HÒA THƯỢNG VÀ THƯ SINH
N2T

Có một thư sinh đi vào trong chùa, các hòa thượng đều đứng lên, chỉ có một hòa thượng vẫn cứ ngồi bất động, thư sinh hỏi:
- “Tại sao ông vẫn cứ ngồi mà không đứng dậy ?”
Hòa thượng ấy trả lời:
- “”Đứng dậy” là “không đứng dậy”, “không đứng dậy” là “đứng dậy”.
Thư sinh nghe xong thì không nói lời nào, lấy cây thước gõ trên đầu hòa thượng. Hòa thượng xoa xoa đầu, nói:
- “Tại sao ông đánh tôi ?”
Thư sinh trả lời:
- “”Đánh” là “không đánh”, “không đánh” là “đánh”.

Suy tư:
Có bài hát nói” con gái nói có là không, nói không là có, con gái nói yêu là không yêu, nói không yêu là yêu”, là bởi vì con gái sống nghiêng về tình cảm hơn, mà tình cảm khi đang yêu thì e lệ ấp úng, tâm thần bất định nên lộn xộn khi đứng trước đối tượng yêu thương của mình...
Đức tin của người Ki-tô hữu không phải là tình cảm của cô gái mới yêu, nhưng là một quá trình thử thách và chọn lựa yêu Thiên Chúa là Đấng vô hình Đấng mà mình không thấy, nhưng nhưng hữu hình qua Giáo Hội của Ngài và các môn đệ của Ngài mà thôi. Cho nên đức tin ấy cần phải nói có nếu có và nói không nếu không, chứ không thể “nói có là không và nói không là có” được.
Có một vài người Ki-tô hữu vì miếng cơm manh áo, vì chức quyền lợi lộc mà nói mình không có đạo hoặc che giấu niềm tin tôn giáo của mình, mặc dù họ là người đã lãnh nhận bí tích Rửa Tội...
Chúa Giê-su đã dạy chúng ta rằng: có thì nói có, không thì nói không; và trong sách Khải Huyền Ngài cũng dạy chúng ta rằng: “Ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi ! Nhưng vì ngươi hâm hâm chẳng nóng chẳng lạnh, nên ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” .(Kh 3, 15-16)
--------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com