Thật phải khi chúng ta gọi gia đình là nơi cho chúng ta tình yêu thương và hạnh phúc. Một gia đình nhỏ gồm có cha, mẹ, và con cái. Không gì bằng chúng ta luôn được sống trong một không khí của yêu thương, lo lắng đùm bọc cho nhau, và tiếng cười nói luôn rộn rã trong căn nhà hạnh phúc ấy!. Vâng, không gì bằng khi chúng ta là những bậc cha mẹ hiện đang có những con nhỏ rất cần sự chăm sóc của chúng ta. Tuổi mầm non này chúng thật ngây thơ và trong trắng, chúng cần thời giờ dậy dỗ của chúng ta rất là nhiều. Tuổi này chúng chẳng làm gì được nhiều vì trí óc rất non nớt, nhưng nếu chúng ta bỏ chúng vào những nhà trẻ, có thể rất khó cho chúng tiếp nhận được những điều tốt!?. Vì sao? Thưa vì ở tuổi này chúng thâu thập được rất nhiều những điều tốt và điều xấu để chúng bắt chước. Mà tôi không tin rằng chúng sẽ tiếp nhận được nhiều điều tốt.
Có nhiều bậc cha mẹ phân bua rằng, họ muốn con cái của họ ra đời sớm, để tập chung sống “tập thể”, để trở thành dạn dĩ, và để học biết tranh dành (survive) nếu cần. Điều này tôi cũng không muốn tranh cãi với những bậc phụ huynh mà rất cần phải đi làm kiếm sống; nhưng nếu được ở nhà thì con trẻ của chúng ta sẽ được hạnh phúc hơn; nếu một trong hai cha hoặc mẹ chúng được ở nhà, thì bảo đảm chúng sẽ được chăm sóc tường tận và dậy dỗ đạo đức cho con cái ở cái tuổi còn thơ thì luôn vẫn tốt hơn hết. Sở dĩ lời nói của tôi được minh chứng và là như đinh đóng cột, đã dựa trên chính kinh nghiệm cuộc đời thơ ấu của tôi; nhưng tôi luôn cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho tôi một cuộc đời thơ ấu đã nhìn “sâu” và hiểu “rộng ….”, nên tôi mới khuyên anh chị em làm vậy!. Quả những kinh nghiệm sớm biết ấy không tốt lành gì của tôi đã giúp cho tôi trưởng thành thật sớm!. Trưởng thành theo chiều hướng tốt đẹp, vì Chúa luôn ở cùng tôi, vì nhờ thế mà tôi biết dậy dỗ các con tôi. Làm lành lánh dữ. Để mắt dõi trông chừng xem ở tuổi này chúng sẽ làm những thứ gì?. Ảnh hưởng đến việc học hành, sức khỏe, và những ảnh hưởng xấu của xã hội thời nay.
Một gia đình hạnh phúc, tôi thiết nghĩ thường là sự mơ mộng của các cô cậu khi còn yêu nhau quay cuồng; muốn được lập gia đình, để luôn có nhau, có con cái để làm thành sợi dây cột chặt với nhau hơn nữa!. Chứ thật sự ai có kinh nghiệm gia đình hồi nào đâu mà biết!?. Khi cả hai chưa nên một thì có ai có trách nhiệm gì trên ai đâu mà hiểu vì có phải anh hay chị chỉ nhìn thấy hạnh phúc trong giấc mơ, mà muốn biến chúng thành sự thật?. Khi hai con tim yêu nhau thì chúng chỉ ở trên mây mà thôi, chứ hai chân chưa chạm đất. Nên khi cả hai trở nên một, mà nhất là tiền của hai trở thành một mới là khó khăn làm sao!. Lúc bấy giờ cả hai chồng vợ thấy mất hẳn tự do, vì tiền mình không được tiêu xài theo ý riêng của mình nữa! Mà nay cái gì cả hai cũng phải hỏi ý kiến nhau trong việc chi xài, cho chính mình, cho con cái, cho cái nhà, cái xe, và tất cả những cái lặt vặt phải có. Rồi ngay cả sự tự do đi đứng của mình cũng bị ngăn cản?. Thí dụ giờ tan sở của chồng hay vợ là 4g chiều thì 4g 5 phút mà chưa thấy có nhà thì đã sốt ruột lắm rồi, cứ sợ người ta exit lộn đường rẽ đi đâu chơi tầm bậy tầm bạ????. Rồi thì từ cái mất tự do, vợ chồng cả hai trở nên bẵn gắt lẫn nhau, ở những chuyện rất nhỏ mà có thể bỏ qua.
