Chúng ta đang sống trong Mùa Thường Niên. Trong tháng 8 này, chúng ta sẽ mừng các Chúa Nhật 19, 20, 21 và 22, năm A. Ngoài ra chúng ta cũng long trọng mừng Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời vào ngày Thứ Hai 15/8 và Lễ Đức Maria Nữ Vương vào Thứ Hai 22/8. Đặc biệt trong tháng 8 nầy, chúng ta sẽ hướng về Đại Hội Giới trẻ Thế giới tại thủ đô Madrid (Tây Ban Nha) từ ngày thứ Ba 16 đến Chúa Nhật 21. Hiện đã có hơn 400 ngàn giới trẻ ở khắp nơi ghi danh, cộng thêm với những người trong gia đình đi theo, chắc sẽ có cả triệu người hiện diện( Xin xem bài viết riêng).
CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN: Trong cuộc sống, nhiều khi gặp những thử thách, bịnh tật, đau khổ… chúng ta hay nãn lòng, thất vọng; nhưng Chúa vẫn ở với chúng ta, gia đình chúng ta; miễn là chúng ta kiên nhẫn cầu nguyện và tin tưởng phó thác vào bàn tay uy quyền của Thiên Chúa là cha chúng ta. Rồi gió sẽ yên, biển lặng và thuyền đời chúng ta lại gặp được sự bình an. Bài đọc 1 (Sách Các Vua I: 19: 9, 11-13): Thiên Chúa đã hiện ra với tiên tri Êlia ở trên Núi Horeb… không phải trong cơn gió bão, trong cơn động đất, trong lửa cháy, nhưng trong cơn gió nhè nhẹ đem lại sự an bình. Bài đọc 2 (Thơ Rôma 9:1-5): Thánh Phaolô tỏ nỗi buồn lòng vì những người Do Thái không tin nhận Chúa Giêsu Kitô, dù họ đều là dòng dõi các tổ phụ Israel qua lời hứa của Thiên Chúa cho các tổ phụ của họ. Bài Phúc Âm (Matthêu 14:22-33): ghi lại việc Chúa Giêsu sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng, Ngài giải tán họ và lên núi cầu nguyện; sau đó Ngài đi trên nước để đến với các Tông Đồ đang chèo thuyền trong đêm tối lúc gió ngược; các Tông Đồ hoảng sợ tưởng là ma, nhưng Chúa Giêsu trấn an các ông “Thầy đây đừng sợ!” Thánh Phêrô xin đi trên nước đến với Chúa Giêsu, nhưng thiếu lòng vững tin, nên suýt bị chìm, Chúa Giêsu đã cứu ông và lên thuyền với các Tông Đồ, rồi gió yên, biển lặng. Lúc đó các ông cùng thờ lạy Chúa Giêsu và tôn xưng Ngài là “Con Thiên Chúa.”
CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN: Mọi người đều do Chúa dựng nên, đều là con cái của Chúa và Thiên Chúa mời gọi chúng ta bước vào gia đình Giáo Hội để được ơn cứu độ. Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho những ai khiêm tốn và tuyệt đối tin tưởng vào lòng nhân từ của Chúa, dù khi gặp thử thách nặng nề. Đức tin là cánh cửa mở vào con đường cứu độ, con đường đi vào gia đình Giáo Hội. Bài đọc 1 (Sách Isaia 56:1, 6-7): Qua Tiên tri Isaia, Thiên Chúa mời gọi mọi người hãy theo Chúa, hãy giữ lề luật của Chúa, thực thi công bình, bác ái để được gia nhập dân Chúa và cùng hiệp lời chúc tụng, tạ ơn Chúa. Bài đọc 2 (Thơ Rôma 11:13-15,29-32): Thiên Chúa thương xót hết mọi người, dù là Do Thái hay ngoài Do Thái (Dân Ngoại), tất cả đều đã được Thiên Chúa dựng nên và đều là con cái Chúa, đều đáng được hưởng ơn cứu độ; miễn là phải có niềm tin và sống theo Lời Chúa. Thánh Phaolô tự nhận mình là người được Thiên Chúa gọi để rao giảng Tin Mừng Cứu Độ cho những dân tộc ngoài Do Thái (Tông Đồ Dân Ngoại). Bài Phúc Âm (Mátthêu 15:21-28): Chúa Giêsu đã thử thách Đức Tin của người đàn bà Canaan và bà vẫn khiêm nhường vững tin nơi tình thương của Chúa; vì thế Chúa Giêsu đã khen ngợi Đức Tin của bà và nhận lời bà van xin.
LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI (15/8): Hôm nay chúng ta long trọng mừng Mẹ Maria được Thiên Chúa đưa cả hồn lẫn xác lên trời, sau cả cuộc đời đau khổ để đồng công cứu chuộc nhân loại cùng với con của Mẹ là Chúa Giêsu Kitô. Tín điều Đức Mẹ Linh Hồn và Xác lên trời đã được Đức Giáo Hoàng Piô XII tuyên bố vào ngày 01 tháng 11 năm 1950. Đức Maria đã được ơn phúc Vô Nhiễm Nguyên Tội và hoàn toàn trinh trong khỏi mọi vết nhơ tội lỗi, và vì thế khi qua khỏi đời này, Mẹ được cất về trời cả hồn lẫn xác. Còn mọi người chúng ta đều mắc tội nguyên tổ (và được thanh tẩy qua Bí Tích Rửa Tội), nên khi qua đời, nếu chúng ta xứng đáng, linh hồn chúng ta sẽ được về trời, còn phần xác đều phải “trở về bụi tro” cho đến ngày tận thế mới được đưa về trời cả xác và hồn.
THÁNH LỄ VỌNG: Bài Đọc 1 (1 Ký sự 15:3-4, 15-16; 16:1-2); Bài Đọc 2 (1 Corintô 15:54-57); Bài Phúc Âm (Luca 11:27-28). THÁNH LỄ CHÍNH: Bài Đọc 1 (Sách Khải Huyền 11:19; 12:1-6, 10); Bài Đọc 2 (1 Corintô 15:20-27); Bài Phúc Âm (Luca 1:39-56).
CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN: Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật. Ngài đã xuống thế làm người và mặc lấy bản tính nhân loại, chịu thai trong lòng Mẹ Maria đồng trinh do quyền năng của Chúa Thánh Thần, và đã sinh ra như một con người trong gia đình Nagiarét, nước Do Thái. Ngài chính là Đấng Kitô muôn dân mong đợi. Nhưng Ngài sinh ra làm người không phải để làm vua chúa trần gian, để “xây dựng nước trần gian này”; nhưng để rao giảng Phúc Âm tình thương cho mọi người, nhất là những người nghèo khó, khổ đau; rồi chấp nhận chịu bao đau khổ và chịu chết để đền vì tội lỗi chúng ta. Ai muốn theo Ngài phải sẵn sàng “bỏ mình đi và vác Thánh Giá theo chân Ngài.” Bài Đọc 1 (Isaia 22:19-23): qua tiên tri Isaia, Thiên Chúa lên án phạt Sobna quan cai đền thờ và chọn Êliacim để đóng và mở cửa Nhà Chúa, và không ai có thể đóng và mở tùy ý. Bài Đọc 2 (Roma 11:33-36): Thiên Chúa là Đấng cao sâu mầu nhiệm, không ai có thể biết được ý định mầu nhiệm của Chúa; không ai có thể biết được đường lối của Chúa. Mọi sự do Chúa dựng nên và hướng dẫn theo thánh ý Chúa. Bài Phúc Âm (Mátthêu 16:13-23): Thánh Phêrô đã long trọng công khai tuyên xưng Chúa Giêsu là “Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống…” Vì thế