CHÚA NHẬT 16 Mùa Thường Niên A
Khôn ngoan 12: 13, 16-19; Tv 86; Roma 8: 26-27; Matthêu 13: 24-30

CHÚNG TA CÓ NIỀM HY VỌNG

Khi đi du lịch tôi phải cẩn thận. Tôi không chỉ nói về việc lái xe cẩn thận, kiểm tra kỹ lưỡng lịch bay, mang theo những thứ thuốc cần thiết cho một chuyến đi dài ngày… Tôi sẽ nói về các môn thể thao. Tôi thường có mặt tại các thành phố lớn của Mỹ như: Huston, New York, San Fransico, Philadelphia, Atlantic… Mỗi thành phố có các đội thể thao riêng của mình, và tôi phải cẩn thận nhớ tên các đội ấy, kẻo lỡ ra tôi lại quá vui sướng reo hò cho đội nhà trong khi đang trong địa hạt của đội đối phương.
Có một vài điều mà hầu hết chúng ta có chung với nhau khi xem các sự kiện thể thao, dù đó là giải theo mùa hay giải vô địch cuối mùa. Khi chúng ta đến nhập cuộc với những người đang xem thể thao và muốn nắm bắt tình hình thì thường chúng ta hỏi: “Ai đang thắng?” Nếu là đội của mình, chúng ta sẽ ngồi lại và vui vẻ theo dõi. Nếu đội của mình đang thua, hay đang gay go, chúng ta ngồi ra cuối hàng ghế và cảm thấy bực bội, chán nản. Và chúng ta hy vọng. Như có câu rằng: “Hy vọng làm nảy sinh những điều ra như không thể”.
Chúng ta làm được gì nếu không có niềm hy vọng? Khi có nhu cầu, niềm hy vọng lay động chúng ta để thực hiện điều đó tốt đẹp hơn. Những cặp vợ chồng có niềm hy vọng khi họ cùng nhau đến gặp nhà tư vấn hôn nhân gia đình để giải quyết mâu thuẫn, để vượt qua những khác biệt dường như không thể hàn gắn được. Thiếu niên có niềm hy vọng khi chúng ở lại sân bóng rổ sau khi cả đội đã ra về, để tập đi tập lại những cú đứng ném bóng tại chỗ. Những người đang giảm cân có hy vọng khi quyết tâm ăn kiêng hơn nữa và đi bộ 20 phút mỗi ngày. Cha mẹ nhìn thấy những băn khoăn trăn trở của con trẻ và lo lắng cho tương lai của chúng – và hy vọng. Niềm hy vọng giúp cho người ta kiên trì chịu đựng những tác dụng phụ của việc hóa trị.
Có những thứ trong cuộc sống của chúng ta và trên thề giới không đúng. Chính niềm hy vọng giúp chúng ta vượt lên trên những éo le đó, bỏ qua những phản đối, xắn tay áo và cố hết sức để sửa chữa những gì sai trái.Chắc chắn Kitô hữu không được phép tự mãn, chúng ta phải cố gắng để làm mọi sự tốt hơn cho chính chúng ta và cho tha nhân nữa. Có rất nhiều thứ chúng ta có thể làm và nên sửa chữa. Chúng ta có niềm hy vọng.
Nhưng đôi khi, dù chúng ta đã cố hết sức nhưng cũng chẳng thay đổi được gì – và không thể thay đổi ngay tức khắc. Chúng ta đang sống trong một thế giới bất toàn và không phải lúc nào cũng làm được gì đó cho thế giới. Dụ ngôn này đã nói nên điều đó.
Chúng ta giống như người nông dân đã cố công gieo những hạt mầm tốt trong cánh đồng của cuộc đời mình. Chúng ta làm việc vất vả để nuôi một dưỡng gia đình tốt đẹp; tạo nên những tương quan tốt; giúp đỡ những người chúng ta yêu mến chiến đấu với bệnh tật; đấu tranh để có nền giáo dục tốt hơn, chế độ chăm sóc sức khỏe tốt hơn, hòa bình và môi trường sinh thái tốt hơn… Và nếu như thế giới này công bằng, những việc tốt chúng ta đã làm ắt phải sinh ra những kết quả tốt. Nhưng đôi khi, thậm chí nhiều khi, việc tốt chúng ta làm lại mang về những chán chường thất vọng.