Lấy nhau vài tháng mà chưa thấy triệu chứng gì thì cả hai bắt đầu sốt ruột, tìm hết nơi này đến nơi kia linh thiêng để cầu khẩn cho có con. Nhưng khi có con rồi thì mới biết việc chăm sóc con nhỏ chẳng phải là dễ dàng. Đâu có phải con là búp bê biết nói chạy bằng pin đâu!. Mà ngày thì đau bụng tối khóc dạ đề. Cả ngày nghe con khóc. Khóc vì đói ăn. Khóc vì cần được thay tã. Khóc vì buồn ngủ, và v.v…. Rồi thì vợ vừa lo con, vừa lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, đầu bù tóc rối, xem ôi đẹp làm sao!?. Chồng đi làm về mệt cần có cơm ăn liền trong khi con nhỏ đang làm trận làm thượng; chồng bụng thì đói mà chưa có cơm ăn, nhà thì ồn ào tiếng con nít khóc, chịu không nổi bèn đi ra ngoài ăn một mình. Ấy thế là gia đình có chuyện xào xáo cả lên! Ấy thế là gia đình nó trở thành cái địa ngục! Và là những chuyện sẽ cứ như thế xẩy ra hằng ngày trong gia đình.
Gia đình hạnh phúc thưa khó lắm thưa anh chị em! Trước tiên chúng ta phải luôn biết sống bám chặt vào Thiên Chúa. Mời Ngài hiện diện trong gia đình của chúng ta. Mời Ngài hiện diện trong tâm hồn và trái tim của chúng ta, nhất là nhìn gương Gia Đình Thánh Gia, để chúng ta học hỏi gương của các Ngài. Các Ngài luôn phó thác mọi việc cho Thiên Chúa. Các Ngài không có tánh tham lam. Làm việc thì chuyên cần trong cái nghề hèn mọn của Thánh Cả Giuse là nghề thợ mộc. Cả hai cùng cố gắng dậy dỗ con Giêsu trở thành người hữu dụng và có ơn ích cho mọi người. Bác ái là việc mà hai Ngài luôn làm. Nhất là Thánh Cả Giuse người luôn sống trong yên lặng trong nguyện cầu. Làm thật nhiều nhưng rất ít nói nhất là chẳng bao giờ làm phật lòng vợ và con trong nhà. Ngài Giuse luôn chìu vợ và chăm sóc cho vợ hơn là chăm sóc cho chính mình.
Quả thật gia đình Thánh Gia là khuôn mẫu cho tất cả chúng ta phải bắt chước theo. Một gia đình như thế thì làm sao không có hạnh phúc được cơ chứ?. Cho chúng ta thấy rõ ràng hạnh phúc không dựa trên đồng tiền; càng rõ ràng hơn rằng hạnh phúc không dựa trên danh vọng, và quyền thế. Ngược lại nếu chúng ta đặt điều kiện là phải có tiền tài, công danh, sự nghiệp, và quyền thế, thì hạnh phúc là điều sẽ không tưởng và không bao giờ có được trong gia đình ấy!.
Thật sự lời nói bao giờ cũng dễ hơn là việc làm nhiều, nên chúng ta cũng không bao giờ tự mãn cho rằng mình hay hơn người, nhưng kinh nghiệm sống là bài học quý giá nhất mà chúng ta nên chia sẻ cho nhau. Vì có phải Chúa muốn chúng ta tốt lành không phải chỉ cho riêng mình, mà là phải có tinh thần xây dựng cho nhau, để tất cả cùng nên tốt?. Theo tôi, một mớ lý thuyết trên trang sách không bằng một kinh nghiệm sống giữa đời. Bởi những kinh nghiệm sống đời ấy đã được trả với giá rất đắt.
