CHÚA NHẬT 21 MÙA THƯỜNG NIÊN A
Isaia 22: 19-23; Roma 11: 33-36; Matthêu 16: 13-20
Tôi thiết nghĩ những cái tên như Shépna và Êliakim ở ngay trên cửa miệng của những ai cử hành phụng vụ hôm nay. Hầu hết mọi người khi nghe thấy thông điệp của Isaia thì khiến họ và có thể cả chúng ta nữa đều thắc mắc “Tất cả những sự ấy là gì?”
Shépna và Êliakim được vua Hêzêkia (thế kỷ 8 TCN) chỉ định để thương thảo với quân Assyri đang đe dọa Giêrusalem. Nhưng có điều gì đó trục trặc (22,15-18) và Sépna, một người đầy quyền lực, một tể tướng triều đình, bị khỏi đuổi khỏi địa vị. Thiên Chúa cho Êliakim quyền trên vương quốc Giuđa. Vai trò của ông là để đảm bảo rằng Giuđa sẽ tồn vong và mang lại một hình ảnh của Đấng Thiên Sai để dân nhận biết lòng trung tín của Thiên Chúa. Những vị lãnh đạo của dân Israel phải chịu trách nhiệm cả về mặt chính trị lẫn tôn giáo, và vì thế Êliakim được trao cho “chìa khóa nhà Đavít”. Bài đọc này, đặc biệt là việc đề cập đến chìa khóa quyền lực và sự ủy thác, dẫn chúng ta đến với bài Tin mừng.
"Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?" Tôi từng nghe câu hỏi này được dùng như một điểm nhấn trong các cuộc hội thảo trong đạo, các buổi tĩnh tâm và trong những tác phẩm thiêng liêng. Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Phêrô, mà cũng dành cho mỗi chúng ta nữa. Chúng ta không thể bỏ mặc niềm tin của mình, vì niềm tin ấy không đơn thuần là việc chúng ta nhận được từ cha mẹ và cứ tự nhiên như thế theo ta suốt đời. “Sao anh lại có một vết bớt ở trên cánh tay?” “Khi sinh ra tôi đã có nó rồi”. “Làm thế nào anh trở là một người Công giáo/Kitô hữu?” “Vì cha mẹ tôi là người Công giáo nên tôi cũng thế.” Sai! Hai câu hỏi trên không thể trả lời bằng cùng một cách thức như nhau.
Thoạt tiên, Simon là tâm điểm của bài đọc hôm nay. Đức Giêsu đặt cho ông một tên mới: ông là Phêrô nghĩa là Đá. Cũng như Êliakim trong bài đọc một, Phêrô được trao quyền và được ủy thác một bổn phận. Lời tuyên xưng của Phêrô diễn ra sau những chỉ dạy của Đức Giêsu dành cho các môn đệ (14,13-16,30). Nơi Phêrô, Đức Giêsu tìm thấy điều mà Người cần nơi các môn đệ: một người gắn bó với Người bằng niềm tin, sẵn sàng sống theo những gì Đức Giêsu dạy dỗ.
Đức Giêsu đã trao quyền cho Phêrô, quyền để phục vụ chứ không phải đê thống trị. Người sẽ nhắc nhở Phêrô về lời mời gọi ấy khi cúi xuống rửa chân cho các môn đệ và người đầu tiên Người rửa là Phêrô. Chỉ sau khi Đức Giêsu chịu khổ nạn, chết và phục sinh thì Phêrô mới nhận ra vai trò thích hợp của mình – điều mà lúc đầu Phêrô không chấp nhận (16,21-27, bài Tin mừng tuần tới). Sau này, ngài sẽ nhắc nhở chúng ta (I Pr 4,10) “ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác”. Thiên Chúa chọn để trao cho Êliakim “chìa khóa nhà Đavít”. Trong Tin mừng, Đức Giêsu trao cho Phêrô “chìa khóa Nước Trời”. Thiên Chúa tìm kiếm những gia bộc có trách nhiệm và trung tín để lãnh đạo dân Chúa.
