Lễ Mình Máu thánh Chúa Xh 24: 3-8 Dt 9: 11-15 Mc 14: 12-16, 22-26

Một bữa ăn đáng ghi nhớ muôn đời.

Mặc dù tuổi đời đã ngoài 70, song tôi không sao quên được những kỷ-niệm của ngày còn thơ. Một trong những kỷ-niệm khó quên ấy là bữa cơm chiều. Dưới ánh đèn dầu leo lét, hoặc dưới ánh trăng vàng sáng tỏ, cả nhà quây quần bên mâm cơm, tuy chỉ có muối dưa thanh đạm nhưng dạt dào tình thương.

Làm sao tôi quên được bữa cơm gia-đình, ngày tôi đi vào Tiểu-chủng-viện lúc mới lên 12 tuổi. Làm sao tôi quên được bữa cơm gia-đình, ngày tôi lên đường nhập ngũ.

Trong lịch sử cứu-độ, cũng có những bữa ăn đáng được ghi nhớ muôn đời.

Dân Israel làm sao có thể quên được bữa ăn vội vả trưóc ngày được cứu thoát khỏi cảnh nô-lệ lầm than nơi đất Ai-cập ( Lễ Vượt-qua).

Các môn đệ làm sao quên đuợc bữa ăn cuối cùng với Thầy mình đêm hôm thứ Năm trước khi Thầy mình tử-nạn.(Tiệc-ly)

Khi ta được mời đến nhà bạn ăn một bữa cơm, ta như là được mời đến chia sẻ đời sống của bạn trong một khoảng thời gian. Không phải chỉ được thưởng-thức những món ngon vật lạ, nhưng là để nối kết lại, hoặc phong-phú thêm mối tương-giao giữa ta và bạn.

Dưới chân núi Sinai hôm ấy, sau khi giao-ước đã được ký kết, cùng với lễ vật toàn- thiêu tiến dâng Đức Chúa, dùng phần lễ vật còn lại, dân chúng ăn mừng, nhảy múa trước nhan Đức Chúa, khởi đầu cho một tương-giao mới. Dấu chỉ mọi tội lỗi đã được tẩy xoá và được mời gọi gia-nhập vào gia-đình của Đức Chúa. Giao-ước được xác nhận bằng hy-sinh (sát tế) ấn dấu của sự tín-thác hoàn toàn và được kết thúc bằng bữa ăn lớn (tiệc), ấn dấu của giao-ước đã được xác-định, được nuôi dưỡng và thăng-tiến.

Hôm nay giáo-hội mừng Lễ MÌnh, Máu thánh Chúa, kỷ-niêm bữa ăn cuối cùng giữa Đức Giêsu và các môn-đệ. Kẻ ra đi ngậm ngùi thương người còn ở lại, nhất là đối với Đức Giêsu, con người rất giàu tình-cảm. Người đã một lần hứa : Thầy sẽ ở lại với các con mọi ngày cho đến tận thế. (Mt 18:20). Bí-tích Thánh-thể là dấu chỉ sự hiện-diện tích cực của Người ở giữa chúng ta và trong chúng ta nữa: Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì ở trong Ta và Ta ở trong ngưòi ấy (Ga 6:56) và bảo-đảm chắc chắn rằng chúng ta sẽ được gặp lại Người: Ai ăn bánh nầy sẽ sống muôn đời.(Ga 6:58).

Hằng tuần, chúng ta được mời đến đây tham dự bàn tiệc Thánh-thể, hay nói đúng hơn là hiệp dâng Thánh-lễ, mà của lễ chính là Đức Giêsu và của lễ cũng là chính chúng ta nữa.

Chúng ta đang chứng kiến một phép lạ cả-thể. Sau khi Linh-mục đọc lời truyền phép, bánh và rượu trở nên máu, thịt Con Người. Chúng ta có tin không điều ấy không? Thưa, chúng tôi tin! Cũng như dân Do-thái xưa họ đã thưa: Tất cả những gì Đức Chúa phán ra chúng tôi sẽ tuân giữ và thi hành.(Xh 24:7)

Tham dự Hội ngộ Niềm tin tại Roma vào cuối tháng Bảy nầy, đoàn chúng tôi có chương trình sẽ đến viếng thành phố Orvieto, nơi mà năm 1263, một vị Linh mục người Hung gia lợi hồ nghi về sự hiện diện của Chúa trong bí-tích Thánh-thể. Đang khi dâng thánh lễ, lúc truyền phép, ngài nâng tấm bánh lên, bánh trở nên thịt và có máu chảy ra nhỏ giọt trên khăn thánh. Chứng tích nầy còn lưu giữ tại Vương cung thánh đường của tành-phố. Hy vọng chúng tôi sẽ được nhìn tận mắt chiếc khăn đẩm máu nầy.

Mừng lễ Mình, Máu thánh Chúa, mừng việc Chúa biến bánh và rượu trở nên máu, thịt của Người và Người cũng dùng quyền năng của Người để biến chúng ta thành những tấm bánh nữa.

Mùa hè năm nay có nhiều Phó-tế được thụ phong Linh mục. Trong lễ mở tay, lúc đọc lời truyền: Nầy là mình ta, vị Linh mục ấy thực sự đã trở nên tấm bánh của mọi người. Đức cha Cassaigne, từ chức Giám mục Sàigòn, lên sống với người cùi tại Di-linh, ngài thực sự đã trở nên tấm bánh của những người cùng khốn nầy trong suốt 18 năm trời. Vị mục tử là tấm bánh của đàn chiên. Thầy cô giáo là tấm bánh của học trò. Người cha là tấm bánh của gia-đình. Người mẹ là tấm bánh của đàn con.Vợ chồng là tấm bánh của nhau và tất cả chúng ta đều là tấm bánh cho nhau.

Vây quanh bàn thánh, cùng ăn chung một thứ bánh, cùng uống chung một thứ rượu, chúng ta thực sự trở nên nhiệm thể của Đức Kitô (Body of Christ) trong yêu thương và hiệp nhất. Cho nhau nụ cười, cái bắt tay thân mật, lời nói dịu dàng, cử chỉ lịch thiệp, gương lành bác ái, giúp nhau trong lúc hoạn nạn. . . đó là những tấm bánh mà chúng ta mang đến cho nhau. Đó là bí-tích Thánh-thể, Bí-tích của tình yêu.

Qua sự hiện-diện của Đức Kitô trong bí-tích Thánh-thể, Chúa đã kéo trời và đất lại gần nhau, xin Chúa cũng liên kết chúng con nên một, để một ngày kia tất cả chúng con quay quần bên nhau quanh bàn tiệc Nước Trời./.