CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN A
Zacaria 9: 9-10; Roma 8: 9, 11-13; Matthêu11:25-30

Có lẽ chúng ta sẽ nghĩ rằng bài trích sách Dacaria nên đọc vào ngày Chúa Nhật Lễ Lá khi Đức Giêsu tiến vào thành Giêrusalem. Thực ra, bài này đã được thánh Mathêu trích dẫn (Mt 21,1-11) và được đọc ngay khi bắt đầu cuộc rước. “Kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi hiền hậu ngồi trên lưng lừa, lưng lừa con, là con của một con vật chở đồ”
Dacaria không chỉ nói mơ hồ. Ông cho biết rõ ràng Đấng Messia thuộc Dòng Đavit sẽ như thế nào. Dacaria đã mong một Đấng Mesia như một thủ lãnh không dùng bạo lực. Chỉ cần liếc qua những đầu báo hôm nay cũng thấy những đàn áp vũ lực đối với các cuộc biểu tình ở Syri và Liby. Nhưng ngay cả các nước dân chủ cũng chưa chắc không dính đến bạo lực. Ngược với những kinh nghiệm thông thường của chúng ta. Dacaria mời gọi thính giả của mình chiêm ngưỡng một đấng cứu thế hiền lành, cưỡi trên lưng một con lừa, loài súc vật chở đồ cho người nghèo, chứ không phải chiến mã của các bậc đế vương.
Dacaria chờ mong đấng Messia sẽ chấm dứt các quốc gia hùng mạnh tự mãn về chính mình. Ngài sẽ không phải là một chiến binh, nhưng dẹp qua một bên những vũ khí, chiến xa, chiến mã, cung tên để loan báo hòa bình. Được một người không có đất đai, chư hầu, Đấng không muốn làm người điều khiển cỗ máy chiến tranh đứng ra lãnh đạo – đối với ngày nay có lẽ đó là kiểu lãnh đạo hoàn toàn khác biệt! Chúng ta đã từng nghe những bài phát biểu của các ứng cử viên tổng thống tiềm năng sẵn sàng cho cuộc đua đến chức tổng thống. Cái nhìn của Dacaria chắc chắn thách thức công tác lãnh đạo hiện nay và tiềm năng của đất nước chúng ta, cũng như nhận thức của chúng ta về việc lãnh đạo.
Nơi Đức Giêsu, chúng ta bắt gặp một Đấng cứu thế mà Dacaria đã tiên đoán, trong Bài Giảng Trên Núi, chúng ta nghe Người công bố luật của sự sống cho những ai đón nhận Người. Hôm nay, chúng ta được mời gọi đi vào lời cầu nguyện của Đức Giêsu, tạ ơn Chúa Cha vì đã ban cho Người các môn đệ, những kẻ bé mọn, hiền lành và khiêm nhường.
Thế giới của chúng ta không xem hiền lành và hèn mọn như những lối sống. Thực ra, đó chính là “những kẻ bé nhỏ” bị thế giới quyền lực gạt qua một bên. Người hiền lành không chỉ bị hãm hại, họ còn bị miệt thị, lợi dụng và thậm chí bị giết. Vì thế, sức mạnh và sự quả quyết thì cần thiết để chống lại sự bóc lột những kẻ cô thế cô thân để họ có thể sống trọn vẹn cuộc sống nhân loại. Làm thế nào chúng ta có thể cân bằng giữa việc làm “những kẻ bé mọn” như Đức Giêsu tán dương với Chúa Cha với nhu cầu của chúng ta hiện nay phải dùng sức mạnh để giúp con người thôi bị áp bức? Đó là một vấn đề nan giải. Làm thế nào kẻ mạnh mẽ cũng có thể hiền lành và nhẹ nhàng, thành một trong những “kẻ bé mọn” của Đức Giêsu? Sức mạnh và quyền lực không xóa bỏ sự ôn hòa, hiền lành và phó thác nơi Thiên Chúa.
Ngay trong đoạn trước của bài Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu bị các Pharisêu cũng như những người trong các thành Người đến rao giảng tẩy chay Người (11,20-24). Ngay cả lúc bị loại trừ, Đức Giêsu vẫn tạ ơn Thiên Chúa vì đã mạc khải sự khôn ngoan cho “những kẻ bé nhỏ”. Trong bài đọc hôm nay, một lần nữa Người trình bày cho các môn đệ biết những phẩm cách của những ai là thành viên của Thiên Quốc.