Ơn gọi của Phêrô là nền tảng trong cộng đoàn nguyên thủy của các Tông đồ. Người Công giáo chúng ta thấy vai trò của Phêrô cần được tiếp tục truyền lại cho thế hệ sau. Như Phêrô và các môn đệ đầu tiên, một Giáo hội có tổ chức mang lại những thành quả to lớn nhưng cũng gây ra nhiều sai lầm trầm trọng trong lịch sử. Như niềm tin của Phêrô chao đảo trước thử thách của cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu, thì những yếu đuối của con người cũng xảy ra trong một Giáo hội có tổ chức. Giáo hội của chúng ta sẽ tiếp tục bộc lộ những yếu đuối của con người, nhưng các phần tử thánh thiện của Giáo hội vẫn sẽ là một dấu chỉ Bí tích về sự hiện diện của Đức Giêsu giữa chúng ta. Trong Đức Giêsu, Thiên Chúa chọn thực hiện với chúng ta và qua chúng ta, bất kể những vấp ngã của chúng ta – cho dù những vấp ngã ấy đáng buồn thay lại xảy ra ở mọi cấp độ của Giáo hội.
Một số người có thể nói rằng Giáo hội không lưu giữ nhưng còn tỏa sáng về sự vĩ đại, là dấu chỉ Thiên Chúa hiện hữu luôn mãi giữa chúng ta. Chúng ta có thể cùng hiệp với thánh Phaolô trong lời ca ngợi về sự hiện diện không ngừng của Thiên Chúa giữa chúng ta: “Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại và quy hướng về Người. Xin tôn vinh Thiên Chúa đến muôn đời ! A-men.”
Một khoảnh khắc nào đó trong đời sẽ đặt vấn đề với chúng ta: “Anh/chị bảo Đức Giêsu là ai?” Có thể đó là giây phút thử thách khi chúng ta phải chọn lựa giữa đúng và sai, giữa thiện và ác. Có thể là thời chuyển tiếp khi chúng ta rời nhà để sống tự lập. Cha mẹ sẽ không có ở đó để giúp chúng ta chọn lựa; chúng ta phải tự quyết định cho mình. Dựa vào cái gì và dựa vào ai để chúng ta có thể đưa ra những chọn lựa đó? Chúng ta phải biến niềm tin mà chúng ta nhận lãnh từ cha mẹ và giáo hội thành đức tin của riêng mình. Chỉ được ghi vào sổ rửa tội của giáo xứ thôi thì chưa đủ. Khi chúng ta thực sự trả lời câu hỏi:“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” với chính xác tín của mình và minh chứng câu trả lời ấy bằng hành động thiết thực, thì chúng ta mới biết được Đức Giêsu là ai, không phải như một bổn phận hay thói quen, nhưng bằng chính sự xác tín mà Đức Giêsu mong chờ nơi các môn đệ của Người.
Với những gì mà thánh Matthêu dạy chúng ta biết về Đức Giêsu trong những tuần này, chúng ta có thể trả lời cho câu hỏi Đức Giêsu đặt ra với Phêrô: Thầy là Đấng luôn bên cạnh những người bị tổn thương và bị bỏ rơi. Thầy là Đấng hoàn trọn mong chờ của các ngôn sứ về một vương quốc hòa bình và công chính, là Thầy Dạy đầy quyền năng. Thầy là Đấng Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng con người. Những lời đáp trả đầy tin tưởng như thế, khi đi kèm với những bằng chứng tương ứng, nghĩa là đức tin của chúng ta có tác động đến cuộc sống thường ngày của mình, chứ không chỉ dừng lại ở những lời huyên thuyên trong những buổi cử hành phụng vụ hay các buổi hội thảo.
Lời đáp của Phêrô chắc hẳn phải đến từ niềm mong mỏi đấng Messia. Niềm chờ mong đấng Messia mang cả hai chiều kích tôn giáo và chính trị; Đấng mà sau cùng có thể giải thoát Israel khỏi ách đô hộ. Khi ấy, Phêrô chỉ thấy lờ mờ về căn tính đích thực của Đức Giêsu. Chúa Nhật tới, trong đoạn Tin mừng ngay sau bài Tin mừng chúng ta vừa nghe, Đức Giêsu tiên báo về cuộc khổ nạn và cái chết của Người – và Phêrô không thể làm gì được. Chính người mà hôm nay Đức Giêsu gọi là “đá tảng” thì Người lại ra lệnh “Hỡi Satan, hãy tránh ra sau Thầy…” Thánh Phêrô có đức tin, nhưng chỉ là ở giai đoạn đầu và cần phải đào sâu hơn nữa, cần phải được gạn lọc và canh tân sự tín thác vào Chúa.
