Chúa Thăng Thiên – Năm A (Acts 1: 1-11; Psalm 47; Ephesians 1: 17-23; Matthew 28: 16-20)
Những hình ảnh thiên thần bay bồng bềnh trên những đám mây cùng những tấu khúc hạc cầm – đó là hình ảnh của thiên đàng được khắc họa trong nhiều phim hoạt hình, những câu chuyện và những tác phẩm nghệ thuật. Trong một thế giới quan cổ đại nó tạo một cảm giác hoàn hảo – Thiên Chúa ở “trên đó”, trong bầu trời từ nơi mà Người sai đi những tia chớp, mưa, nắng, dịch bệnh và vân vân … Nhưng quan điểm này đã được làm sáng tỏ với sự xuất hiện của khoa học hiện đại cùng với sự phát triển của kiến thức con người. Một trong những phi hành gia Soviet đầu tiên đã nhận xét một cách tự mãn đối với một tín hữu rằng ông ta đã không nhìn thấy Thiên Chúa nào trong chuyến du hành vào không gian của mình.
Nhưng cuộc gặp gỡ của chúng ta với Đấng Siêu Nhiên, Thiên Chúa, thì không phải thuộc không gian hay thời gian. Nó được quan hệ và là mối quan hệ bắt đầu trên hành tinh Trái Đất qua những mối quan hệ của chúng ta với nhau, với một thế giới được thụ tạo và với phần sâu thẳm của chính tâm hồn chúng ta. Chúa Giê-su đã lưu ý để bộc lộ điều này với các môn đệ được tụ tập. Trên hết tất cả, họ muốn một sự xác lập nhanh chóng: bạn sẽ ném những người La Mã ra khỏi và tái thiết lập Vương quốc Israel bây giờ chăng? Nhưng Người đúng hơn là bác bỏ một cách thẳng thừng những mối quan tâm của họ, trong thực tế, điều đó không phải việc làm của họ mà là của Thiên Chúa, và Thiên Chúa đã có những kế hoạch khác. Nhiệm vụ của họ là ngồi chật kín và chờ đợi sự ban tặng sức mạnh từ trên cao – món quà của Chúa Thánh Thần.
Thậm chí khi họ đứng trố mắt nhìn ngơ ngẩn vào Đức Chúa Giê-su “vươn lên”, họ được khuyến cáo bởi hai sứ thần để giữ đôi mắt họ trên hành tinh Trái Đất – về cuộc sống hàng ngày – vì Chúa Giê-su đã được kinh qua ở cấp độ thuộc những mối quan hệ con người. Người phải đi xa để chúng ta có thể trưởng thành tâm linh và áp dụng những gì Người đã dạy. Món quà của Thánh Thần không phải là ban trao như một sở hữu cá nhân hoặc để được cứu giúp. Thiên Chúa cung cấp cho chúng ta với những công cụ để làm những điều bằng việc noi gương và tuân thủ những lời giáo huấn của Chúa Trời. Vì Thiên Chuá ở giữa chúng ta và trong chúng ta. Thiên Chúa phải được tìm kiếm và trải qua trong cuộc sống đời này – ít nhất đối với một mức độ nào đó – trước lúc chúng ta có thể mong đợi để tìm kiếm Thiên Chúa trong tương lai.
Cho dù với mục đích chúng ta chỉ có thể nhìn thoáng qua chốc lát những gì mà Thiên Chúa đã tích lũy cho chúng ta. Tác giả của Ephesians nguyện cầu vì tinh thần của sự khôn ngoan và giác ngộ cho những độc giả để họ có thể thực sự nhận thức, am hiểu sự vính quang và kế thừa mà Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta.
Vì vậy thường người ta nghĩ bằng những thuật ngữ với sự phán xét và trừng phạt mà không thể khiến họ nghĩ bằng những thuật ngữ về lòng quảng đại, từ nhân của Thiên Chúa. Quyền năng bao la của Thiên Chúa sẽ còn tiếp tục thực hiện nhân danh chúng ta và đó là quyền năng tương tự mà Chúa Giê-su đã được sống lại từ cõi chết. Khi chúng ta thực sự hiểu biết về những gì mà Thiên Chúa chuẩn bị sẵn sàng để chia sẻ với chúng ta, sợ hãi và tiêu cực phải tiêu tan và một hy vọng huy hoàng sẽ diễn ra nơi họ.
