta đã có thành kiến rằng kiểu cách ăn uống của chúng ta chung với người khác đem lại cảm giác an toàn và xác nhận rằng chúng ta thuộc loại người nào. Chúng ta biết mình thuộc loại người nào hay không thuộc loại người nào tùy theo cách thức ăn uống, thời gian và nơi chốn ăn uống và cũng tùy cách chúng ta chia xẻ đồ ăn thức uống với những ai.
Cách thức chúng ta chuẩn bị, thù tiếp và chia xẻ đồ ăn thức uống kết hợp chúng ta với những cộng đồng quá khứ và hiện tại của gia đình (thực đơn bữa tiệc ngày lễ Tạ Ơn), của miền (món “bí tết tẩm cheese” tại Philadelphia hay món chili tại Cincinnati) và của quốc gia (“bảy con cá” của Ý trong bữa tiệc mừng Giáng Sinh hay món tamales Giáng Sinh tại vùng Tây Nam, Hoa Kỳ). Do đó, không có gì ngạc nhiên khi thấy rằng rất nhiều người chống lại việc thay đổi các tập tục về ăn uống. Cố gắng thuyết phục người Mỹ bỏ mayonnaise vào trong món khoai tây rán như người Bỉ thường là một nỗ lực bất thành. Điều này có thể chấp nhận được ở bên kia bờ Đại Tây Dương, nhưng có vẻ khó xảy ra tại đây vì không phải là lối Mỹ.
Kể từ Công Đồng Vatican II, người Công giáo đã có nhiều thay đổi trong tập tục tham dự bàn tiệc thánh so với 13 thế kỷ trước! Cách thức ăn chay ít khắc nghiệt hơn. Chúng ta năng chịu Mình Thánh hơn, thường là đứng để rước lễ, đôi khi rước lễ từ các thừa tác viên giáo dân, và tùy nghi nhận Mình Thánh bằng tay. Chúng ta lại được tùy ý để có thể uống Máu Thánh Chúa Kitô từ trong một chiếc ly chung.
Các chuyên viên nghiên cứu về tính tình cho biết rằng con người thường chống đối mạnh mẽ việc thay đổi cách thức ăn uống đã có từ nhiều năm trước, từ đó chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy rằng chính chúng ta cũng ngại ngùng không kém khi phải thay đổi cách thức tham dự bàn tiệc thánh. Mặc dù việc rước lễ dưới hai dạng thức đã được thiết lập tại Hoa kỳ từ năm 1978, nhưng nhiều người Công giáo vẫn không chịu rước Máu Thánh Chúa từ trong ly.
Tại sao vậy? Người ta dè dặt điều gì? Và có thể những dè dặt này đã tạo dịp cho chúng ta duyệt xét lại Mầu Nhiệm Chúa Kitô ở giữa chúng ta?
Một số người dè dặt rằng rước Máu Thánh Chúa từ ly rượu có thể bị lây bệnh và truyền vi trùng cho người khác. Cuộc khảo cứu y khoa về việc này đã kết luận rằng không thấy có việc lây bệnh trực tiếp do việc cử hành phụng vụ này. Dĩ nhiên, những người mắc bệnh cảm thì không nên rước Máu Thánh từ ly rượu và cách thức chuyền ly rượu phải cho đúng cách để trách việc lây bệnh cho người khác.
Có lẽ một vấn đề sâu sắc hơn được phản ảnh qua lời phát biểu của người chống lại việc rước Máu Thánh từ ly rượu như sau: “ Trong Bữa Tiệc Ly chỉ có một nhóm nhỏ bạn hữu quây quần bên nhau thì uống chung ly cũng được”. Câu nói chân thành này ngụ ý rằng có nhiều người lạ đến dự Bí Tích Thánh Thể trong ngày Chúa Nhật, nên chúng ta không nên uống chung ly với những người xa lạ này.