Ở Trung Đông, có một loại hạt giống có tên cỏ lùng mà thoạt nhìn quý vị không thể phân biệt nó với cây lúa – cho đến khi cả hai đã trưởng thành. Rễ của cỏ lùng đan với rễ lúa. Nếu như nhổ cây cỏ lùng thì quý vị cũng nhổ luôn cây lúa lên. Giống như dụ ngôn mô tả. Kẻ xấu bị tiêu diệt, và lúa cũng bị tiêu diệt luôn một thể.
Ông chủ trong dụ ngôn đã nói đúng. Ông nói với người đầy tớ đang muốn nhổ ngay đám cỏ lùng lên để làm một việc “đúng”, “hãy để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt…” Thật nản lòng làm sao! Nhìn thấy cỏ mọc lên mà quý vị chẳng thể làm được gì với nó! Quý vị phải để mặc một vài sự việc trong một thời gian, dẫu cho quý vị có biết điều đúng, điều ích lợi có thể làm được. Đó là một thế giới bất toàn và chúng ta không thể làm bất cứ điều gì. Đó là cỏ lùng, những điều khó chịu.
Cỏ lùng là một hình ảnh hay để nói về sự dữ trong thế giới của chúng ta. Chúng lì lợm và khó loại trừ. Như cỏ lùng, sự dữ có vẻ như có cuộc sống riêng của nó. Dụ ngôn gợi lên một câu hỏi mà chúng ta thường hay thắc mắc khi chúng ta nỗ lực làm điều tốt lại gặp chống đối và kháng cự. Sự dữ ở đâu mà ra?
Quý vị có thể nghĩ rằng Kinh Thánh sẽ có câu trả lời cho một vấn nạn quan trọng như thế! Chúng ta cũng có thể có câu trả lời riêng, nhưng Kinh Thánh dường như im lặng về vấn đề này. Câu trả lời của Kinh Thánh là: “Kẻ thù đã làm điều đó”. Đó không phải là câu trả lời thỏa mãn cho vấn đề cấp thiết như thế. Một điều Kinh Thánh nói cho ta biết là: đừng đổ lỗi cho Thiên Chúa về những sự xấu xảy đến với chúng ta. Đừng nói: “Chúa thử thách tôi”. Hoặc “Tôi bị trừng phạt vì những gì tôi đã làm”. Đó không phải là những gì Kinh Thánh nói. “Kẻ thù đã làm điều đó”.
Ông chủ gieo giống tốt trong vườn của mình và ông không dửng dưng với những gì xảy ra. Cuối cùng, đó chính là vườn của ông. Điều đó giúp nhiều người hy vọng và được khích lệ vì biết rằng Thiên Chúa không hành động chống lại họ hay thử thách họ; chính Thiên Chúa luôn bên cạnh chúng ta; chính Thiên Chúa nhiều lúc khiến cho sự việc ra tốt đẹp. Câu chuyện đã minh định điều này: sẽ có một mùa gặt và cái tốt sinh hoa trái. Chúng ta không thể chứng minh điều này với những kẻ hoài nghi – nhưng đó là điều chúng ta tin tưởng.
Trong khi đó, dụ ngôn cũng cho chúng ta một lời cảnh báo. Khi chúng ta liên đới với sự dữ, hoặc những gì mà quý vị nghĩ đó là sự dữ, đừng quá hăng hái để cố tránh né nó – sợ rằng quý vị sẽ làm điều có hại hơn là có lợi. Quý vị có thể nhổ luôn cả lúa lên đấy. Lịch sử còn đầy rẫy những tấm gương về việc quá nhiệt thành. Hãy nghĩ về tất cả các cuộc chiến tranh, Thập tự chinh và các vụ đốt sách để xua đuổi sự dữ. Phù thủy bị các tu sỹ thiêu ở Salem. Biết bao kẻ vô tội đã chịu khổ và chết dưới bàn tay của những kẻ cho rằng mình làm việc tốt nhân danh tôn giáo – cho đến ngày nay? Dụ ngôn cho hay rằng chúng ta không thể chắc chắn đâu là điều tốt để làm. Đừng vội vã như thế khi giải quyết các vấn đề.