Trong suốt Tin Mừng của Thánh Mat-thêu, ông đã khắc họa chân dung Chúa Giê-su khi tập trung vào sự quan tâm một cách đặc biệt vào ngôi nhà của Israel. Nhưng khi Người chuẩn bị quay về với Đức Chúa Cha tất cả đã thay đổi – giờ đây là thời gian dành cho sự chia sẻ phổ quát. Chúa Giê-su đã yêu cầu những môn đệ của Người trở thành những tông đồ của mọi dân tộc và hãy giáo huấn họ mọi điều mà họ đã học được từ Người. Trớ trêu thay, một phần sứ mệnh này liên quan tới phép rửa rất có thể là một sự bổ sung muộn màng vì nó đại diện cho một công thức rửa tội Ba Ngôi Thiên Chúa phát tiển tràn đầy, một điều gì đó mà biết bao năm vẫn còn ở tương lai. Sự nhấn mạnh của sứ vụ nguyên thủy đơn giản hơn nói về sự chia sẻ và tình môn đệ, nhất là việc noi theo mẫu gương của Chúa Giê-su.
Đây là một dị biết rất quan trọng mà hằng bao thế kỷ những Ki-tô hữu thường có xu hướng tập trung vào việc rửa tội những người khác thay vì tình môn đệ và sự nêu gương. Những nỗ lực để đưa những người khác vào trong giáo đoàn thì thường bị lẫn lộn với sự theo đuổi phú quý, thống trị và quyền lực mô tả đặc trưng những đế chế và những hệ tư tưởng.
Sự khai thác kết quả và hình thức áp bức một số thuộc những chương ảm đạm nhất trong lịch sử Giáo Hội, Chúa Giê-su muốn chúng ta lưu truyền tin lành nhưng chủ yếu bằng việc nêu gương và cảm hứng. Nó không thuộc về số lượng mà giúp đỡ tất cả mọi người sống một cuộc sống sâu sắc hơn, phong phú hơn, đó là cả hai: con người chân thật và thánh thiện. Nhưng tình môn đệ chân chính bắt đầu tại quê nhà.
Chúng ta không đơn độc trong cuộc đấu tranh này – trong một ý nghĩa mà Chúa Giê-su đã khởi hành mà trong một ý nghĩa khác, Người đã không đi bất cứ nơi đâu, vì người để lại cho chúng những lời khích lệ cao trọng nhất của Tân Ước: Ta luôn ở cùng các con.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)
Những hình ảnh thiên thần bay bồng bềnh trên những đám mây cùng những tấu khúc hạc cầm – đó là hình ảnh của thiên đàng được khắc họa trong nhiều phim hoạt hình, những câu chuyện và những tác phẩm nghệ thuật. Trong một thế giới quan cổ đại nó tạo một cảm giác hoàn hảo – Thiên Chúa ở “trên đó”, trong bầu trời từ nơi mà Người sai đi những tia chớp, mưa, nắng, dịch bệnh và vân vân … Nhưng quan điểm này đã được làm sáng tỏ với sự xuất hiện của khoa học hiện đại cùng với sự phát triển của kiến thức con người. Một trong những phi hành gia Soviet đầu tiên đã nhận xét một cách tự mãn đối với một tín hữu rằng ông ta đã không nhìn thấy Thiên Chúa nào trong chuyến du hành vào không gian của mình.
Nhưng cuộc gặp gỡ của chúng ta với Đấng Siêu Nhiên, Thiên Chúa, thì không phải thuộc không gian hay thời gian. Nó được quan hệ và là mối quan hệ bắt đầu trên hành tinh Trái Đất qua những mối quan hệ của chúng ta với nhau, với một thế giới được thụ tạo và với phần sâu thẳm của chính tâm hồn chúng ta. Chúa Giê-su đã lưu ý để bộc lộ điều này với các môn đệ được tụ tập. Trên hết tất cả, họ muốn một sự xác lập nhanh chóng: bạn sẽ ném những người La Mã ra khỏi và tái thiết lập Vương quốc Israel bây giờ chăng? Nhưng Người đúng hơn là bác bỏ một cách thẳng thừng những mối quan tâm của họ, trong thực tế, điều đó không phải việc làm của họ mà là của Thiên Chúa, và Thiên Chúa đã có những kế hoạch khác. Nhiệm vụ của họ là ngồi chật kín và chờ đợi sự ban tặng sức mạnh từ trên cao – món quà của Chúa Thánh Thần.