Ước gì tất cả gia đình của chúng ta trên toàn khắp địa cầu luôn được Thiên Chúa Người chúc phúc cho và luôn ban bình an trên chúng ta. Để gia đình luôn là nguồn hạnh phúc và là nơi ấm cúng khi chúng ta hằng ngày gặp gỡ nhau, nhất là trong bữa cơm chiều. Dù công việc bừa bộn, căng thẳng, và mệt mỏi như thế nào, nhưng gia đình phải là nơi mà tất cả chúng ta được trông đợi trở về. Được cái gia đình tôi có thói quen là hằng ngày lần lượt trông đợi nhau khi từng người trở về nhà. Và buổi cơm tối trong gia đình là những giờ hạnh phúc và ấm cúng nhất trong gia đình tôi.
Có nhiều bậc cha mẹ phân bua rằng, họ muốn con cái của họ ra đời sớm, để tập chung sống “tập thể”, để trở thành dạn dĩ, và để học biết tranh dành (survive) nếu cần. Điều này tôi cũng không muốn tranh cãi với những bậc phụ huynh mà rất cần phải đi làm kiếm sống; nhưng nếu được ở nhà thì con trẻ của chúng ta sẽ được hạnh phúc hơn; nếu một trong hai cha hoặc mẹ chúng được ở nhà, thì bảo đảm chúng sẽ được chăm sóc tường tận và dậy dỗ đạo đức cho con cái ở cái tuổi còn thơ thì luôn vẫn tốt hơn hết. Sở dĩ lời nói của tôi được minh chứng và là như đinh đóng cột, đã dựa trên chính kinh nghiệm cuộc đời thơ ấu của tôi; nhưng tôi luôn cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho tôi một cuộc đời thơ ấu đã nhìn “sâu” và hiểu “rộng ….”, nên tôi mới khuyên anh chị em làm vậy!. Quả những kinh nghiệm sớm biết ấy không tốt lành gì của tôi đã giúp cho tôi trưởng thành thật sớm!. Trưởng thành theo chiều hướng tốt đẹp, vì Chúa luôn ở cùng tôi, vì nhờ thế mà tôi biết dậy dỗ các con tôi. Làm lành lánh dữ. Để mắt dõi trông chừng xem ở tuổi này chúng sẽ làm những thứ gì?. Ảnh hưởng đến việc học hành, sức khỏe, và những ảnh hưởng xấu của xã hội thời nay.
Một gia đình hạnh phúc, tôi thiết nghĩ thường là sự mơ mộng của các cô cậu khi còn yêu nhau quay cuồng; muốn được lập gia đình, để luôn có nhau, có con cái để làm thành sợi dây cột chặt với nhau hơn nữa!. Chứ thật sự ai có kinh nghiệm gia đình hồi nào đâu mà biết!?. Khi cả hai chưa nên một thì có ai có trách nhiệm gì trên ai đâu mà hiểu vì có phải anh hay chị chỉ nhìn thấy hạnh phúc trong giấc mơ, mà muốn biến chúng thành sự thật?. Khi hai con tim yêu nhau thì chúng chỉ ở trên mây mà thôi, chứ hai chân chưa chạm đất. Nên khi cả hai trở nên một, mà nhất là tiền của hai trở thành một mới là khó khăn làm sao!. Lúc bấy giờ cả hai chồng vợ thấy mất hẳn tự do, vì tiền mình không được tiêu xài theo ý riêng của mình nữa! Mà nay cái gì cả hai cũng phải hỏi ý kiến nhau trong việc chi xài, cho chính mình, cho con cái, cho cái nhà, cái xe, và tất cả những cái lặt vặt phải có. Rồi ngay cả sự tự do đi đứng của mình cũng bị ngăn cản?. Thí dụ giờ tan sở của chồng hay vợ là 4g chiều thì 4g 5 phút mà chưa thấy có nhà thì đã sốt ruột lắm rồi, cứ sợ người ta exit lộn đường rẽ đi đâu chơi tầm bậy tầm bạ????. Rồi thì từ cái mất tự do, vợ chồng cả hai trở nên bẵn gắt lẫn nhau, ở những chuyện rất nhỏ mà có thể bỏ qua.