Chính quan niệm cho rằng đây là việc quy tụ những người xa lạ mà đã gây ra một trở ngại lớn nhất và kiên cố nhất cho việc canh tân Giáo Hội. Cùng một lúc, phúc âm lại mời gọi chúng ta nhìn người khác bằng một nhãn quang mới: thực tế, chúng ta ở trong một gia đình của Chúa và không có gì rõ ràng hơn là lúc chúng ta quây quần bên nhau để lắng nghe lời Chúa, bẻ bánh và lãnh nhận chén cứu độ này. Việc cử hành bí tích Thánh Thể mỗi ngày Chúa Nhật mời gọi chúng ta thực hành trên thân thể điều mà chúng ta tuyên xưng trên môi miệng. Để đáp ứng lời mời gọi của Chúa “hãy nhận lấy mà uống” từ chén thánh thể, chúng ta được thách đố để đổi lại từ cái nhìn cho rằng Giáo Hội là nơi chúng ta tụ tập những người xa lạ sang cái nhìn là chúng ta hội họp với bạn bè - không hẳn vì chúng ta quan niệm mọi người là bạn bè với nhau, nhưng vì mỗi người chúng ta đã được Chúa Kitô gọi là bạn nghĩa thiết mà Máu của Người đã đổ ra để làm cho chúng ta hợp nhất thành một.
Một trở ngại khác cũng rất thịnh hành đối với việc lãnh nhận chén máu thánh là thiếu sự trân quý về một sự thực toàn diện, đó là sự hiện diện của Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể dưới hình thức rượu. Thần học luôn luôn diễn tả lòng tin của chúng ta rằng Chúa Kitô hiện diện đầy đủ và thực sự trong rượu khi đã được truyền phép, cũng như trong bánh khi đã được truyền phép, nhưng cách thi hành phụng vụ đã không luôn luôn phản ảnh đúng quan niệm thần học này. Vấn đề ở đây không phải thuần túy là các giáo dân thuộc Giáo Hội La Mã đã chỉ chịu có Bánh Thánh từ các thế kỷ trước. Trong mọi phương cách thực hành, các giáo dân chỉ kính thờ Bánh Thánh. Việc tôn sùng phép Thánh Thể, ví dụ chầu Mình Thánh và phép lành, đã hầu hết chỉ tập trung vào Bánh Thánh.
Qua nhiều thế kỷ, sự thiếu vắng Máu Thánh trong đời sống tôn sùng Thánh Thể có thể đã dẫn đưa chúng ta đến tình trạng ít trân quý việc lãnh nhận chén cứu độ. Bởi vậy chúng ta có cơ may tái lập ý nghĩa đầy đủ hơn của bí tích Thánh Thể khi Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly đã trao ban cho chúng ta đầy đủ cả hai hình dạng. Giáo Hội trong phần dẫn nhập các nghi thức Thánh Thể đã minh thị trình bày trong Sách Lễ Roma như sau:
Dấu tích của phép Thánh Thể được đầy đủ hơn khi được trao ban dưới cả hai hình dạng, bởi vì trong hình thức này, dấu chỉ bữa tiệc thánh thể được tỏ bày rõ ràng hơn. Chúa Kitô muốn rằng giao ước mới và vĩnh cửu được chuẩn nhận trong máu Người phải được biểu lộ rõ ràng hơn, cũng như là mối liện hệ của bữa tiệc thánh thể với bữa tiệc trên thiên đàng (#240).
Khi chúng ta cố gắng tìm hiểu sâu xa phép Thánh Thể, hãy nhớ rằng việc canh tân phụng vụ trong các buổi tập họp ngày Chúa Nhật là một cuộc hành trình. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ tới đích được nếu cuối cùng chúng ta không tới tụ tập chung với con cái Chúa nơi mà không có điều gì có thể che mờ nhãn quang của chúng ta và ngăn cản chúng ta coi người khác là anh chị em hay bạn hữu. Cho tới bữa tiệc cuối cùng và vĩnh cửu đó của Con Chiên, chúng ta được trao ban Bánh Sự Sống như sức mạnh cho cuộc hành trình đó. Chúng ta cũng được trao ban chén cứu độ này để thưởng thức hương vị của một bữa tiệc hiện đang trông chờ chúng ta trong vương quốc của Thiên Chúa Cha.
Trích trong tác phẩm “Chén Cứu Độ này”
Tác giả: Andrew D. Ciferni, O. Praem
Họa sĩ: Francis M. George
1991, Ủy Ban Phụng Vụ các Giáo Phận
415 Michigan Ave., NE, Suite 70, Washington, DC 20017
ĐT: (202) 635-6990, Fax: (202) 529-2452
* Trong Bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu đã trao ban cho chúng ta đầy đủ cả hai hình dạng: Bánh và Rượu.
* Tại sao khi tôn thờ Thánh Thể, chúng ta chỉ tập trung vào Bánh mà quên Rượu?