Chúa Giêsu đã chúc phúc cho Thánh Phêrô và đặt ông làm nền tảng xây dựng Giáo Hội “Con là Đá, trên Đá này Thầy sẽ xây dựng Giáo Hội của Thầy…”, rồi Chúa trao “chìa khóa Nước Trời cho ông và ban cho ông quyền “cầm buộc và tháo gỡ.” Nhưng Chúa Giêsu cũng nghiêm khắc cảnh cáo Thánh Phêrô vì ông định ngăn cản Chúa đi vào cuộc khổ nạn đau thương để cứu chuộc nhân loại. Thánh Phêrô vì mến thương Chúa Giêsu, không muốn Chúa “phải chịu nhiều đau khổ và chịu chết…” vì ông đã không hiểu rõ ý định và những gì thuộc về Thiên Chúa…”
LỄ ĐỨC MARIA NỮ VƯƠNG (Thứ Hai 22/8); Bài Đọc 1 (Isaia 9:1-6); Bài Phúc Âm (Luca 1:26-38): Lễ này đã được Đức Giáo Hoàng Piô XII thành lập vào năm 1950 và mừng vào ngày 31/ 5 (ngày cuối cùng của tháng Đức Mẹ); nhưng nay được chuyển vào tuần Bát Nhật Lễ Đức Mẹ Linh Hồn và Xác Lên Trời. Mẹ Maria đã được Chúa đưa lên trời cả xác lẫn hồn và làm Nữ vương muôn loài trên trời dưới đất. Mẹ là Nữ Vương trên trời dưới đất không phải để thống trị, nhưng để yêu thương mọi người chúng ta như người MẸ luôn yêu thương săn sóc đoàn con; vì trong các tước hiệu tôn vinh Mẹ, tước hiệu “MẸ” là chính.
Có nhiều kinh đọc và những bản thánh ca để tôn vinh tước hiệu Nữ Vương của Đức Mẹ, như Kinh “Lạy Nữ Vương Mẹ nhân lành…” Hoặc khi chúng ta tôn vinh Mẹ qua Bài Hát của Cha Hoài Đức: “Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ hiển vinh, Mẹ chính là Nữ Vương, là trạng sư là Mẹ con…” Ngoài ra còn rất nhiều bài hát bằng nhiều thứ tiếng khác nhau để tôn vinh tước vị Nữ Vương của Mẹ; như các bài hát bằng tiếng Latinh: Salve Regina, Regina Caeli, Ave Regina Caelorum…
Chúng ta hãy cầu xin Mẹ hằng hướng chúng ta về Nước Chúa và xin Mẹ giúp chúng ta luôn sống xứng đáng là con của Mẹ.
CHÚA NHẬT 22 MÙA THƯỜNG NIÊN: Khi ông bà nguyên tổ phạm tội, Thiên Chúa đã lên án phạt; nhưng cũng hứa sẽ ban Đấng Cứu Thế đến để cứu chuộc nhân loại. Đấng Cứu Thế (Đấng Kitô) đã đến cách đây hơn 2000 năm. Nhưng cho đến nay, người Do Thái vẫn chưa tin là Đấng Cứu Thế đã đến qua con người của Chúa Giêsu. Hơn nữa họ tin là Đấng Kitô đến trong vinh quang để giải phóng Dân tộc Do Thái khỏi mọi ách thống trị của Đế quốc Rôma và sẽ xây dựng một Nước Do Thái uy hùng. Họ không thể quan niệm Đấng Kitô đến trong con người nghèo khó, phải chịu đau khổ và chịu chết khổ nhục. Ngay cả