Cái “ách” của luật Dothái được xem như đặc quyền của những người Dothái nhiệt thành, vì nó cho thấy hồng ân của sự khôn ngoan của Thiên Chúa tỏ ra trong sống hàng ngày. Giờ đây, Đức Giêsu xem mình như là sự khôn ngoan của Thiên Chúa và ban tặng những cái ách ấy cho ai đón nhận Người. Con người có thể học từ luật lệ, phong tục và giáo huấn của đạo, nhưng nguồn mạch căn bản giúp chúng ta hiểu đường lối của Thiên Chúa thì không hệ tại nơi những kến thức đó. Nhưng là nơi việc đón nhận Đức Giêsu và sứ điệp của Người. Thực ra, việc tuân giữ lề luật cách tỉ mỉ có thể khiến cho cho người ta ra tối tăm trước tự do của Thần Khí mà Đức Giêsu ban tặngcho chúng ta. Đức Giêsu cho rằng hiểu biết về Thiên Chúa thì không phải chỉ nhờ vào những theo đuổi của con người – dù là với ý hướng tôn giáo tốt nhất. Người nói, “Cha đã giao phó mọi sự cho tôi”. “Mọi sự” – mạc khải trọn vẹn về Thiên Chúa mà chúng ta tìm thấy nơi Đức Giêsu. Người sẵn sàng bày tỏ “mọi sự” về Thiên Chúa cho chúng ta.
Đức Giêsu nói cho những người nghèo, kẻ dốt nát và những ai bị áp bức. Họ phải lo lắng, vật lộn để sống qua ngày. Họ không có nhiều thời gian và cũng chẳng được đi học để mà nghiên cứu những luật lệ, truyền thống về niềm tin của họ như cách các Pharisêu thường làm. Đức Giêsu kết án các Pharisêu chất những gánh nặng lên vai người nghèo còn bản thân họ lại chẳng buồn đưa lấy một ngón tay để nhấc những gánh nặng ấy. Những người phải bươn trải kiếm sống không thể đọc hay nghiên cứu luật, vì thế họ vô tình phạm luật, và kết quả là bị những kẻ thông luật kết án.
Đức Giêsu mời gọi những người bị xem như “kẻ phạm luật”, “hãy theo Tôi”. Người ban cho họ một cái ách, là sự đón nhận tình yêu và ơn tha thứ của Thiên Chúa mà Người ra giảng. Chẳng phải họ thấy nhẹ hơn khi biết rằng mình không phải là những tội nhân, những kẻ bên ngoài như họ từng bị cáo buộc sao? Nay, qua Đức Giêsu, họ cảm nhận được lòng tha thứ của Thiên Chúa và lối sống của Đức Giêsu. Chúng ta cũng nên tắc mắc: chẳng phải sứ điệp của Đức Giêsu về tình yêu của Thiên Chúa và sự sẵn sàng tha thứ mang lại cho chúng ta một gánh nhẹ nhàng hơn và cảm nhận đến gần Thiên Chúa khi chúng ta cần đó sao?
Trong đoạn văn này của Mathêu, chúng ta có hai chọn lựa – tin hay không tin. Nhưng việc tin tưởng vào Thiên Chúa thì không hê tại ở nỗ lực của chúng ta. Nhưng, tin là hồng ân của Thiên Chúa và không tin là vì sự ngạo mạn và kiêu hãnh của những người từ chối tặng phẩm của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô. Hôm nay, Đức Giêsu nói cho chúng ta biết Người chính là mặc khải về Thiên Chúa và ý muốn của Thiên Chúa cho chúng ta. Người mời gọi những ai bị áp bức hãy tin vào người. Vì họ, “những kẻ bé mọn”, sẽ không phải mang những gánh nặng hay trói buộc tôn giáo nào. Những “kẻ bé mọn” là những người xuất hiện trong toàn bộ Tin mừng, chẳng hạn như những người thu thuế, gái điếm và những người tội lỗi, những người đã lắng nghe và đón nhận giáo huấn của Đức Giêsu. Giờ đây, Đức Giêsu mang lại sự nghỉ ngơi lâu dài và mãi mãi của thời đại Messia, là thành quả của việc Người đến thế gian.

Chẳng phải lạ lắm sao khi mà vừa nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi lại vừa nghĩ đến chuyện mang ách?Ách là một công cụ để làm việc, cho cả con người và súc vật. Cái ách là để thi hành một tác vụ. Đối với chúng ta, đó là để phục vụ Đức Kitô. Chúng ta có đón nhận cái ách mà Đức Giêsu ban cho hay không? Một điều chúng ta thấy được từ Đức Giêsu là cái ách của Người không phải là gánh nặng; thánh Phaolô nói cái ách đó dẫn chúng ta đến tự do. Khi chúng ta đón nhận cái ách của Đức Giêsu thì chúng ta cũng đón nhận Ngài như người luôn trợ giúp chúng ta, một người “cùng mang ách” với chúng ta. Điều đó giải thích việc làm thế nào người Kitô hữu có thể hoàn thành được những nhiệm vụ hết sức khó khăn và thậm chí bất khả thi, cho dù là tử đạo, nhờ Danh Đức Giêsu.