Đây không phải tranh luận chống lại việc đổ lỗi cho những gì ma quỷ đã gây ra cho thế giới. Nhưng đây là một cảnh báo. Câu cuối cùng là chúng ta không chịu trách nhiệm; đó không phải cánh đồng của chúng ta. Ông chủ đã đầu tư rất nhiều vào cánh đồng này và sẽ có tính toán. Sau hết, chẳng phải tất cả chúng ta là những kẻ đón nhận sự nhẫn nại và tin tưởng của ông chủ đó sao? Chẳng phải chúng ta sẽ vui mừng vì mình còn thời gian để sửa chữa nhiều thứ trong cuộc đời mình đó sao? Chẳng phải chúng ta có phúc vì được ông chủ tin tưởng khi chúng ta không chắc sự thể sẽ kết thúc ra sao?
Chúng ta có thấy được ân huệ mà câu chuyện này đem lại không? Nó cho chúng ta biết rằng ngay cả bây giờ, khi cuộc sống của chúng ta còn lâu mới hoàn hảo, rằng chúng ta được cho một khoảng thời gian. Dụ ngôn cũng đảm bảo với chúng ta rằng Thiên Chúa không phải không thích thú gì với những việc tốt chúng ta làm: khi chúng ta gặp bế tắc hay khi những cố gắng ra như chẳng mang lại thay đổi nào; hay thậm chí khi chúng ta gặp thất bại.
Thiên Chúa không phải không quan tâm gì , nhưng Ngài đầu tư rất nặng tay cho thế giới này và luôn bên cạnh những cố gắng của chúng ta. Thiên Chúa nghiêm túc và liên đới như thế nào khi thắng vượt sự dữ? Mỗi lần nhìn lên thập giá sẽ cho chúng ta thấy sự dữ có vẻ chiến thắng sự thiện ra sao, nhưng cuối cùng, chính thập giá cho chúng ta biết tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta và sự thiện hảo của Thiên Chúa sẽ mang lại một mùa gặt bội thu.
Ai đang thắng? Sự thiện hay sự dữ? Ngay lúc này thật khó mà nói. Nhưng rồi, khi chúng ta chờ đến mùa gặt, chúng ta sẽ vẫn luôn cố gắng làm điều tốt với niềm tin tưởng rằng Thiên Chúa gieo những hạt giống đủ tốt trong cánh đồng thế giới để có một mùa bội thu. Chúng ta sống trong hy vọng.
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đaminh Gò-Vấp

16th SUNDAY IN ORDINARY TIME (A)
Wisdom 12: 13, 16-19; Psalm 86; Rom 8: 26-27; Matthew 13: 24-30
I have to be careful when I travel. I’m not just talking about driving carefully, double checking flight schedules, carrying the medications I may need for a long trip, etc. I’m talking about sports. I am frequently in major cities in the United States: Houston, New York, San Francisco, Philadelphia, Atlanta, etc. Each city has its own sports teams and I have to be careful about naming, or too-publically cheering, for my home team – when I am in enemy territory!
There is something most of us have in common when we watch sporting events, whether it’s just another seasonal game, or the championship games at the end of the season. When we walk in on people watching the game and we want to catch up with the action, we ask the same question, "Who’s winning?" If it’s our team, we settle in and watch pleasure. If our team is losing, or if it’s close, we sit more towards the edge of our seat and feel a little more adrenaline and edginess in the stomach. And we hope. As the saying goes, "Hope springs eternal."
What would we do without hope? When there is a need, hope stirs us to make things better. Married couples have hope when they go to a marriage counselor to work through, what seem like, irreconcilable differences. Teenagers have hope when they stay on the basketball court after the team leaves to practice their setshot over and over again. People trying to lose weight have hope when they make a resolution to go on one more diet and walk 20 minutes a day. Parents looking at their children’s troubles wonder about their future–and hope. Hope gets a person to endure the side effects of chemotherapy.
