TRĂNG THÔ
N2T

Có một người, mỗi lần nói chuyện với ai, bất luận là nói chuyện gì thì vẫn cứ thích dùng chữ “thô” để bày tỏ mình là người khiêm tốn.
Một đêm nọ, ông ta mời khách đến nhà ăn cơm, khách ca ngợi bàn ghế của ông ta điêu khắc tinh xảo, ông ta lập tức khiêm tốn nói:
- “Đây chẳng qua chỉ là một vài thứ thô lỗ sót lại mà thôi, không đáng để khen”.
Khách lại ca ngợi ly tách, bát dĩa đều rất tinh xảo, ông ta lập tức lại rất khiêm tốn nói:
- “Đây chẳng qua chỉ là một vài thứ đồ gốm thô thiển còn sót lại mà thôi, chẳng có gì để khen”.
Ăn cơm xong thì khách cáo từ ra về, vừa ra khỏi cửa nhà thì thấy ánh trăng vằng vặc trên bầu trời, khách nói:
- “Ô, trăng đêm nay thật đẹp”.
Người ấy lập tức lại khiêm tốn nói:
- “Đây chẳng qua chỉ là một mặt trăng thô thiển còn sót lại, chẳng có gì đáng khen cả”.

Suy tư:
Khiêm tốn là một nhân đức chứ không phải là một khẩu hiệu hô hào trên môi miệng cho mọi người biết, khiêm tốn là một đức hạnh chứ không phải là một bảng hiệu treo trên cửa nhà để quảng cáo.
Khiêm tốn được chia là hai loại, một là khiêm tốn bên ngoài tức là khiêm tốn giả tạo, hai là khiêm tốn bên trong tức là khiêm tốn thật.
Người khiêm tốn giả tạo là giả vờ khúm núm trước mặt người trên, nhưng trong lòng thì chê bai ghét ghen và kiêu ngạo, đây là loại khiêm nhường ống điếu cong vòng xuống rồi lại oằn lên với cục vố to; trái ngược với người khiêm tốn giả tạo là người khiêm tốn thật, họ không khúm núm với người trên nhưng họ biết giới hạn của mình, biết khả năng của mình, để nới với người trên là mình làm được hoặc không làm được, chứ không giả vờ được nói không, không nói được...
Khiêm tốn thật là nền móng để xây căn nhà nhân đức, nhân sinh và nhân quan trong tình yêu của Chúa Giê-su.
------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com