Như Phêrô, chúng ta là những kẻ đi theo Đức Giêsu. Như Phêrô, lắm lúc chúng ta hiểu sâu xa, nhưng đôi khi lại thiếu lòng tin. Điều mà Đức Giêsu thấy nơi Phêrô thì cũng thấy nơi chúng ta – là vật liệu xây dựng có thể hình thành nên người tín hữu để phục vụ cho vương quốc của Người. Đức Giêsu không tìm thấy nơi các thầy Pharisêu một niềm tin và sự dễ dạy như thế, nhưng Người thấy điều đó nơi Phêrô và các môn đệ thuộc đủ mọi thành phần của Người. Các ngài và cả chúng ta nữa được mời gọi để loan truyền Tin mừng cho thế giới.
Chính đức tin có thể giúp chúng ta nói “không” với những quyến rũ và quyền lực vì Đức Giêsu đã trao chính mạng sống Người cho chúng ta. Chúng ta chấp nhận Người là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúng ta đặt niềm hy vọng nơi lời hứa của Người: thế giới đã loại trừ Người và sinh sản ra ma quỷ sẽ thất bại. Sự thiện hảo của Người sẽ hiển trị.
Khi Phêrô bị thử thách, ông đã vấp phạm. Điều đó thật khích lệ cho chúng ta, vì Đức Giêsu đã không bỏ rơi ông, thì Người cũng sẽ không bỏ mặc chúng ta khi chúng ta là kẻ sai lỗi. Ân sủng của Thiên Chúa giúp chúng ta vượt thắng những ngăn trở trong cương vị tông đồ mà chúng ta phải đối diện mỗi ngày. Thiên Chúa hành động bằng những cách thức không thể hiểu thấu được; Thiên Chúa dùng những yếu đuối để hoàn thành kế hoạch mà Chúa dành cho nhân loại. Khi làm như thế, chúng ta biết được Thiên Chúa chính là nguồn mạch mọi thành công trong việc chúng ta mở rộng Nước Chúa. Vì thế, chúng ta hãy dâng lời tạ ơn trong Thánh lễ này.
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đamnh Gòvấp
21st SUNDAY (A)
Is 22: 19-23; Rm 11: 33-36; Mt 16: 13-20
I doubt that the names Shebna and Eliakim are on the tips of the tongues of those worshiping today. Most likely they will hear the Isaiah passage and it will probably leave them and maybe us too, wondering, "What’s it all about?"
Shebna and Eliakim were assigned by King Hezekiah (8th century B.C.E.) to negotiate with the Assyrians, who were threatening Jerusalem. Something went wrong (22: 15-18) and Shebna, who once had great authority as master of the palace, is being removed from office. God gives Eliakim authority over the kingdom of Judah. His role is to ensure that Judah will survive and provide a messianic figure so that the people will know of God’s faithfulness. Israel’s leaders had both political and religious responsibility and so Eliakim is given the "key of the house of David." This reading, especially with its mention of a key of authority and stewardship points us to the gospel.
"But who do you say that I am?" I’ve heard that question asked as the focus of religious conferences, retreats and spiritual writings. The rationale being: just as that question was put to Peter, so it is put to each of us. We can’t just coast on our faith, for it is not merely something handed on to us from our parents which we automatically carry with us for the rest of our lives. "Where did you get that birthmark on your arm?" "I was born with it." "How did you get to be a Catholic/Christian?" "My parents were and so I am too." Wrong! Those two questions can’t be answered in the same way.