Lấy nhau vài tháng mà chưa thấy triệu chứng gì thì cả hai bắt đầu sốt ruột, tìm hết nơi này đến nơi kia linh thiêng để cầu khẩn cho có con. Nhưng khi có con rồi thì mới biết việc chăm sóc con nhỏ chẳng phải là dễ dàng. Đâu có phải con là búp bê biết nói chạy bằng pin đâu!. Mà ngày thì đau bụng tối khóc dạ đề. Cả ngày nghe con khóc. Khóc vì đói ăn. Khóc vì cần được thay tã. Khóc vì buồn ngủ, và v.v…. Rồi thì vợ vừa lo con, vừa lo cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, đầu bù tóc rối, xem ôi đẹp làm sao!?. Chồng đi làm về mệt cần có cơm ăn liền trong khi con nhỏ đang làm trận làm thượng; chồng bụng thì đói mà chưa có cơm ăn, nhà thì ồn ào tiếng con nít khóc, chịu không nổi bèn đi ra ngoài ăn một mình. Ấy thế là gia đình có chuyện xào xáo cả lên! Ấy thế là gia đình nó trở thành cái địa ngục! Và là những chuyện sẽ cứ như thế xẩy ra hằng ngày trong gia đình.
Gia đình hạnh phúc thưa khó lắm thưa anh chị em! Trước tiên chúng ta phải luôn biết sống bám chặt vào Thiên Chúa. Mời Ngài hiện diện trong gia đình của chúng ta. Mời Ngài hiện diện trong tâm hồn và trái tim của chúng ta, nhất là nhìn gương Gia Đình Thánh Gia, để chúng ta học hỏi gương của các Ngài. Các Ngài luôn phó thác mọi việc cho Thiên Chúa. Các Ngài không có tánh tham lam. Làm việc thì chuyên cần trong cái nghề hèn mọn của Thánh Cả Giuse là nghề thợ mộc. Cả hai cùng cố gắng dậy dỗ con Giêsu trở thành người hữu dụng và có ơn ích cho mọi người. Bác ái là việc mà hai Ngài luôn làm. Nhất là Thánh Cả Giuse người luôn sống trong yên lặng trong nguyện cầu. Làm thật nhiều nhưng rất ít nói nhất là chẳng bao giờ làm phật lòng vợ và con trong nhà. Ngài Giuse luôn chìu vợ và chăm sóc cho vợ hơn là chăm sóc cho chính mình.
Quả thật gia đình Thánh Gia là khuôn mẫu cho tất cả chúng ta phải bắt chước theo. Một gia đình như thế thì làm sao không có hạnh phúc được cơ chứ?. Cho chúng ta thấy rõ ràng hạnh phúc không dựa trên đồng tiền; càng rõ ràng hơn rằng hạnh phúc không dựa trên danh vọng, và quyền thế. Ngược lại nếu chúng ta đặt điều kiện là phải có tiền tài, công danh, sự nghiệp, và quyền thế, thì hạnh phúc là điều sẽ không tưởng và không bao giờ có được trong gia đình ấy!.
Thật sự lời nói bao giờ cũng dễ hơn là việc làm nhiều, nên chúng ta cũng không bao giờ tự mãn cho rằng mình hay hơn người, nhưng kinh nghiệm sống là bài học quý giá nhất mà chúng ta nên chia sẻ cho nhau. Vì có phải Chúa muốn chúng ta tốt lành không phải chỉ cho riêng mình, mà là phải có tinh thần xây dựng cho nhau, để tất cả cùng nên tốt?. Theo tôi, một mớ lý thuyết trên trang sách không bằng một kinh nghiệm sống giữa đời. Bởi những kinh nghiệm sống đời ấy đã được trả với giá rất đắt.
Ước gì tất cả gia đình của chúng ta trên toàn khắp địa cầu luôn được Thiên Chúa Người chúc phúc cho và luôn ban bình an trên chúng ta. Để gia đình luôn là nguồn hạnh phúc và là nơi ấm cúng khi chúng ta hằng ngày gặp gỡ nhau, nhất là trong bữa cơm chiều. Dù công việc bừa bộn, căng thẳng, và mệt mỏi như thế nào, nhưng gia đình phải là nơi mà tất cả chúng ta được trông đợi trở về. Được cái gia đình tôi có thói quen là hằng ngày lần lượt trông đợi nhau khi từng người trở về nhà. Và buổi cơm tối trong gia đình là những giờ hạnh phúc và ấm cúng nhất trong gia đình tôi.