There are things in our lives and in the world that aren’t right. It is hope that gets us to go up against the odds, ignore the naysayers, roll up our sleeves and do our best to change what is wrong. Certainly Christians can’t be complacent, we do our best to make things better for ourselves and for others. There are a lot of things we can and should fix. We have hope.
But sometimes despite our best efforts we can’t change things–not right away. We live in an imperfect world and we can’t always do anything about it. The parable says it well.
We are like the farmer who carefully sows good seed in the field of our lives. We work hard to raise a good family; make good relationships; help a loved one battling with a disease; fight for better schools, healthcare, peace and the environment etc. And if the world were fair, the good we do would always yield good results. But sometimes–many times (?), the good we work for looks like it’s going to have the life choked out of it.
In the Middle East there is a weed called darnel and, at first, you can’t tell it from wheat–not until both are fully grown. The weed’s roots tangle around the roots of the wheat. If you pulled up the weeds, you would also pull up the wheat. Just as the parable describes. The evil gets destroyed, but so does the wheat.
The master in the parable is right. He tells the servants, who want to rush out pull up the weeds to make things "right," "let them grow together until the harvest…." How frustrating! To watch weeds grow and you can’t do anything about it! You have to let certain things be for a while, even though you think you know the right and efficient thing to do. It’s an imperfect world and we can’t do anything about it. They’re weeds, burrs and stickers.
Weeds are a good symbol for evil in our world. They are tenacious and they are hard to eliminate. Like weeds, evil seems to have a life of its own. The parable raises the question we often ask, when our best efforts to do the right thing are met with resistance and even opposition. Where does evil come from?
You would think the Bible would have an answer to such an important question! We might have our own, but the Bible is almost silent on the subject. The response the parable offers is, "An enemy has done this." Not a very satisfying answer to a pressing question. One thing the Bible tells us is: don’t blame God when bad things happen to us. Don’t say, "God is testing me." Or, "I am being punished for something I did." That’s not what the Bible says. "An enemy has done this."
The owner planted good seed in the owner’s own field and the owner is not indifferent to what happens. After all, it’s his field. It gives some people hope and encouragement to know that God isn’t acting against them or testing them; that God is on our side; that somehow God will work things out for the good. The story is quite definite about this: there will be a harvest and good will bear fruit. We can’t prove it to skeptics–but it’s what we believe.
Meanwhile the parable offers us a warning. When you’re dealing with evil, or what you think is evil, don’t be overzealous trying to get rid of it-- lest you do more harm than good. You could pull up the wheat. History is filled with examples of the overzealous. Think of all the wars, crusades and book-burnings to wipe out evil. The witch burnings in Salem were done by religious people. How many innocents have suffered and died at the hands of people claiming to do good in the name of religion–right up to the present day? The parable says we can’t be so sure what’s the best thing to do. Don’t be in such a hurry to rush in to solve the problem.
This is not an argument against addressing evils done in the world. But it is a cautionary tale. The bottom line is that we are not in charge; it’s not our field. The owner has invested a lot in this field and will work things out. After all aren’t we the recipients of the owner’s patience and trust? Aren’t we glad we had some time to resolve things in our lives? Aren’t we blessed that the owner had trust in us when we weren’t so sure how things were going to wind up?
Can we hear the grace that the story is offering? It tells us that even now, when our lives are far from perfect, that we are being given time. The parable also assures us that God is not uninterested in the good works we do: when we meet dead ends or when our efforts don’t seem to make a difference; or even when we experience defeat.
God is not unconcerned, but is heavily invested in the world and on our side in our efforts. How serious and committed is God to overcoming evil? One look at the cross will show us how evil may seem to triumph over good, but finally, the cross tells us, God’s love for us and God’s goodness will yield a rich harvest.
Who’s winning? Good or evil? Right now it’s hard to tell. But in the meanwhile, as we wait for the harvest, we’ll keep doing the good we do trusting that God is planting enough good seed in the world to yield a rich harvest. We live in hope.