LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG 2011

“xây dựng những công trình Ba-ben mới cho thế giới”

Dẫn nhập đầu lễ : Kính thưa ông bà anh chị em,

Hôm nay, chúng ta hân hoan mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, mừng kính biến cố “thần hiển” chính thức của Vị Ngôi Ba Thiên Chúa trên các Tông Đồ để chính thức hình thành Giáo Hội. Thiên Chúa Ngôi Ba còn được mang tên là Đấng Bảo Trợ, là Thần Khí sự thật, là Chim Câu dịu hiền, là Nước hằng sống tuôn chảy dạt dào như dòng sông, là Hơi thở tác sinh và là Ngọn lửa nồng nàn thanh tẩy và sưởi ấm.

Chúng ta dâng Thánh lễ hôm nay với tâm tình tạ ơn Thiên Chúa vì hồng ân Thánh Thần chúng ta đã nhận được ; đồng thời cầu xin Chúa Thánh Thần “lại đến để sửa lại mọi sự trong ngoài” của chúng ta hầu chúng ta sống xứng đáng đời sống con cái Chúa, đời sống tái sinh qua Nhiệm Tích Thánh Tẩy mà giờ đây chúng ta đang nhắc lại qua cử hành Rảy Nước Thánh nầy để chuẩn bị tâm hồn cách xứng đáng hầu cử hành Mầu Nhiệm Thánh.

Chia sẻ Lời Chúa

Thời sự của Việt Nam trong mấy tuần lễ qua đã nóng lên với những sự kiện xảy ra ở Biển Đông : 2 vụ liên tiếp (ngày 26.5 và 9.6) tàu hải giám và ngư chính của Trung Quốc thâm nhập trái phép và quấy nhiểu phá phách các tàu thăm dò địa chấn của Việt Nam ngay trong vùng biển thuộc hải phận Việt Nam. Và hai bên đã có tiếng qua tiếng lại mà cả lập luận và thông tin trình bày đều khác biệt nhau hoàn toàn.

Quả thật, ngôn ngữ của chính trị, ngoại giao không bao giờ là ngôn ngữ của yêu thương, hòa bình, khoan dung, tha thứ. Nếu có chăng, thì chỉ là những hư từ rỗng tuếch, mỵ dân, giả dối để che đậy những âm mưu đen tối bên trong.

Cũng vì lẽ đó mà ngang qua biên giới của các dân các nước trên thế giới hôm nay, vẫn còn ngổn ngang những tháp “Ba-ben dang dở của tình liên đới, hòa bình, hiệp nhất.”

Ai cũng biết, nhân loại đã có một thời thất bại khi cùng nhau xây tháp Ba-ben. Lý do đơn giản vì “ngôn ngữ bất đồng” và không ai hiểu được tiếng nói của nhau. (St 11, 1-8).

Trước khi xảy ra sự kiện đó, Kinh Thánh đã nói với chúng ta rằng : có một nguyên do đã làm cho con người thay đổi cái ngôn ngữ thuở ban đầu Thiên Chúa đã dạy cho : nguyên do đó chính là tội lỗi. Chính tội lỗi đã khiến Ađam không còn nhìn nhận Eva như “xương bởi xương mình, thịt bởi thịt mình” để bao bọc, chở che, mà sẵn sàng đỗ thừa để khỏi dây dưa hệ lụy : “chính người đàn bà…”. Cũng chính tội lỗi đã khiến người anh ruột Cain đã không còn nói với em là Aben bằng ngôn ngữ của huynh đệ tình thâm, máu mủ ruột thịt, nhưng bằng ngôn ngữ của ghen tương, đố kỵ đến nổi ra tay sát hại em ruột giữa cánh đồng.

Quả thật khi con người không còn nói Lời của Thiên Chúa, không còn sử dụng ngôn ngử của Thiên Chúa, ngôn ngữ của những người con cùng một Cha, ngôn ngữ của anh chị em trong một mái nhà của gia đình Thiên Chúa… thì tội lỗi và sự chết đã nhập vào thế gian.