Thánh Phêrô, dù tin Chúa Giêsu là “Con Thiên Chúa” đã đến để cứu độ trần gian, nhưng không thể ‘chấp nhận’ Chúa Giêsu “phải chịu đau khổ và chịu chết” trước khi sống lại trong vinh quang. Vì thế Thánh Phêrô đã ngăn cản Chúa “Lạy Thầy không thể như thế được. Thầy không phải chịu như vậy đâu!...” Chúa Giêsu đã quở trách Thánh Phêrô không hiểu được chương trình của Thiên Chúa mà chỉ lý luận theo ý hướng của loài người. Sau đó Chúa nói với dân chúng và mọi người chúng ta nếu muốn theo Chúa phải từ bỏ mọi danh lợi thế gian cùng vác Thánh giá với Chúa, trước khi được cùng hưởng vinh quang với Chúa. Không phải vinh quang ở đời nầy, nhưng là cuộc đời sau trên Nước Chúa. Đó là hành trình Đức tin mà chúng ta phải theo để được sống đời đời. Bài đọc 1 ( Tiên tri Giêrêmia 20:7-9): Tiên tri Giêrêmia đã theo Chúa và rao giảng lời của Chúa, nhưng dân chúng không chấp nhận ông vì ông đi ngược tham vọng thế gian của họ. Họ đã chế nhạo và sỉ nhục ông. Bài đọc 2 ((Thơ Rôma 12:1-2): Thánh Phaolô bảo chúng ta đừng sống theo thói thế gian; nhưng hãy luôn “canh tân” đời sống chúng ta và sống theo đường lối của Chúa, và làm những gì đẹp lòng Chúa. Bài Phúc Âm (Matthêu 16:21-27): Chúa Giêsu báo trước cho các môn đệ về cuộc khổ nạn của Ngài trước khi sống lại trong vinh quang; nhưng các môn đệ, kể cả ông Phêrô cũng không hiểu nỗi và không chấp nhận điều đó xảy ra với Chúa. Chúa Giêsu đã quở trách Thánh Phêrô và nhắc nhở các môn đệ cũng như mọi người chúng ta là “hãy từ bỏ mọi sự thế gian, và cùng vác Thánh giá theo chân Chúa để được sống đời đời.” Khi Thiên Chúa đến trong vinh quang, Ngài sẽ phán xét để thưởng công người lành và phạt kẻ dữ, Ngài sẽ thưởng phạt tùy theo cuộc sống của mọi người.
Chúng ta hãy xin Chúa, nhờ lời Mẹ Maria và các Thánh chuyển cầu, cho chúng ta luôn biết khiêm tốn, nhận ra Thánh ý Chúa và chấp nhận đau khổ theo Thánh ý Chúa.
Đặc biệt chúng ta cầu nguyện cho Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới Madrid được thành công tốt đẹp, giúp giới trẻ thêm Đức Tin kiên cường và cùng trở về quê hương xứ sở để chung tay xây dựng tự do, nhất là tự do Tôn Giáo, xây dựng Công Lý và Hòa Bình nơi mỗi quốc gia trên toàn thế giới. Xin Chúa và Mẹ Maria ban muôn ơn lành cho chúng ta và gìn giữ chúng ta trong ơn nghĩa Chúa luôn. Amen! Alleluia! Alleluia!
CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN: Trong cuộc sống, nhiều khi gặp những thử thách, bịnh tật, đau khổ… chúng ta hay nãn lòng, thất vọng; nhưng Chúa vẫn ở với chúng ta, gia đình chúng ta; miễn là chúng ta kiên nhẫn cầu nguyện và tin tưởng phó thác vào bàn tay uy quyền của Thiên Chúa là cha chúng ta. Rồi gió sẽ yên, biển lặng và thuyền đời chúng ta lại gặp được sự bình an. Bài đọc 1 (Sách Các Vua I: 19: 9, 11-13): Thiên Chúa đã hiện ra với tiên tri Êlia ở trên Núi Horeb… không phải trong cơn gió bão, trong cơn động đất, trong lửa cháy, nhưng trong cơn gió nhè nhẹ đem lại sự an bình. Bài đọc 2 (Thơ Rôma 9:1-5): Thánh Phaolô tỏ nỗi buồn lòng vì những người Do Thái không tin nhận Chúa Giêsu Kitô, dù họ đều là dòng dõi các tổ phụ Israel qua lời hứa của Thiên Chúa cho các tổ phụ của họ. Bài Phúc Âm (Matthêu 14:22-33): ghi lại việc Chúa Giêsu sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng, Ngài giải tán họ và lên núi cầu nguyện; sau đó Ngài đi trên nước để đến với các Tông Đồ đang chèo thuyền trong đêm tối lúc gió ngược; các Tông Đồ hoảng sợ tưởng là ma, nhưng Chúa Giêsu trấn an các ông “Thầy đây đừng sợ!” Thánh Phêrô xin đi trên nước đến với Chúa Giêsu, nhưng thiếu lòng vững tin, nên suýt bị chìm, Chúa Giêsu đã cứu ông và lên thuyền với các Tông Đồ, rồi gió yên, biển lặng. Lúc đó các ông cùng thờ lạy Chúa Giêsu và tôn xưng Ngài là “Con Thiên Chúa.”
CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN: Mọi người đều do Chúa dựng nên, đều là con cái của Chúa và Thiên Chúa mời gọi chúng ta bước vào gia đình Giáo Hội để được ơn cứu độ. Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho những ai khiêm tốn và tuyệt đối tin tưởng vào lòng nhân từ của Chúa, dù khi gặp thử thách nặng nề. Đức tin là cánh cửa mở vào con đường cứu độ, con đường đi vào gia đình Giáo Hội. Bài đọc 1 (Sách Isaia 56:1, 6-7): Qua Tiên tri Isaia, Thiên Chúa mời gọi mọi người hãy theo Chúa, hãy giữ lề luật của Chúa, thực thi công bình, bác ái để được gia nhập dân Chúa và cùng hiệp lời chúc tụng, tạ ơn Chúa. Bài đọc 2 (Thơ Rôma 11:13-15,29-32): Thiên Chúa thương xót hết mọi người, dù là Do Thái hay ngoài Do Thái (Dân Ngoại), tất cả đều đã được Thiên Chúa dựng nên và đều là con cái Chúa, đều đáng được hưởng ơn cứu độ; miễn là phải có niềm tin và sống theo Lời Chúa. Thánh Phaolô tự nhận mình là người được Thiên Chúa gọi để rao giảng Tin Mừng Cứu Độ cho những dân tộc ngoài Do Thái (Tông Đồ Dân Ngoại). Bài Phúc Âm (Mátthêu 15:21-28): Chúa Giêsu đã thử thách Đức Tin của người đàn bà Canaan và bà vẫn khiêm nhường vững tin nơi tình thương của Chúa; vì thế Chúa Giêsu đã khen ngợi Đức Tin của bà và nhận lời bà van xin.
![]() |
THÁNH LỄ VỌNG: Bài Đọc 1 (1 Ký sự 15:3-4, 15-16; 16:1-2); Bài Đọc 2 (1 Corintô 15:54-57); Bài Phúc Âm (Luca 11:27-28). THÁNH LỄ CHÍNH: Bài Đọc 1 (Sách Khải Huyền 11:19; 12:1-6, 10); Bài Đọc 2 (1 Corintô 15:20-27); Bài Phúc Âm (Luca 1:39-56).
CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN: Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật. Ngài đã xuống thế làm người và mặc lấy bản tính nhân loại, chịu thai trong lòng Mẹ Maria đồng trinh do quyền năng của Chúa Thánh Thần, và đã sinh ra như một con người trong gia đình Nagiarét, nước Do Thái. Ngài chính là Đấng Kitô muôn dân mong đợi. Nhưng Ngài sinh ra làm người không phải để làm vua chúa trần gian, để “xây dựng nước trần gian này”; nhưng để rao giảng Phúc Âm tình thương cho mọi người, nhất là những người nghèo khó, khổ đau; rồi chấp nhận chịu bao đau khổ và chịu chết để đền vì tội lỗi chúng ta. Ai muốn theo Ngài phải sẵn sàng “bỏ mình đi và vác Thánh Giá theo chân Ngài.” Bài Đọc 1 (Isaia 22:19-23): qua tiên tri Isaia, Thiên Chúa lên án phạt Sobna quan cai đền thờ và chọn Êliacim để đóng và mở cửa Nhà Chúa, và không ai có thể đóng và mở tùy ý. Bài Đọc 2 (Roma 11:33-36): Thiên Chúa là Đấng cao sâu mầu nhiệm, không ai có thể biết được ý định mầu nhiệm của Chúa; không ai có thể biết được đường lối của Chúa. Mọi sự do Chúa dựng nên và hướng dẫn theo thánh ý Chúa. Bài Phúc Âm (Mátthêu 16:13-23): Thánh Phêrô đã long trọng công khai tuyên xưng Chúa Giêsu là “Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống…” Vì thế Chúa Giêsu đã chúc phúc cho Thánh Phêrô và đặt ông làm nền tảng xây dựng Giáo Hội “Con là Đá, trên Đá này Thầy sẽ xây dựng Giáo Hội của Thầy…”, rồi Chúa trao “chìa khóa Nước Trời cho ông và ban cho ông quyền “cầm buộc và tháo gỡ.” Nhưng Chúa Giêsu cũng nghiêm khắc cảnh cáo Thánh Phêrô vì ông định ngăn cản Chúa đi vào cuộc khổ nạn đau thương để cứu chuộc nhân loại. Thánh Phêrô vì mến thương Chúa Giêsu, không muốn Chúa “phải chịu nhiều đau khổ và chịu chết…” vì ông đã không hiểu rõ ý định và những gì thuộc về Thiên Chúa…”
LỄ ĐỨC MARIA NỮ VƯƠNG (Thứ Hai 22/8); Bài Đọc 1 (Isaia 9:1-6); Bài Phúc Âm (Luca 1:26-38): Lễ này đã được Đức Giáo Hoàng Piô XII thành lập vào năm 1950 và mừng vào ngày 31/ 5 (ngày cuối cùng của tháng Đức Mẹ); nhưng nay được chuyển vào tuần Bát Nhật Lễ Đức Mẹ Linh Hồn và Xác Lên Trời. Mẹ Maria đã được Chúa đưa lên trời cả xác lẫn hồn và làm Nữ vương muôn loài trên trời dưới đất. Mẹ là Nữ Vương trên trời dưới đất không phải để thống trị, nhưng để yêu thương mọi người chúng ta như người MẸ luôn yêu thương săn sóc đoàn con; vì trong các tước hiệu tôn vinh Mẹ, tước hiệu “MẸ” là chính.
Có nhiều kinh đọc và những bản thánh ca để tôn vinh tước hiệu Nữ Vương của Đức Mẹ, như Kinh “Lạy Nữ Vương Mẹ nhân lành…” Hoặc khi chúng ta tôn vinh Mẹ qua Bài Hát của Cha Hoài Đức: “Lạy Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ hiển vinh, Mẹ chính là Nữ Vương, là trạng sư là Mẹ con…” Ngoài ra còn rất nhiều bài hát bằng nhiều thứ tiếng khác nhau để tôn vinh tước vị Nữ Vương của Mẹ; như các bài hát bằng tiếng Latinh: Salve Regina, Regina Caeli, Ave Regina Caelorum…
Chúng ta hãy cầu xin Mẹ hằng hướng chúng ta về Nước Chúa và xin Mẹ giúp chúng ta luôn sống xứng đáng là con của Mẹ.