Initially Simon is the focus in today’s reading. Jesus gives him his new name: he is Peter-Rock. Like Eliakim in our first reading, Peter is given the key of authority and stewardship. Peter’s confession comes at the end of Jesus’ instruction (14:13-16:30) to his disciples. In Peter, Jesus looks for what he needs in his disciples: a person committed to him by faith, ready to live out what Jesus has been teaching.
Jesus has given Peter authority, which is a power to serve and not dominate. He will remind Peter of that calling when he chooses to wash his disciples’ feet and begins with Peter. It is only after Jesus’ suffering, death and resurrection–which at first Peter rejects (16:21-27, next week’s gospel)–that Peter finally comes to understand his proper role. Later he will remind us (I Peter 4:10) that we are "to serve one another with whatever gift each of us has received." God chose to give Eliakim "the key of the House of David." In the gospel, Jesus gives Peter "the keys of the kingdom of heaven." God looks for responsible and faithful servants for the role of leadership over God’s people.
Peter’s call is foundational in the original community of disciples. We Catholics see the need for Peter’s role continuing in subsequent generations. Like Peter and the first disciples, the institutional church has had great accomplishments and also made major mistakes in its history. Just as Peter’s faith buckled under the tests of Jesus’ suffering and death, so too human weakness has been present in the institutional church. Our church will continue to manifest its human weaknesses, but in its holy members it will also be a sacramental sign of Christ’s presence in our midst. In Christ, God has chosen to work with us and through us, despite our failings – which unfortunately show themselves at all levels of our church.
Some would say the very fact that the church not only perseveres but has flashes of greatness, is a sign of God’s abiding presence in our midst. We can join Paul today in his praise of the Lord’s constant presence with us: "For from him and through him and for him are all things. To him be honor and glory forever. Amen."
At some moment life will put the question to us, "Who do you say Jesus is?" It might be at a moment of testing when we need to choose between doing right or wrong. It might be at a transition time when we are leaving home to set out on our own. Our parents are not going to be there to choose for us; we must own the choices we make. On what values and on whom will we base those choices? We will need to make our own the faith we received from our parents and our church. Being listed on the baptismal registry of our parish is not enough. When we do answer the question, "But who do you say that I am?" from our own conviction and exemplify our response by our actions, then we will know Jesus, no longer as an object of obligation and custom, but with the conviction Jesus looked for in his disciples.
Based on what Matthew has been teaching us about Jesus these weeks, we can make an informed response to the question Jesus asks Peter: You are the one who sides with the vulnerable and outcast. You are the one who fulfills the prophet’s call for a just and peaceable kingdom. You are the Teacher with authority. You are Emmanuel, God-with-us. Such faith responses, when followed by the appropriate witness they require, will mean that our faith will have dynamic impact on our daily lives and not just be a formula we rattle off in liturgical celebrations or religious discussions.
Peter’s response probably came with a lot of messianic expectation. The hoped-for messiah was to be both a religious and political figure; one who would finally free Israel from its oppressors. At this point Peter only has a glimpse into Jesus’ true identity. Next Sunday, in a passage immediately following today’s, Jesus will predict his passion and death – and Peter will have nothing to do with it. The very one Jesus today calls "rock" he will order, "Get behind me Satan…." Peter has faith, but is still in its first stages and needs depth, clarification and renewed commitment.
Like Peter we are followers of Jesus. Like him, we sometimes have deep insight and, at other times, a lack of faith. What Jesus saw in Peter he sees in us–building material that can be shaped into a people of faith to serve his reign. Jesus did not find such faith and docility in the Pharisees and so he looked to Peter and his motley band of followers. They and we are the ones called to take the gospel into the world.
Our faith enables us to say "no" to other allures and powers because Jesus has given his life to us his community. We are those who have accepted him as "the Christ, the Son of the Living God." We place our hope on his promise: the world that rejects him and propagates evil will not triumph. His goodness will prevail.
When Peter was tested he faulted. That should give us encouragement because, just as Jesus did not give up on him, he will not give up on us when we falter. God’s grace can help us overcome the obstacles to discipleship we face daily. Our God works in inscrutable ways; God uses the weak to accomplish God’s plans for humanity. In doing that we know God must be the source of any success we have in helping further the reign of God. For that we give thanks at this Eucharist.
