HAI CÁI BÚA LỚN
Có một người coi ngục thường đọc sai chữ, nhưng lại rất thích đọc sách, ngày nọ ông ta đọc truyện Thủy Hử (水滸), đang đọc đến đoạn Lý Quỳ hai tay cầm hai cái búa lớn, thì vừa lúc có khách đến thăm, nhìn thấy ông ta liền hỏi:
- “Huynh đọc sách gì thế ?”
Người coi ngục cười trả lời: “Mộc Hứa(木許) ” (1) .
Người bạn sửng sốt nói:
- “Tôi đọc sách cũng rất nhiều, quyển sách “mộc hứa” này thực tình tôi chưa thấy nó bao giờ. Xin hỏi trong sách viết về ai thế ?”
Trả lời:
- “Có một Lý Đạt”.
Người bạn nói:
- “Lạ thật, người xưa nổi tiếng thì rất nhiều, nhưng tên Lý Đạt thì chưa nghe qua, xin hỏi Lý Đạt là người giỏi về cái gì ?”
Trả lời:
- “Người này hai tay cầm hai cái búa lớn (2) , trong vạn người nam chỉ có một”.
Suy tư:
Truyền giáo là người được sai đi để rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê-su cho người ở một địa phương nào đó, việc quan trọng nhất của người truyền giáo khi đến địa phương khác (quốc gia, chủng tộc.v.v..) là học tiếng nói của họ, bởi vì thời nay có mấy người nói được tiếng lạ như thời các thánh Tông Đồ, do đó mà người truyền giáo phải nổ lực học hỏi tiếng nói của người địa phương để rao giảng Lời Chúa cho họ, bởi vì khi thông thạo tiếng nói địa phương thì đã thành công được một nửa, việc còn lại là đem đời sống thánh thiện gương mẫu của mình để truyền Lời Chúa cho họ.
Theo tâm lý thì người địa phương rất thích những người truyền giáo nói tiếng nói của họ, dù mình có nói trật lất hay phát âm không chuẩn, thì người ta vẫn cứ thích, vì mình đã thật sự muốn trở thành một thành viên trong cộng đồng của họ, người ta sẽ vui vẻ sửa sai khi chúng ta nói sai chính tả hoặc phát âm không đúng.
Căn bệnh khoe khoang thường làm cho người truyền giáo thất bại: họ khoe khoang mình biết tiếng Anh, thế là khi nói chuyện với người địa phương họ lại chêm vào nấy câu tiếng Anh, mặc dù họ có thể nói tiếng địa phương; họ khoe khoang mình giỏi tiếng Anh, thế là khi giảng dạy họ “đá vào” mấy câu tiếng Anh tiếng Pháp làm giáo dân trợn mắt lên nhìn cha như nhìn người ngoài hành tinh…
Càng có bệnh khoe khoang thì càng làm cho mình xa cách giáo dân, càng làm cho việc truyền giáo của mình thất bại, thánh Phao-lô đã chia sẻ kinh nghiệm với chúng ta –những người truyền giáo- như sau: với người Hy Lạp tôi trở thành người Hy Lạp, với người Do Thái tôi trở thành người Do Thái…
Nói sai chữ, phát âm tiếng bản xứ không chuẩn, nhưng vẫn cứ thích dùng tiếng bản xứ để rao giảng Lời Chúa, thì người ở địa phương ấy sẽ rất thích người truyền giáo, đó chính là do lòng khiêm tốn học hỏi của người truyền giáo vậy !
(1) Chữ “水滸 thủy hử” từa tựa như chữ “木許mộc hứa”, nếu nhìn không rõ hoặc mới học chữ Hoa, thì thế nào cũng đọc sai chữ.