CHÚA NHẬT 22 MÙA THƯỜNG NIÊN: Khi ông bà nguyên tổ phạm tội, Thiên Chúa đã lên án phạt; nhưng cũng hứa sẽ ban Đấng Cứu Thế đến để cứu chuộc nhân loại. Đấng Cứu Thế (Đấng Kitô) đã đến cách đây hơn 2000 năm. Nhưng cho đến nay, người Do Thái vẫn chưa tin là Đấng Cứu Thế đã đến qua con người của Chúa Giêsu. Hơn nữa họ tin là Đấng Kitô đến trong vinh quang để giải phóng Dân tộc Do Thái khỏi mọi ách thống trị của Đế quốc Rôma và sẽ xây dựng một Nước Do Thái uy hùng. Họ không thể quan niệm Đấng Kitô đến trong con người nghèo khó, phải chịu đau khổ và chịu chết khổ nhục. Ngay cả Thánh Phêrô, dù tin Chúa Giêsu là “Con Thiên Chúa” đã đến để cứu độ trần gian, nhưng không thể ‘chấp nhận’ Chúa Giêsu “phải chịu đau khổ và chịu chết” trước khi sống lại trong vinh quang. Vì thế Thánh Phêrô đã ngăn cản Chúa “Lạy Thầy không thể như thế được. Thầy không phải chịu như vậy đâu!...” Chúa Giêsu đã quở trách Thánh Phêrô không hiểu được chương trình của Thiên Chúa mà chỉ lý luận theo ý hướng của loài người. Sau đó Chúa nói với dân chúng và mọi người chúng ta nếu muốn theo Chúa phải từ bỏ mọi danh lợi thế gian cùng vác Thánh giá với Chúa, trước khi được cùng hưởng vinh quang với Chúa. Không phải vinh quang ở đời nầy, nhưng là cuộc đời sau trên Nước Chúa. Đó là hành trình Đức tin mà chúng ta phải theo để được sống đời đời. Bài đọc 1 ( Tiên tri Giêrêmia 20:7-9): Tiên tri Giêrêmia đã theo Chúa và rao giảng lời của Chúa, nhưng dân chúng không chấp nhận ông vì ông đi ngược tham vọng thế gian của họ. Họ đã chế nhạo và sỉ nhục ông. Bài đọc 2 ((Thơ Rôma 12:1-2): Thánh Phaolô bảo chúng ta đừng sống theo thói thế gian; nhưng hãy luôn “canh tân” đời sống chúng ta và sống theo đường lối của Chúa, và làm những gì đẹp lòng Chúa. Bài Phúc Âm (Matthêu 16:21-27): Chúa Giêsu báo trước cho các môn đệ về cuộc khổ nạn của Ngài trước khi sống lại trong vinh quang; nhưng các môn đệ, kể cả ông Phêrô cũng không hiểu nỗi và không chấp nhận điều đó xảy ra với Chúa. Chúa Giêsu đã quở trách Thánh Phêrô và nhắc nhở các môn đệ cũng như mọi người chúng ta là “hãy từ bỏ mọi sự thế gian, và cùng vác Thánh giá theo chân Chúa để được sống đời đời.” Khi Thiên Chúa đến trong vinh quang, Ngài sẽ phán xét để thưởng công người lành và phạt kẻ dữ, Ngài sẽ thưởng phạt tùy theo cuộc sống của mọi người.
Chúng ta hãy xin Chúa, nhờ lời Mẹ Maria và các Thánh chuyển cầu, cho chúng ta luôn biết khiêm tốn, nhận ra Thánh ý Chúa và chấp nhận đau khổ theo Thánh ý Chúa.
Đặc biệt chúng ta cầu nguyện cho Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới Madrid được thành công tốt đẹp, giúp giới trẻ thêm Đức Tin kiên cường và cùng trở về quê hương xứ sở để chung tay xây dựng tự do, nhất là tự do Tôn Giáo, xây dựng Công Lý và Hòa Bình nơi mỗi quốc gia trên toàn thế giới. Xin Chúa và Mẹ Maria ban muôn ơn lành cho chúng ta và gìn giữ chúng ta trong ơn nghĩa Chúa luôn. Amen! Alleluia! Alleluia!