Isaia 22: 19-23; Roma 11: 33-36; Matthêu 16: 13-20
Tôi thiết nghĩ những cái tên như Shépna và Êliakim ở ngay trên cửa miệng của những ai cử hành phụng vụ hôm nay. Hầu hết mọi người khi nghe thấy thông điệp của Isaia thì khiến họ và có thể cả chúng ta nữa đều thắc mắc “Tất cả những sự ấy là gì?”
Shépna và Êliakim được vua Hêzêkia (thế kỷ 8 TCN) chỉ định để thương thảo với quân Assyri đang đe dọa Giêrusalem. Nhưng có điều gì đó trục trặc (22,15-18) và Sépna, một người đầy quyền lực, một tể tướng triều đình, bị khỏi đuổi khỏi địa vị. Thiên Chúa cho Êliakim quyền trên vương quốc Giuđa. Vai trò của ông là để đảm bảo rằng Giuđa sẽ tồn vong và mang lại một hình ảnh của Đấng Thiên Sai để dân nhận biết lòng trung tín của Thiên Chúa. Những vị lãnh đạo của dân Israel phải chịu trách nhiệm cả về mặt chính trị lẫn tôn giáo, và vì thế Êliakim được trao cho “chìa khóa nhà Đavít”. Bài đọc này, đặc biệt là việc đề cập đến chìa khóa quyền lực và sự ủy thác, dẫn chúng ta đến với bài Tin mừng.
"Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?" Tôi từng nghe câu hỏi này được dùng như một điểm nhấn trong các cuộc hội thảo trong đạo, các buổi tĩnh tâm và trong những tác phẩm thiêng liêng. Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Phêrô, mà cũng dành cho mỗi chúng ta nữa. Chúng ta không thể bỏ mặc niềm tin của mình, vì niềm tin ấy không đơn thuần là việc chúng ta nhận được từ cha mẹ và cứ tự nhiên như thế theo ta suốt đời. “Sao anh lại có một vết bớt ở trên cánh tay?” “Khi sinh ra tôi đã có nó rồi”. “Làm thế nào anh trở là một người Công giáo/Kitô hữu?” “Vì cha mẹ tôi là người Công giáo nên tôi cũng thế.” Sai! Hai câu hỏi trên không thể trả lời bằng cùng một cách thức như nhau.
Thoạt tiên, Simon là tâm điểm của bài đọc hôm nay. Đức Giêsu đặt cho ông một tên mới: ông là Phêrô nghĩa là Đá. Cũng như Êliakim trong bài đọc một, Phêrô được trao quyền và được ủy thác một bổn phận. Lời tuyên xưng của Phêrô diễn ra sau những chỉ dạy của Đức Giêsu dành cho các môn đệ (14,13-16,30). Nơi Phêrô, Đức Giêsu tìm thấy điều mà Người cần nơi các môn đệ: một người gắn bó với Người bằng niềm tin, sẵn sàng sống theo những gì Đức Giêsu dạy dỗ.
Đức Giêsu đã trao quyền cho Phêrô, quyền để phục vụ chứ không phải đê thống trị. Người sẽ nhắc nhở Phêrô về lời mời gọi ấy khi cúi xuống rửa chân cho các môn đệ và người đầu tiên Người rửa là Phêrô. Chỉ sau khi Đức Giêsu chịu khổ nạn, chết và phục sinh thì Phêrô mới nhận ra vai trò thích hợp của mình – điều mà lúc đầu Phêrô không chấp nhận (16,21-27, bài Tin mừng tuần tới). Sau này, ngài sẽ nhắc nhở chúng ta (I Pr 4,10) “ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác”. Thiên Chúa chọn để trao cho Êliakim “chìa khóa nhà Đavít”. Trong Tin mừng, Đức Giêsu trao cho Phêrô “chìa khóa Nước Trời”. Thiên Chúa tìm kiếm những gia bộc có trách nhiệm và trung tín để lãnh đạo dân Chúa.