(2) Lý Quỳ, là một trong những nhân vật anh hùng nổi tiếng của Lương Sơn Bạc trong truyện Thủy Hử, nhưng vì ông ta đọc sai chữ nên nói là “Lý Đạt”.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Có một người coi ngục thường đọc sai chữ, nhưng lại rất thích đọc sách, ngày nọ ông ta đọc truyện Thủy Hử (水滸), đang đọc đến đoạn Lý Quỳ hai tay cầm hai cái búa lớn, thì vừa lúc có khách đến thăm, nhìn thấy ông ta liền hỏi:
- “Huynh đọc sách gì thế ?”
Người coi ngục cười trả lời: “Mộc Hứa(木許) ” (1) .
Người bạn sửng sốt nói:
- “Tôi đọc sách cũng rất nhiều, quyển sách “mộc hứa” này thực tình tôi chưa thấy nó bao giờ. Xin hỏi trong sách viết về ai thế ?”
Trả lời:
- “Có một Lý Đạt”.
Người bạn nói:
- “Lạ thật, người xưa nổi tiếng thì rất nhiều, nhưng tên Lý Đạt thì chưa nghe qua, xin hỏi Lý Đạt là người giỏi về cái gì ?”
Trả lời:
- “Người này hai tay cầm hai cái búa lớn (2) , trong vạn người nam chỉ có một”.
Suy tư:
Truyền giáo là người được sai đi để rao giảng Tin Mừng của Chúa Giê-su cho người ở một địa phương nào đó, việc quan trọng nhất của người truyền giáo khi đến địa phương khác (quốc gia, chủng tộc.v.v..) là học tiếng nói của họ, bởi vì thời nay có mấy người nói được tiếng lạ như thời các thánh Tông Đồ, do đó mà người truyền giáo phải nổ lực học hỏi tiếng nói của người địa phương để rao giảng Lời Chúa cho họ, bởi vì khi thông thạo tiếng nói địa phương thì đã thành công được một nửa, việc còn lại là đem đời sống thánh thiện gương mẫu của mình để truyền Lời Chúa cho họ.
Theo tâm lý thì người địa phương rất thích những người truyền giáo nói tiếng nói của họ, dù mình có nói trật lất hay phát âm không chuẩn, thì người ta vẫn cứ thích, vì mình đã thật sự muốn trở thành một thành viên trong cộng đồng của họ, người ta sẽ vui vẻ sửa sai khi chúng ta nói sai chính tả hoặc phát âm không đúng.
Căn bệnh khoe khoang thường làm cho người truyền giáo thất bại: họ khoe khoang mình biết tiếng Anh, thế là khi nói chuyện với người địa phương họ lại chêm vào nấy câu tiếng Anh, mặc dù họ có thể nói tiếng địa phương; họ khoe khoang mình giỏi tiếng Anh, thế là khi giảng dạy họ “đá vào” mấy câu tiếng Anh tiếng Pháp làm giáo dân trợn mắt lên nhìn cha như nhìn người ngoài hành tinh…
Càng có bệnh khoe khoang thì càng làm cho mình xa cách giáo dân, càng làm cho việc truyền giáo của mình thất bại, thánh Phao-lô đã chia sẻ kinh nghiệm với chúng ta –những người truyền giáo- như sau: với người Hy Lạp tôi trở thành người Hy Lạp, với người Do Thái tôi trở thành người Do Thái…
Nói sai chữ, phát âm tiếng bản xứ không chuẩn, nhưng vẫn cứ thích dùng tiếng bản xứ để rao giảng Lời Chúa, thì người ở địa phương ấy sẽ rất thích người truyền giáo, đó chính là do lòng khiêm tốn học hỏi của người truyền giáo vậy !
(1) Chữ “水滸 thủy hử” từa tựa như chữ “木許mộc hứa”, nếu nhìn không rõ hoặc mới học chữ Hoa, thì thế nào cũng đọc sai chữ.
(2) Lý Quỳ, là một trong những nhân vật anh hùng nổi tiếng của Lương Sơn Bạc trong truyện Thủy Hử, nhưng vì ông ta đọc sai chữ nên nói là “Lý Đạt”.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