Chúng ta đã cố hết sức để có được nền giáo dục đào tạo mà chúng ta cần để sống nốt cuộc đời này. Chúng ta muốn sự yên ổn cho chính chúng ta và gia đình mình. Chúng ta có lẽ cũng đã tăng cường vốn kiến thức và kỹ năng cho mình bằng những khóa học thêm, cố gắng hơn và tốn kém hơn. Chúng ta có lý do chính đáng để thu thập được càng nhiều kiến tthức càng tốt. Đó không phải là những gì Đức Giêsu phê phán khi người đề cập đến những kẻ “khôn ngoan và thông thái” – trừ khi việc “khôn ngoan và thông thái” ấy che đậy bản chất mỏng dòn của chúng ta và cho chúng ta cảm giác sai lầm về sự an toàn ở ngoài Thiên Chúa. Chúng ta có thể vừa “khôn ngoan và thông thái” vừa ở trong số “những kẻ bé mọn” mà hôm nay Đức Giêsu đã dâng lời cầu nguyện và tạ ơn cho.
Ở đoạn trước trong Tin mừng Mathêu, Đức Giêsu chúc phúc cho những ai “có tinh thần nghèo khó” (Mt 5,3) như thể đã có được nước trời làm sản nghiệp. Những người đọc Sách Thánh sẽ nhận ra rằng khi Đức Giêsu nói đến “những kẻ bé mọn” là người đang lấy lại hình ảnh của Kinh Thánh bản Hippri, từ “anawim” – có nghĩa là những người hèn mọn và khiêm nhường. Họ là những người không có uy thế, quyền lực, địa vị hay chức vụ cao sang. Họ chẳng có gì để có thể khoe khoang thế giới. Vì thế, họ chấp nhận phó thác nơi Thiên Chúa mà không chút do dự hay kiêu hãnh giả tạo nào.
Trong Thánh lễ này, giống như những “anawin”, chúng ta đón nhận sự khao khát Thiên Chúa của chúng ta và khiêm tốn nài xin: “Con chẳng có gì để kiêu hãnh trước mặt Chúa, lạy Thiên Chúa Chí Thánh. Con hoàn toàn phụ thuộc vào ân sủng của Người”. Thiên Chúa thấy được sự trống trải của chúng ta và đổ đầy trong chúng ta nguồn lương thực tốt nhất, là Mình và Máu của Đấng đang mời gọi chúng ta hôm nay, “Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”.
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đaminh Gò-Vấp


14th SUNDAY (A)
Zechariah 9: 9-10; Romans 8: 9, 11-13; Matthew11:25-30

We might have expected today’s reading from Zechariah to appear on Palm Sunday when Jesus entered Jerusalem. In fact, it was quoted that day in the passage from Matthew (21:1-11) which was proclaimed at the entrance procession. "Behold, your king shall come to you, meek and riding on and ass, the foal of a beast of burden ."
Zechariah wasn’t being ambiguous. He was quite specific about what the Davidic Messiah would be like. Zechariah expected the Messiah to be a ruler without violence. Just a brief glance at today’s headlines reveals the violent suppression of demonstrations in Syria and Libya. But even democratic countries do not have hands free of violence. In contrast to our usual experience. Zechariah invites his hearers to envision a savior who is meek, riding on a donkey, the beast of burden of the poor, not the battle horse of kings.
Zechariah’s awaited Messiah will end the self–seeking of powerful nations. He will not be a warrior, but will cast aside the tools of violence, the chariot, horse and the warrior’s bow and announce peace. To be lead by one who is not after lands and vassals, who does not want to be ruler of a war machine – now that would be a completely different leadership! We are already hearing speeches by potential presidential candidates getting ready to make the run for the presidency. Zechariah’s vision certainly challenges the present and potential leadership of our nation, as well as our individual perception of leadership, as we celebrate this 4th of July.
In Jesus we meet the ruler and savior Zechariah anticipated and, in the Sermon on the Mount, we hear him proclaim his rule of life for those who would accept him. Today we are invited into Jesus’ prayer in which he thanks his Father for giving him disciples after his own heart–the meek, gentle and humble.