Ơn gọi của Phêrô là nền tảng trong cộng đoàn nguyên thủy của các Tông đồ. Người Công giáo chúng ta thấy vai trò của Phêrô cần được tiếp tục truyền lại cho thế hệ sau. Như Phêrô và các môn đệ đầu tiên, một Giáo hội có tổ chức mang lại những thành quả to lớn nhưng cũng gây ra nhiều sai lầm trầm trọng trong lịch sử. Như niềm tin của Phêrô chao đảo trước thử thách của cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu, thì những yếu đuối của con người cũng xảy ra trong một Giáo hội có tổ chức. Giáo hội của chúng ta sẽ tiếp tục bộc lộ những yếu đuối của con người, nhưng các phần tử thánh thiện của Giáo hội vẫn sẽ là một dấu chỉ Bí tích về sự hiện diện của Đức Giêsu giữa chúng ta. Trong Đức Giêsu, Thiên Chúa chọn thực hiện với chúng ta và qua chúng ta, bất kể những vấp ngã của chúng ta – cho dù những vấp ngã ấy đáng buồn thay lại xảy ra ở mọi cấp độ của Giáo hội.
Một số người có thể nói rằng Giáo hội không lưu giữ nhưng còn tỏa sáng về sự vĩ đại, là dấu chỉ Thiên Chúa hiện hữu luôn mãi giữa chúng ta. Chúng ta có thể cùng hiệp với thánh Phaolô trong lời ca ngợi về sự hiện diện không ngừng của Thiên Chúa giữa chúng ta: “Vì muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại và quy hướng về Người. Xin tôn vinh Thiên Chúa đến muôn đời ! A-men.”
Một khoảnh khắc nào đó trong đời sẽ đặt vấn đề với chúng ta: “Anh/chị bảo Đức Giêsu là ai?” Có thể đó là giây phút thử thách khi chúng ta phải chọn lựa giữa đúng và sai, giữa thiện và ác. Có thể là thời chuyển tiếp khi chúng ta rời nhà để sống tự lập. Cha mẹ sẽ không có ở đó để giúp chúng ta chọn lựa; chúng ta phải tự quyết định cho mình. Dựa vào cái gì và dựa vào ai để chúng ta có thể đưa ra những chọn lựa đó? Chúng ta phải biến niềm tin mà chúng ta nhận lãnh từ cha mẹ và giáo hội thành đức tin của riêng mình. Chỉ được ghi vào sổ rửa tội của giáo xứ thôi thì chưa đủ. Khi chúng ta thực sự trả lời câu hỏi:“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” với chính xác tín của mình và minh chứng câu trả lời ấy bằng hành động thiết thực, thì chúng ta mới biết được Đức Giêsu là ai, không phải như một bổn phận hay thói quen, nhưng bằng chính sự xác tín mà Đức Giêsu mong chờ nơi các môn đệ của Người.
Với những gì mà thánh Matthêu dạy chúng ta biết về Đức Giêsu trong những tuần này, chúng ta có thể trả lời cho câu hỏi Đức Giêsu đặt ra với Phêrô: Thầy là Đấng luôn bên cạnh những người bị tổn thương và bị bỏ rơi. Thầy là Đấng hoàn trọn mong chờ của các ngôn sứ về một vương quốc hòa bình và công chính, là Thầy Dạy đầy quyền năng. Thầy là Đấng Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng con người. Những lời đáp trả đầy tin tưởng như thế, khi đi kèm với những bằng chứng tương ứng, nghĩa là đức tin của chúng ta có tác động đến cuộc sống thường ngày của mình, chứ không chỉ dừng lại ở những lời huyên thuyên trong những buổi cử hành phụng vụ hay các buổi hội thảo.
Lời đáp của Phêrô chắc hẳn phải đến từ niềm mong mỏi đấng Messia. Niềm chờ mong đấng Messia mang cả hai chiều kích tôn giáo và chính trị; Đấng mà sau cùng có thể giải thoát Israel khỏi ách đô hộ. Khi ấy, Phêrô chỉ thấy lờ mờ về căn tính đích thực của Đức Giêsu. Chúa Nhật tới, trong đoạn Tin mừng ngay sau bài Tin mừng chúng ta vừa nghe, Đức Giêsu tiên báo về cuộc khổ nạn và cái chết của Người – và Phêrô không thể làm gì được. Chính người mà hôm nay Đức Giêsu gọi là “đá tảng” thì Người lại ra lệnh “Hỡi Satan, hãy tránh ra sau Thầy…” Thánh Phêrô có đức tin, nhưng chỉ là ở giai đoạn đầu và cần phải đào sâu hơn nữa, cần phải được gạn lọc và canh tân sự tín thác vào Chúa.
