Quê Hương Chúng Ta Ở Trên Trời

Vào thời điểm mà các tông đồ đang phấn chấn nhất, sau khi Thầy của mình đã Phục Sinh vinh hiển. Bao nhiêu nỗi lo âu, sợ hãi đã đi qua. Niềm hy vọng tràn ngập trở lại, thì lại là lúc các ông chứng kiến Chúa Thăng Thiên khiến cho các ông cứ đứng mãi nhìn trời cho tới khi thiên thần đến và bảo “Hỡi người Galilea, sao các ông cứ đứng mãi nhìn lên trời. Đấng vừa lên trời cũng sẽ đến cùng một thể thức như các ông cũng đã thấy Người lên trời” (Cv 1, 11).

Sự kiện Chúa Thăng Thiên đã cho chúng ta một bài học. Các tông đồ là những người luôn đi sát với Đức Ki tô mà vẫn luôn luôn ngỡ ngàng và luôn luôn phải xin Đức Giêsu giải thích ý nghĩa của những dụ ngôn cho các ông vì các ông không hiểu ý nghĩa của dụ ngôn. Ngày mà Chúa lên Giêrusalem để chịu nạn, các tông đồ nghĩ là Chúa lên để thiết lập Nước Chúa, và Giacôbê với Gioan đã xin được ngồi bên tả bên hữu trong nước của Thầy khiến cho mười tông đồ kia phẫn nộ và bực tức với Giacoôbê và Gioan. Khi Chúa Giêsu nói: “Thầy về cùng Cha và các con đã biết đường rồi”(Ga 14, 4). Ông Toma còn thảng thốt kêu lên: “Chúng con còn chưa biết Thầy đi đâu thì làm sao chúng con biết đường đi”(Ga 14, 5). Vì vậy, chúng ta không lạ gì trước sự kiện Chúa Thăng Thiên mà các ông cứ đứng mãi nhìn lên trời. Nhìn vì bỡ ngỡ và cũng nhìn vì không hiểu. Mặc dù Chúa nói rõ: “Thầy về cùng Cha Thầy cũng là Cha của các con, về cùng Thiên Chúa của Thầy cũng là Thiên Chúa của các con”(Ga 20, 17). Trong huấn từ, Chúa còn nói rõ nữa: “Thầy bởi Cha mà đến trong thế gian, giờ đây Thầy lại về cùng Cha”(Ga 16,28). Thế nhưng các tông đồ vẫn đứng bỡ ngỡ nhìn trời. Các ông đại diện cho tất cả nhân loại chúng ta. Đứng trước những mầu nhiệm, đứng trước những mạc khải thì trí khôn của loài người như bị choáng váng và không ai là người có thể khám phá. Đứng trước những mầu nhiệm lớn lao ấy. Con người chỉ có thể lãnh nhận. Con người chỉ có thể xử sự một cách khôn ngoan và mau lẹ nhất là thưa hai tiếng “Xin vâng” như Đức Mẹ.

Hôm nay Chúa Giêsu lên trời không phải chứng minh cho các tông đồ điều gì nữa. Tất cả mọi sự Chúa đã giảng dạy cặn kẽ tỉ mỉ cho các ông. Nhưng Chúa lên trời trước mắt các ông để khẳng định cho các ông thấy được rằng: “Thầy về cùng Cha Thầy cũng là Cha của các con. Thầy về cùng Thiên Chúa của Thầy cũng là Thiên Chúa của các con”. Chúa nói điều đó để các tông đồ hiểu rằng, trong lời kinh Lạy Cha, Chúa dạy: “Lạy Cha chúng con ở trên trời”. Như vậy, quê hương đích thật của chúng ta là ở trên trời. Người Cha của chúng ta ở trên trời. Xuất xứ của chúng ta không phải bởi đất, nhưng bởi trời. Chúa bởi trời mà đến thì cũng sẽ có lúc chúng ta được theo Chúa về trời. Một xuất xứ quan trọng như vậy không cho phép chúng ta ở mãi trong cuộc đời trần thế này.

Một lần kia, cha Anthony de Mello, S.J đã kể câu chuyện: “Có người nọ nhặt được quả trứng đại bàng, đem bỏ vào ổ gà đang ấp trong chuồng. Chú đại bàng con nở ra và lớn lên cùng lứa với đàn gà con. Cứ thế suốt đời đại bàng con chỉ làm những việc mà lũ gà con vẫn làm, và cứ tưởng mình là một gà con. Nó cũng bới đất tìm sâu bọ, cũng kêu cục tác như các ả gà mái và cũng quen đập cánh bay lên cao chừng hơn nửa thước. Thời gian thấm thoát trôi, đại bàng ta rồi cũng già. Bữa kia, nó trông thấy một con chim tuyệt đẹp bay phía trên nó trong bầu trời lồng lộng thênh thang. Với dáng vẻ uy nghi dũng mãnh, cánh chim ấy nhẹ nhàng băng giữa cuồng phong, chỉ lâu lâu mới khẽ vỗ nhịp đôi cánh vàng mạnh mẽ của mình. Đại bàng ta nhìn lên kinh hãi. Nó hỏi “cái gì vậy?”. Một bạn gà của nó trả lời: “Đó là đại bàng - vua của các loài chim. Đại bàng thuộc về trời cao, còn bọn mình thuộc về mặt đất. Bọn mình chỉ là loài gà”. Cứ vậy, đại bàng ta sống và chết như một chú gà vì nó vẫn đinh ninh mình chỉ là gà”.