Những tập quán trong phòng ăn và phòng bếp cho chúng ta một ý niệm chúng ta thuộc hạng người nào xét về phương diện cá nhân, gia đình và cộng đồng.
Từ thời thơ ấu, chúng ta đã có thành kiến rằng kiểu cách ăn uống của chúng ta chung với người khác đem lại cảm giác an toàn và xác nhận rằng chúng ta thuộc loại người nào. Chúng ta biết mình thuộc loại người nào hay không thuộc loại người nào tùy theo cách thức ăn uống, thời gian và nơi chốn ăn uống và cũng tùy cách chúng ta chia xẻ đồ ăn thức uống với những ai.
Cách thức chúng ta chuẩn bị, thù tiếp và chia xẻ đồ ăn thức uống kết hợp chúng ta với những cộng đồng quá khứ và hiện tại của gia đình (thực đơn bữa tiệc ngày lễ Tạ Ơn), của miền (món “bí tết tẩm cheese” tại Philadelphia hay món chili tại Cincinnati) và của quốc gia (“bảy con cá” của Ý trong bữa tiệc mừng Giáng Sinh hay món tamales Giáng Sinh tại vùng Tây Nam, Hoa Kỳ). Do đó, không có gì ngạc nhiên khi thấy rằng rất nhiều người chống lại việc thay đổi các tập tục về ăn uống. Cố gắng thuyết phục người Mỹ bỏ mayonnaise vào trong món khoai tây rán như người Bỉ thường là một nỗ lực bất thành. Điều này có thể chấp nhận được ở bên kia bờ Đại Tây Dương, nhưng có vẻ khó xảy ra tại đây vì không phải là lối Mỹ.
Kể từ Công Đồng Vatican II, người Công giáo đã có nhiều thay đổi trong tập tục tham dự bàn tiệc thánh so với 13 thế kỷ trước! Cách thức ăn chay ít khắc nghiệt hơn. Chúng ta năng chịu Mình Thánh hơn, thường là đứng để rước lễ, đôi khi rước lễ từ các thừa tác viên giáo dân, và tùy nghi nhận Mình Thánh bằng tay. Chúng ta lại được tùy ý để có thể uống Máu Thánh Chúa Kitô từ trong một chiếc ly chung.
Các chuyên viên nghiên cứu về tính tình cho biết rằng con người thường chống đối mạnh mẽ việc thay đổi cách thức ăn uống đã có từ nhiều năm trước, từ đó chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy rằng chính chúng ta cũng ngại ngùng không kém khi phải thay đổi cách thức tham dự bàn tiệc thánh. Mặc dù việc rước lễ dưới hai dạng thức đã được thiết lập tại Hoa kỳ từ năm 1978, nhưng nhiều người Công giáo vẫn không chịu rước Máu Thánh Chúa từ trong ly.
Tại sao vậy? Người ta dè dặt điều gì? Và có thể những dè dặt này đã tạo dịp cho chúng ta duyệt xét lại Mầu Nhiệm Chúa Kitô ở giữa chúng ta?
Một số người dè dặt rằng rước Máu Thánh Chúa từ ly rượu có thể bị lây bệnh và truyền vi trùng cho người khác. Cuộc khảo cứu y khoa về việc này đã kết luận rằng không thấy có việc lây bệnh trực tiếp do việc cử hành phụng vụ này. Dĩ nhiên, những người mắc bệnh cảm thì không nên rước Máu Thánh từ ly rượu và cách thức chuyền ly rượu phải cho đúng cách để trách việc lây bệnh cho người khác.
Có lẽ một vấn đề sâu sắc hơn được phản ảnh qua lời phát biểu của người chống lại việc rước Máu Thánh từ ly rượu như sau: “ Trong Bữa Tiệc Ly chỉ có một nhóm nhỏ bạn hữu quây quần bên nhau thì uống chung ly cũng được”. Câu nói chân thành này ngụ ý rằng có nhiều người lạ đến dự Bí Tích Thánh Thể trong ngày Chúa Nhật, nên chúng ta không nên uống chung ly với những người xa lạ này.