Và Thiên Chúa đã hoạch định cả một chương trình kỳ diệu để “Lời của Thiên Chúa”, để ngôn ngữ của Thiên Chúa được sử dụng trên trần gian hầu mang sự sống lại cho nhân loại.

Phải chăng, để khởi đầu cho lộ trình dài thăm thẳm đó, Thiên Chúa đã dùng dòng nước vĩ đại của cơn Đại Hồng Thủy để thanh tẩy địa cầu ; tiếp theo là ngọn lửa hỏa hào với cuồng phong sấm nỗ trên đỉnh núi Si-Nai để hình thành một dân tộc của Giao ước tiến về hứa địa. Nước đại hồng thủy hay lửa trên đỉnh Si Nai đều là những chuẩn bị và báo trước dòng nước sống và lửa thanh tẩy của Thánh Thần trong thời Giao ước mới.

Thật vậy, kể từ phép rửa khai mạc sứ vụ cứu thế của Chúa Giêsu nơi dòng sông Giođan ; hay chính xác hơn, kể từ khi có những dòng “máu và nước tuôn ra từ trái tim của Đấng Bị Đóng Đinh”, Lời của Thiên Chúa đã tái lập sự sống, ngôn ngữ của Thiên Chúa đã chiến thắng tội lỗi, sự chết, hận thù, chia rẽ…Kể từ dạo ấy, kẻ nào “đến với Ngài và tin vào Ngài thì từ nơi họ sẽ tuôn chảy một nguồn nước sống”. Nguồn nước sống ấy chính là sức mạnh của Chúa Thánh Thần, sức mạnh tác sinh sự sống từ cõi chết, sức mạnh tẩy sạch tội khiên, sức mạnh dựng xây hiệp nhất.

Trước cửa nhà các Thánh Tông Đồ hôm nay, sách CVTĐ đã mô tả thật chính xác, thật sinh động về cuộc khai trương một “công trình Ba-ben mới” mà tất cả các công nhân trên công trường nầy cho dù muôn phương cách biệt, muôn sắc tộc, màu da…đều có thể nghe và hiểu chung một sứ điệp, một Tin Mừng do các Tông Đồ loan báo, những người được chính Đức Kitô ban tặng Thánh Thần trước tiên ngay khi Ngài vừa mới sống lại : “Anh em hãy lãnh nhận Thánh Thần…” ; những người mà hôm nay, Chúa Thánh Thần đã long trọng tuôn xuống bằng những hình lưỡi lửa để biến đổi toàn diện con người các ông và trao cho các ông sứ vụ loan báo Tin Mừng và xây dựng Hội Thánh : “…vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa” (Cv 2,11).

Một nhân loại bị phân tách và chia rẽ của tháp Ba-ben ngày xưa giờ đây được Chúa Thánh Thần qui tụ về một mối nhờ hồng ân của nhiệm tích Thánh Tẩy. Từ đây, đoàn Dân Mới nầy sẽ nói với nhau bằng một thứ ngôn ngữ mới, ngôn ngữ của Tin Mừng, ngôn ngữ tình yêu của con cái Thiên Chúa.

Thế nhưng xem ra, sau 2000 năm Hội Thánh dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Linh, miệt mài với công trình xây dựng Vương quốc Thiên Chúa, dạy dỗ và quảng bá ngôn ngữ của Tin Mừng của Đức Kitô, xem ra nhân loại chưa đón nhận và thực hiện được bao nhiêu. Người ta còn dành lại cho mình quá nhiều thứ ngôn ngữ ích kỷ, kiêu căng, hẹp hòi và giận ghét.