Như Phêrô, chúng ta là những kẻ đi theo Đức Giêsu. Như Phêrô, lắm lúc chúng ta hiểu sâu xa, nhưng đôi khi lại thiếu lòng tin. Điều mà Đức Giêsu thấy nơi Phêrô thì cũng thấy nơi chúng ta – là vật liệu xây dựng có thể hình thành nên người tín hữu để phục vụ cho vương quốc của Người. Đức Giêsu không tìm thấy nơi các thầy Pharisêu một niềm tin và sự dễ dạy như thế, nhưng Người thấy điều đó nơi Phêrô và các môn đệ thuộc đủ mọi thành phần của Người. Các ngài và cả chúng ta nữa được mời gọi để loan truyền Tin mừng cho thế giới.
Chính đức tin có thể giúp chúng ta nói “không” với những quyến rũ và quyền lực vì Đức Giêsu đã trao chính mạng sống Người cho chúng ta. Chúng ta chấp nhận Người là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúng ta đặt niềm hy vọng nơi lời hứa của Người: thế giới đã loại trừ Người và sinh sản ra ma quỷ sẽ thất bại. Sự thiện hảo của Người sẽ hiển trị.
Khi Phêrô bị thử thách, ông đã vấp phạm. Điều đó thật khích lệ cho chúng ta, vì Đức Giêsu đã không bỏ rơi ông, thì Người cũng sẽ không bỏ mặc chúng ta khi chúng ta là kẻ sai lỗi. Ân sủng của Thiên Chúa giúp chúng ta vượt thắng những ngăn trở trong cương vị tông đồ mà chúng ta phải đối diện mỗi ngày. Thiên Chúa hành động bằng những cách thức không thể hiểu thấu được; Thiên Chúa dùng những yếu đuối để hoàn thành kế hoạch mà Chúa dành cho nhân loại. Khi làm như thế, chúng ta biết được Thiên Chúa chính là nguồn mạch mọi thành công trong việc chúng ta mở rộng Nước Chúa. Vì thế, chúng ta hãy dâng lời tạ ơn trong Thánh lễ này.
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đamnh Gòvấp
21st SUNDAY (A)
Is 22: 19-23; Rm 11: 33-36; Mt 16: 13-20
I doubt that the names Shebna and Eliakim are on the tips of the tongues of those worshiping today. Most likely they will hear the Isaiah passage and it will probably leave them and maybe us too, wondering, "What’s it all about?"
Shebna and Eliakim were assigned by King Hezekiah (8th century B.C.E.) to negotiate with the Assyrians, who were threatening Jerusalem. Something went wrong (22: 15-18) and Shebna, who once had great authority as master of the palace, is being removed from office. God gives Eliakim authority over the kingdom of Judah. His role is to ensure that Judah will survive and provide a messianic figure so that the people will know of God’s faithfulness. Israel’s leaders had both political and religious responsibility and so Eliakim is given the "key of the house of David." This reading, especially with its mention of a key of authority and stewardship points us to the gospel.
"But who do you say that I am?" I’ve heard that question asked as the focus of religious conferences, retreats and spiritual writings. The rationale being: just as that question was put to Peter, so it is put to each of us. We can’t just coast on our faith, for it is not merely something handed on to us from our parents which we automatically carry with us for the rest of our lives. "Where did you get that birthmark on your arm?" "I was born with it." "How did you get to be a Catholic/Christian?" "My parents were and so I am too." Wrong! Those two questions can’t be answered in the same way.