Chính quan niệm cho rằng đây là việc quy tụ những người xa lạ mà đã gây ra một trở ngại lớn nhất và kiên cố nhất cho việc canh tân Giáo Hội. Cùng một lúc, phúc âm lại mời gọi chúng ta nhìn người khác bằng một nhãn quang mới: thực tế, chúng ta ở trong một gia đình của Chúa và không có gì rõ ràng hơn là lúc chúng ta quây quần bên nhau để lắng nghe lời Chúa, bẻ bánh và lãnh nhận chén cứu độ này. Việc cử hành bí tích Thánh Thể mỗi ngày Chúa Nhật mời gọi chúng ta thực hành trên thân thể điều mà chúng ta tuyên xưng trên môi miệng. Để đáp ứng lời mời gọi của Chúa “hãy nhận lấy mà uống” từ chén thánh thể, chúng ta được thách đố để đổi lại từ cái nhìn cho rằng Giáo Hội là nơi chúng ta tụ tập những người xa lạ sang cái nhìn là chúng ta hội họp với bạn bè - không hẳn vì chúng ta quan niệm mọi người là bạn bè với nhau, nhưng vì mỗi người chúng ta đã được Chúa Kitô gọi là bạn nghĩa thiết mà Máu của Người đã đổ ra để làm cho chúng ta hợp nhất thành một.
Một trở ngại khác cũng rất thịnh hành đối với việc lãnh nhận chén máu thánh là thiếu sự trân quý về một sự thực toàn diện, đó là sự hiện diện của Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể dưới hình thức rượu. Thần học luôn luôn diễn tả lòng tin của chúng ta rằng Chúa Kitô hiện diện đầy đủ và thực sự trong rượu khi đã được truyền phép, cũng như trong bánh khi đã được truyền phép, nhưng cách thi hành phụng vụ đã không luôn luôn phản ảnh đúng quan niệm thần học này. Vấn đề ở đây không phải thuần túy là các giáo dân thuộc Giáo Hội La Mã đã chỉ chịu có Bánh Thánh từ các thế kỷ trước. Trong mọi phương cách thực hành, các giáo dân chỉ kính thờ Bánh Thánh. Việc tôn sùng phép Thánh Thể, ví dụ chầu Mình Thánh và phép lành, đã hầu hết chỉ tập trung vào Bánh Thánh.
Qua nhiều thế kỷ, sự thiếu vắng Máu Thánh trong đời sống tôn sùng Thánh Thể có thể đã dẫn đưa chúng ta đến tình trạng ít trân quý việc lãnh nhận chén cứu độ. Bởi vậy chúng ta có cơ may tái lập ý nghĩa đầy đủ hơn của bí tích Thánh Thể khi Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly đã trao ban cho chúng ta đầy đủ cả hai hình dạng. Giáo Hội trong phần dẫn nhập các nghi thức Thánh Thể đã minh thị trình bày trong Sách Lễ Roma như sau:
Dấu tích của phép Thánh Thể được đầy đủ hơn khi được trao ban dưới cả hai hình dạng, bởi vì trong hình thức này, dấu chỉ bữa tiệc thánh thể được tỏ bày rõ ràng hơn. Chúa Kitô muốn rằng giao ước mới và vĩnh cửu được chuẩn nhận trong máu Người phải được biểu lộ rõ ràng hơn, cũng như là mối liện hệ của bữa tiệc thánh thể với bữa tiệc trên thiên đàng (#240).
Khi chúng ta cố gắng tìm hiểu sâu xa phép Thánh Thể, hãy nhớ rằng việc canh tân phụng vụ trong các buổi tập họp ngày Chúa Nhật là một cuộc hành trình. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ tới đích được nếu cuối cùng chúng ta không tới tụ tập chung với con cái Chúa nơi mà không có điều gì có thể che mờ nhãn quang của chúng ta và ngăn cản chúng ta coi người khác là anh chị em hay bạn hữu. Cho tới bữa tiệc cuối cùng và vĩnh cửu đó của Con Chiên, chúng ta được trao ban Bánh Sự Sống như sức mạnh cho cuộc hành trình đó. Chúng ta cũng được trao ban chén cứu độ này để thưởng thức hương vị của một bữa tiệc hiện đang trông chờ chúng ta trong vương quốc của Thiên Chúa Cha.
Trích trong tác phẩm “Chén Cứu Độ này”
Tác giả: Andrew D. Ciferni, O. Praem
Họa sĩ: Francis M. George
1991, Ủy Ban Phụng Vụ các Giáo Phận
415 Michigan Ave., NE, Suite 70, Washington, DC 20017
ĐT: (202) 635-6990, Fax: (202) 529-2452