Vì thế, “Ngày lễ Ngũ Tuần” lại cần thiết biết bao phải được thể hiện trên mọi miền Giáo Hội, trên mọi cộng đoàn Dân Chúa. Tất cả mọi thành phần Hội Thánh cần phải được Ngọn Lửa của Thánh Linh thanh tẩy thường xuyên để tẩy sạch những cáu bẩn của kiêu căng và tự ái, của giã hình và thỏa hiệp, của mị dân và trần tục, của khiếp nhược và bất khoan dung…

Nói cách khác, phải để Chúa Thánh Thần làm nguyên lý sự hợp nhất trong Giáo Hội chứ không phải nhân danh một thế lực hay một trào lưu, một ý thức hệ nào, bởi vì mọi đặc sủng và ơn thánh đều bắt đầu từ một Thần Khí, một Chúa là Thiên Chúa duy nhất.

Khẳng định trên đây của thánh Phaolô không phải chỉ mang tính thời sự trong bối cảnh của cộng đoàn Kitô Côrintô đang gặp sự chia rẽ mà phải chăng, đang rất thời sự trong bối cảnh Giáo Hội Việt Nam và Hội Thánh hoàn vũ. Qua ơn thánh của Bí tích Rửa Tội, Thêm Sức và Thánh Thể, mọi tín hữu phải ý thức trở lại sự hiệp nhất này, sự hiệp nhất trong Chúa Giêsu Kitô, Con Người mới, Ađam mới, ông tổ của một nhân loại mới.

Như thế, chúng ta có thể nói được rằng : mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay đó là chúng ta cử hành mối liên hệ sâu thẳm thân tình giữa Thiên Chúa và con người trong một cuộc sống mới, cuộc sống được tái sinh nhờ mầu nhiệm bí tích Thanh tẩy và bí tích Hoà Giải. Mừng lễ Chúa Thánh Thần còn là dịp để chúng tiếp tục sinh những hoa quả phúc đức của bác ái đối với anh chị em xung quanh, hoa quả của cuộc sống công bình chính trực, của lương tâm ngay thẳng thật thà, của trái tim từ bi nhân hậu, của ngôn ngữ thứ tha hòa giải…Đó chính là cuộc tái sinh của Thần Khí, là “Dấu ấn” của Ngôi Ba Thiên Chúa in vào tâm hồn ta qua Nhiệm tích thêm Sức, là là cuộc gặp gỡ và đón nhận chính Thiên Chúa Ngôi Ba Đấng ban Sự Sống, là cuộc sống “hướng theo Thánh Thần để tiến bước” để kết trái đơm hoa công chính thánh thiện, và để được hợp nhất trong chính một thân thể như cách định nghĩa về hoạt động của Chúa Thánh Thần của thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Cô-rin-tô : “Vì chưng trong một Thánh Thần, tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể”

Mừng lễ Chúa Thánh Thần hôm nay là mừng những nỗ lực Đại Kết không mệt mõi của Giáo Hội ; là cơ hội để chúng ta ra sức đẩy lùi mọi biểu hiện của hận thù và ghen ghét, của chia rẽ và cách ngăn, của đố kỵ và bất khoan dung nơi chính cuộc sống nầy, môi trường nầy, giáo xứ nầy, gia đình nầy…

Như vậy, lễ Chúa Thánh Thần được cử hành hôm nay là sự nối tiếp tự nhiên và huyền nhiệm Lễ Chúa Thánh Thần cách đây gần 2000 năm nơi Nhà Tiệc Ly của các Tông Đồ. Và chính vì thế, chúng ta lại tiếp tục “mở tung các cánh cửa” của gia đình, của Giáo xứ, của Giáo hội địa phương, của mỗi cộng đoàn cơ bản, của chính trái tim mình… để đón nhận “7 nguồn mạch Thánh Linh” hầu ra đi “xây dựng những công trình Ba-ben mới cho thế giới” đó chính là làm chứng cho tình thương cứu độ của Thiên Chúa, làm chứng sự hiện diện đầy quyền năng và yêu thương của Đức Kitô Phục Sinh, làm chứng cho những giá trị ưu việt của Tin Mừng : Nghèo khó, hiền lành, trong sạch, yêu thương, xây dựng hòa bình hiệp nhất và can đảm chấp nhận hy sinh vì chính đạo…

Chính trong ý hướng nầy, chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau : “Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài lại đến sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con”. Amen.

GiuseTrương Đình Hiền