Một câu chuyện khác tương tự: “Một con vịt trời kia đã trà trộn chung với loài vịt nhà, rồi người chủ thả đàn vịt cho bơi lội tung tăng dưới ao ăn mồi do người chủ ném xuống. Con vịt trời này rất thích thú vì nó chẳng phải bay đi kiếm ăn mà nó vẫn được ăn no. Bạn bè nó hàng năm vẫn bay ngang qua, rủ nó, nhắc nó, rằng nó phải nhập đàn, phải bay xa, phải đi kiếm ăn, phải đi về miền Nam vì mùa xuân mát mẻ đã tới. Nhưng nó cứ làm ngơ giả điếc. Nó vẫn tung tăng đi theo các bạn vịt nhà, đón những mồi ăn mà người chủ quăng cho hằng ngày. Rồi ngay cả chuồng trại cũng đã được lo đầy đủ. Vịt trời chẳng phải lo lắng gì. Năm này qua năm khác sống như thế, cho đến một lúc nó cũng cảm thấy chán. Nó cảm thấy chán vì trong một phạm vi đã định sẵn. Trong những thức ăn đã trở thành thói quen. Bấy giờ nó mới nghĩ đến một phương trời xa lạ, nó nghĩ đến các bạn của nó bay cao và nó chờ đợi. Cuối cùng thì các bạn nó cũng bay ngang qua. Vịt trời đã dốc tâm, nó sẽ bay theo để khám phá một phương trời xa lạ để cất mình lên cao hơn. Vừa khi các bạn bay tới, nó lập tức bay lên. Nhưng, hỡi ôi! Bao nhiêu năm trời đi theo vịt nuôi, chẳng chịu dùng đến cánh, chẳng ngỡ ngàng đến chuyện trên cao. Cho nên bây giờ vỗ cánh 'bạch, bạch, bạch', nó lại sa xuống 'bệt, bệt, bệt' !!!. Và đương nhiên nó vĩnh viễn thuộc về mặt đất. Nó đã bỏ mất xuất xứ của mình trên trời để trở thành vịt nuôi cho tới ngày người ta không phải lấy mồi cho nó mà ngược lại nó làm mồi cho người ta nhắm!.”

Hai câu chuyện trên cho chúng ta thấy, nếu người Ki tô hữu hôm nay không nhớ lời thánh Phaolô: “Anh em hãy hướng về những sự trên trời, đừng hướng về những sự dưới đất” (Cl 3,2). Không phải như các tông đồ bỡ ngỡ nhìn trời để suy niệm, để nhớ về xuất xứ cao cả của mình thì con người cũng sẽ có ngày muốn bay lên mà lại sà xuống. Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó với các tông đồ: “Thần trí thì nhanh nhẹn nhưng xác thịt thì nặng nề, yếu đuối” (Mt 26,41).

Ngày lễ Chúa Thăng Thiên hôm nay là một lời mời gọi, một lời cảnh tỉnh, một lời nhắc nhở cho người Kitô hữu chúng ta, chúng ta có Cha ở trên trời hằng ngày chúng ta đọc Kinh Lạy Cha. Chúng ta có quê hương ở trên trời mà Chúa đi trước để dọn nơi cho chúng ta. Khi đã dọn nơi, Chúa Giêsu sẽ trở lại để đem chúng ta đi vì “Thầy ở đâu, các con cũng ở đó với Thầy” (Ga 14, 3). Niềm vui, hạnh phúc, và ý nghĩa cao đẹp biết bao. Nhưng thật là nguy hiểm và đau buồn cho những ai hằng ngày không nhớ về xuất xứ về quê hương đích thật của mình ở trên trời.

Lạy Chúa Giêsu Ki tô,
Hôm nay Chúa thăng hiển về trời.
Không phải là để Chúa lấy lại vinh quang
hay là để cho các tông đồ
nhìn thấy một điều mà Chúa đã báo trước
nhưng chính là để dọn đường cho chúng con,
để khẳng định cho chúng con rằng:
chúng con cũng sẽ được về trời với Chúa.
Nếu ngay từ hôm nay
chúng con cũng ý thức: Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng
vì Nước Thiên Chúa đã gần đến.
Xin cho chúng con sống tinh thần làm chứng nhân của Tin Mừng,
để chúng con cũng được thừa hưởng gia tài của Nước Trời
và cho chúng con được theo Chúa về hưởng phúc cùng Cha,
hưởng phúc cùng Thiên Chúa, hưởng phúc đời đời. Amen.


LM. Phêrô Hồng Phúc