Thậm chí khi họ đứng trố mắt nhìn ngơ ngẩn vào Đức Chúa Giê-su “vươn lên”, họ được khuyến cáo bởi hai sứ thần để giữ đôi mắt họ trên hành tinh Trái Đất – về cuộc sống hàng ngày – vì Chúa Giê-su đã được kinh qua ở cấp độ thuộc những mối quan hệ con người. Người phải đi xa để chúng ta có thể trưởng thành tâm linh và áp dụng những gì Người đã dạy. Món quà của Thánh Thần không phải là ban trao như một sở hữu cá nhân hoặc để được cứu giúp. Thiên Chúa cung cấp cho chúng ta với những công cụ để làm những điều bằng việc noi gương và tuân thủ những lời giáo huấn của Chúa Trời. Vì Thiên Chuá ở giữa chúng ta và trong chúng ta. Thiên Chúa phải được tìm kiếm và trải qua trong cuộc sống đời này – ít nhất đối với một mức độ nào đó – trước lúc chúng ta có thể mong đợi để tìm kiếm Thiên Chúa trong tương lai.
Cho dù với mục đích chúng ta chỉ có thể nhìn thoáng qua chốc lát những gì mà Thiên Chúa đã tích lũy cho chúng ta. Tác giả của Ephesians nguyện cầu vì tinh thần của sự khôn ngoan và giác ngộ cho những độc giả để họ có thể thực sự nhận thức, am hiểu sự vính quang và kế thừa mà Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta.
Vì vậy thường người ta nghĩ bằng những thuật ngữ với sự phán xét và trừng phạt mà không thể khiến họ nghĩ bằng những thuật ngữ về lòng quảng đại, từ nhân của Thiên Chúa. Quyền năng bao la của Thiên Chúa sẽ còn tiếp tục thực hiện nhân danh chúng ta và đó là quyền năng tương tự mà Chúa Giê-su đã được sống lại từ cõi chết. Khi chúng ta thực sự hiểu biết về những gì mà Thiên Chúa chuẩn bị sẵn sàng để chia sẻ với chúng ta, sợ hãi và tiêu cực phải tiêu tan và một hy vọng huy hoàng sẽ diễn ra nơi họ.
Trong suốt Tin Mừng của Thánh Mat-thêu, ông đã khắc họa chân dung Chúa Giê-su khi tập trung vào sự quan tâm một cách đặc biệt vào ngôi nhà của Israel. Nhưng khi Người chuẩn bị quay về với Đức Chúa Cha tất cả đã thay đổi – giờ đây là thời gian dành cho sự chia sẻ phổ quát. Chúa Giê-su đã yêu cầu những môn đệ của Người trở thành những tông đồ của mọi dân tộc và hãy giáo huấn họ mọi điều mà họ đã học được từ Người. Trớ trêu thay, một phần sứ mệnh này liên quan tới phép rửa rất có thể là một sự bổ sung muộn màng vì nó đại diện cho một công thức rửa tội Ba Ngôi Thiên Chúa phát tiển tràn đầy, một điều gì đó mà biết bao năm vẫn còn ở tương lai. Sự nhấn mạnh của sứ vụ nguyên thủy đơn giản hơn nói về sự chia sẻ và tình môn đệ, nhất là việc noi theo mẫu gương của Chúa Giê-su.
Đây là một dị biết rất quan trọng mà hằng bao thế kỷ những Ki-tô hữu thường có xu hướng tập trung vào việc rửa tội những người khác thay vì tình môn đệ và sự nêu gương. Những nỗ lực để đưa những người khác vào trong giáo đoàn thì thường bị lẫn lộn với sự theo đuổi phú quý, thống trị và quyền lực mô tả đặc trưng những đế chế và những hệ tư tưởng.
Sự khai thác kết quả và hình thức áp bức một số thuộc những chương ảm đạm nhất trong lịch sử Giáo Hội, Chúa Giê-su muốn chúng ta lưu truyền tin lành nhưng chủ yếu bằng việc nêu gương và cảm hứng. Nó không thuộc về số lượng mà giúp đỡ tất cả mọi người sống một cuộc sống sâu sắc hơn, phong phú hơn, đó là cả hai: con người chân thật và thánh thiện. Nhưng tình môn đệ chân chính bắt đầu tại quê nhà.
Chúng ta không đơn độc trong cuộc đấu tranh này – trong một ý nghĩa mà Chúa Giê-su đã khởi hành mà trong một ý nghĩa khác, Người đã không đi bất cứ nơi đâu, vì người để lại cho chúng những lời khích lệ cao trọng nhất của Tân Ước: Ta luôn ở cùng các con.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)