Initially Simon is the focus in today’s reading. Jesus gives him his new name: he is Peter-Rock. Like Eliakim in our first reading, Peter is given the key of authority and stewardship. Peter’s confession comes at the end of Jesus’ instruction (14:13-16:30) to his disciples. In Peter, Jesus looks for what he needs in his disciples: a person committed to him by faith, ready to live out what Jesus has been teaching.
Jesus has given Peter authority, which is a power to serve and not dominate. He will remind Peter of that calling when he chooses to wash his disciples’ feet and begins with Peter. It is only after Jesus’ suffering, death and resurrection–which at first Peter rejects (16:21-27, next week’s gospel)–that Peter finally comes to understand his proper role. Later he will remind us (I Peter 4:10) that we are "to serve one another with whatever gift each of us has received." God chose to give Eliakim "the key of the House of David." In the gospel, Jesus gives Peter "the keys of the kingdom of heaven." God looks for responsible and faithful servants for the role of leadership over God’s people.
Peter’s call is foundational in the original community of disciples. We Catholics see the need for Peter’s role continuing in subsequent generations. Like Peter and the first disciples, the institutional church has had great accomplishments and also made major mistakes in its history. Just as Peter’s faith buckled under the tests of Jesus’ suffering and death, so too human weakness has been present in the institutional church. Our church will continue to manifest its human weaknesses, but in its holy members it will also be a sacramental sign of Christ’s presence in our midst. In Christ, God has chosen to work with us and through us, despite our failings – which unfortunately show themselves at all levels of our church.
Some would say the very fact that the church not only perseveres but has flashes of greatness, is a sign of God’s abiding presence in our midst. We can join Paul today in his praise of the Lord’s constant presence with us: "For from him and through him and for him are all things. To him be honor and glory forever. Amen."
At some moment life will put the question to us, "Who do you say Jesus is?" It might be at a moment of testing when we need to choose between doing right or wrong. It might be at a transition time when we are leaving home to set out on our own. Our parents are not going to be there to choose for us; we must own the choices we make. On what values and on whom will we base those choices? We will need to make our own the faith we received from our parents and our church. Being listed on the baptismal registry of our parish is not enough. When we do answer the question, "But who do you say that I am?" from our own conviction and exemplify our response by our actions, then we will know Jesus, no longer as an object of obligation and custom, but with the conviction Jesus looked for in his disciples.
Based on what Matthew has been teaching us about Jesus these weeks, we can make an informed response to the question Jesus asks Peter: You are the one who sides with the vulnerable and outcast. You are the one who fulfills the prophet’s call for a just and peaceable kingdom. You are the Teacher with authority. You are Emmanuel, God-with-us. Such faith responses, when followed by the appropriate witness they require, will mean that our faith will have dynamic impact on our daily lives and not just be a formula we rattle off in liturgical celebrations or religious discussions.
Peter’s response probably came with a lot of messianic expectation. The hoped-for messiah was to be both a religious and political figure; one who would finally free Israel from its oppressors. At this point Peter only has a glimpse into Jesus’ true identity. Next Sunday, in a passage immediately following today’s, Jesus will predict his passion and death – and Peter will have nothing to do with it. The very one Jesus today calls "rock" he will order, "Get behind me Satan…." Peter has faith, but is still in its first stages and needs depth, clarification and renewed commitment.
Like Peter we are followers of Jesus. Like him, we sometimes have deep insight and, at other times, a lack of faith. What Jesus saw in Peter he sees in us–building material that can be shaped into a people of faith to serve his reign. Jesus did not find such faith and docility in the Pharisees and so he looked to Peter and his motley band of followers. They and we are the ones called to take the gospel into the world.
Our faith enables us to say "no" to other allures and powers because Jesus has given his life to us his community. We are those who have accepted him as "the Christ, the Son of the Living God." We place our hope on his promise: the world that rejects him and propagates evil will not triumph. His goodness will prevail.
When Peter was tested he faulted. That should give us encouragement because, just as Jesus did not give up on him, he will not give up on us when we falter. God’s grace can help us overcome the obstacles to discipleship we face daily. Our God works in inscrutable ways; God uses the weak to accomplish God’s plans for humanity. In doing that we know God must be the source of any success we have in helping further the reign of God. For that we give thanks at this Eucharist.