Our world and society don’t expound gentle and meek ways of living. In fact, it’s the "little ones" who get pushed aside by the world’s powerful. The meek are not only victimized, they are also ridiculed and taken advantage of and even killed. So, strength and determination are required to oppose the exploitation of the powerless so that they can have access to full human life. How do we balance being "the little ones" Jesus praises God for with our need at times to use strength and force to prevent people being violated? That’s a hard question to answer. How can the strong also be meek and gentle, one of Jesus’ "little ones?" Strength and having influence don’t cancel out meekness, gentleness and reliance on God.
Just prior to today’s passage Jesus was rejected by the Pharisees and those in the towns where he had preached (11: 20-24). Even at a time of rejection, Jesus praises his Father for giving wisdom to "little ones." In today’s passage he once again elaborates for his disciples the characteristics of those who will be members in the kingdom of heaven.
The "yoke" of Jewish law was considered a privilege enjoyed by devout Jews, for it revealed God’s gift of wisdom for daily life. Now Jesus takes on for himself the identity as God’s wisdom and offers his yoke to those who would accept him. People might be learned in religious rules, customs and teachings, but our primary source for understanding God’s ways doesn’t come from that knowledge. It comes from receiving Jesus and his message. In fact, scrupulous observance of the law can make one blind to the Spirit’s freedom Jesus is offering us. Jesus claimed a fuller knowledge of God than can be attained by mere human pursuits–even with the most well-intentioned religious efforts. He says, "All things have been handed over to me by my Father." "All things" – the fullest revelation of God which we find in Jesus. He is ready to reveal "all things" about God to us.
Jesus was speaking to the poor, illiterate and often oppressed. They were preoccupied, struggling to make it from one day to the next. They didn’t have the luxury of time and education to study the laws and traditions of their faith the way the Pharisees did. Jesus accused the Pharisees of putting heavy burdens on the poor and not lifting a finger to lighten their load. Those struggling to survive from one day to the next couldn’t read or study the laws, hence they would unconsciously break them and, as a result, be condemned by the more religious elite.
Jesus invites those considered "lawbreakers" to, "Come to me." He offers them his yoke, the acceptance of the God of forgiveness and love he preached. Wouldn’t they have a "light load" if they knew they weren’t the sinners and outsiders they were accused of being? Now, through Jesus, they would know God’s forgiveness and learn Jesus’ way of life. The question could be asked of us as well: doesn’t Jesus’ message about God’s love and readiness to forgive give us a lighter load to bear and a sense of access to God in times of need?
In this section of Matthew we are given two choices–faith or unbelief. But having faith in God is not a matter of our own effort. Rather, to believe is a gift of God and disbelief is due to the arrogance and pride of those who refuse God’s offer made in Jesus Christ. Jesus says today that he is the one who reveals God and God’s will to us. He invites those who are oppressed to believe in him. For them, the "little ones," there will be no heavy religious burdens and obligations beyond their capacity to fulfill. These "little ones" are the people throughout the gospel, like tax collectors, prostitutes and sinners, who have heard and accepted Jesus’ preaching. The weekly Sabbath was a day of rest for the Jewish people. Now Jesus is offering the long-anticipated and permanent rest of the messianic age, which his coming has brought.
Isn’t it strange to think both of rest and taking on a yoke? A yoke is a tool for work, both for animals and humans. A yolk is for doing a task. For us it is the task of serving Christ. So, shall we accept the yoke Jesus is offering? One thing we sense from Jesus is that his yoke is not meant to be oppressive; Paul says it will lead us to freedom. When we accept Jesus’ yoke we also receive him as our full-time helper, our "yoke partner." Which explains how Christians were able to accomplish enormously difficult and seeming impossible tasks, even martyrdom, in Jesus’ name.
We have done our best to get the education or training we need to help us through life. We want to have security for ourselves and our family. We may have also added to our knowledge and skills by going on for more education, requiring great effort and costs. We have had good reason to acquire as much knowledge as we could. That’s not what Jesus is criticizing when he names the "wise and learned" – unless being "wise and learned" disguises our vulnerability and gives us a false sense of security apart from God. We can be "wise and learned" and still be among the "little ones" for whom Jesus offers his prayer of thanksgiving today.
Earlier in Matthew Jesus blessed to "poor in spirit" (5:3) as already possessing the kingdom of heaven. Biblical readers recognize that when Jesus is speaking of the "little ones" he is drawing from a familiar image from the Hebrew Scriptures, the "anawim" –the lowly and humble. They were those who had no prestige, power, rank or high office. They had nothing about which to boast to the world. So, they could admit with no pretense or false pride, their dependence on God.
At our Eucharist we, like the anawim, admit our hunger for God and humbly pray, "I can claim no boast before you, most Holy God. I am completely dependent on your grace." God sees our emptiness and feeds us the choicest food, the flesh and blood of the one who invites us today, "Take my yoke upon you and learn from me for I am meek and humble of heart."