TÚ TÀI XỬ ÁN
Có một người nói:
- “Tôi có một trăm mẫu ruộng đủ dùng rồi”.
Người hàng xóm rất không phục bèn nói:
- “Nếu ông có một trăm mẫu ruộng, tôi sẽ nuôi một vạn con vịt, ăn hết lúa trong ruộng của ông”.
Do đó mà hai người cãi nhau dữ dội và dắt nhau đến cửa quan kiện cáo, khi đi ngang trước cổng Nho quan, nhìn thấy bức tường màu đỏ thì cho rằng đây là cửa quan, bèn cùng đi vào.
Hai người nhìn thấy một tú tài thì cho rằng đó là quan huyện, bèn đem chuyện cãi nhau trình bày lại, và mời tú tài giải quyết công bằng.
Tú tài nói:
- “Ông này đi mua ruộng của ông, ông kia đi nuôi vịt của ông, sau đó đợi khi tôi được làm quan thì sẽ xử vụ án này cho các ông”.
Suy tư:
Đức tin là “đối với sự việc mong đợi thì có thể nắm vững; đối với sự việc chưa nhìn thấy thì có thể xác định”.
Người Ki-tô hữu là người tin vào Thiên Chúa, Đấng mà họ chưa thấy nhưng có thể xác định là có Ngài; là nắm bắt được thiên đàng mai sau mà họ mong đợi.
Cho nên Thiên Chúa không phải là tưởng tượng của người Ki-tô hữu, như người kia tưởng tượng mình có trăm mẫu ruộng; thiên đàng cũng không phải là mơ hồ của người Ki-tô hữu, như người nọ tưởng tượng mơ hồ mình có một vạn con vịt. Nhưng Thiên Chúa và thiên đàng đều là hiện thực nơi người Ki-tô hữu, bởi vì Chúa Giê-su đã dạy như thế, và quan trọng hơn, chính là Chúa Giê-su đã từ trời mà xuống và Ngài cũng là Thiên Chúa mà người Ki-tô hữu tin tưởng.
Đức tin và tưởng tượng thì không giống nhau. Ai hiểu thì hiểu !
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Có một người nói:
- “Tôi có một trăm mẫu ruộng đủ dùng rồi”.
Người hàng xóm rất không phục bèn nói:
- “Nếu ông có một trăm mẫu ruộng, tôi sẽ nuôi một vạn con vịt, ăn hết lúa trong ruộng của ông”.
Do đó mà hai người cãi nhau dữ dội và dắt nhau đến cửa quan kiện cáo, khi đi ngang trước cổng Nho quan, nhìn thấy bức tường màu đỏ thì cho rằng đây là cửa quan, bèn cùng đi vào.
Hai người nhìn thấy một tú tài thì cho rằng đó là quan huyện, bèn đem chuyện cãi nhau trình bày lại, và mời tú tài giải quyết công bằng.
Tú tài nói:
- “Ông này đi mua ruộng của ông, ông kia đi nuôi vịt của ông, sau đó đợi khi tôi được làm quan thì sẽ xử vụ án này cho các ông”.
Suy tư:
Đức tin là “đối với sự việc mong đợi thì có thể nắm vững; đối với sự việc chưa nhìn thấy thì có thể xác định”.
Người Ki-tô hữu là người tin vào Thiên Chúa, Đấng mà họ chưa thấy nhưng có thể xác định là có Ngài; là nắm bắt được thiên đàng mai sau mà họ mong đợi.
Cho nên Thiên Chúa không phải là tưởng tượng của người Ki-tô hữu, như người kia tưởng tượng mình có trăm mẫu ruộng; thiên đàng cũng không phải là mơ hồ của người Ki-tô hữu, như người nọ tưởng tượng mơ hồ mình có một vạn con vịt. Nhưng Thiên Chúa và thiên đàng đều là hiện thực nơi người Ki-tô hữu, bởi vì Chúa Giê-su đã dạy như thế, và quan trọng hơn, chính là Chúa Giê-su đã từ trời mà xuống và Ngài cũng là Thiên Chúa mà người Ki-tô hữu tin tưởng.
Đức tin và tưởng tượng thì không giống nhau. Ai hiểu thì hiểu !
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
