CƠM GẠO ĐỎ
N2T

Có người nọ phụ thân mới chết nên gia đình mới ầu ớ ăn một bữa cơm gạo đỏ, nhưng bị một ông già nhìn thấy, ông già bèn trách:
- “Màu đỏ là màu vui vẻ, trong nhà có việc tang chế thì tại sao lại ăn cơm gạo đỏ ?”
Người ấy trả lời:
- “Nhà các ông toàn là ăn cơm gạo trắng cả, thì lẽ nào trong nhà đều có tang chế hay sao ?”

Suy tư:
Có tang chế hay không có tang chế thì cũng phải ăn cơm để mà sống, cho nên cơm gạo đỏ hay cơm gạo trắng thì liên quan gì đến tang chế chứ, chỉ có những người hay ngợm mình mới lý lẽ như thế mà thôi. Người hay bắt lý bắt lẽ thì nới nào và lúc nào cũng có thể lý sự bắt bẻ người khác, họ thường tìm đủ lý do để chỉ ra khuyết điểm của người khác.
Tại sao vậy ? Thưa, là vì họ muốn cho mọi người thấy sự hiểu biết “uyên bác” của mình, và đó cũng là một kiểu kiêu ngạo tự khoe mình.
Người tự nhận mình đạo đức hơn người, tức là kiêu ngạo, thì thường khó chịu trước việc làm của người khác không giống như mình, cho nên sinh ra bắt lý bắt lẽ, phê bình và chỉ trích. Người đạo đức chân chính thì luôn tự nhận mình là người bất toàn, tội lỗi, nhiều khuyết điểm, cho nên họ không khó chịu trước khuyết điểm của người khác, trái lại họ cầu nguyện cho mình và cho người khác.
Thấy bà con bạn bè ăn cơm trắng gạo đỏ mà không ăn khoai lang khoai mì nữa thì nên mừng cho họ; thấy người khác đạo đức tốt lành thì khuyến khích họ và vui mừng cho họ.
Phê bình, lý lẽ là việc của ma quỷ, là bày tỏ một tâm hồn kiêu ngạo và bất ổn. Chiến tranh hận thù ghét ghen cũng từ đó mà ra.
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com