LẠI CÒN XIN CƠM TÔI ĐỂ ĂN SAO ?
Có hai bố con đã cách nhau lâu năm, đứa con giàu có nên cuộc sống thoải mái; còn ông bố thì vì tuổi cao lại hay đau ốm nên không kiếm tiền được, nên làm một người ăn mày.
Một hôm, người bố đi đến trước cửa nhà đứa con để ăn xin, có người nhận ra ông ta bèn chỉ ông ta và nói với con trai:
- “Người này không phải là bố của anh sao, tại sao anh không quan tâm chăm sóc cho bố mình vậy ?”
Đứa con trai trả lời:
- “Mặc dù ông ta sinh ra tôi, nhưng tôi không ăn cơm của ông ta là may lắm rồi, cơm ông ta thì ông ta ăn, lẽ nào lại còn muốn tôi lo cho ông ta ăn nữa hay sao ?”
Suy tư:
Cái bất hiếu không phải hệ tại trong hành động không đúng với cha mẹ mình mà thôi, nhưng còn ở trong lời nói của mình nữa, bởi vì có những đứa con vẫn chăm sóc cho cha mẹ mình, nhưng trong lòng thì vẫn cứ lẩm bẩm than thở, và có khi đem những lời than thở này đi nói cho người khác nghe.
Người xưa có câu: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày”, hoặc là: “cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể, con nuôi cha mẹ con kể từng ngày”.
Có những con trai có hiếu với cha mẹ, nhưng con dâu thì lại chì chiết tiếng to tiếng nhỏ với mẹ chồng; có những con gái rất có hiếu với cha mẹ, nhưng con rễ thì ngăn cấm vợ mình không được thường xuyên về thăm cha mẹ ruột. Từ những hoàn cảnh đó nên có những cha mẹ trở thành người cô đơn giữ bầy con, đau khổ không biết tò cùng ai...
Thiên Chúa rất vui long ban ơn cho những đứa con có hiếu với cha mẹ mình, bởi vì cha mẹ là những người thay mặt Ngài sinh thành dưỡng dục họ, để họ trở nên những con người có ích cho xã hội và cho Giáo Hội.
Điều răn thứ tư của Thiên Chúa dạy con người là “thảo kính cha mẹ”.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Có hai bố con đã cách nhau lâu năm, đứa con giàu có nên cuộc sống thoải mái; còn ông bố thì vì tuổi cao lại hay đau ốm nên không kiếm tiền được, nên làm một người ăn mày.
Một hôm, người bố đi đến trước cửa nhà đứa con để ăn xin, có người nhận ra ông ta bèn chỉ ông ta và nói với con trai:
- “Người này không phải là bố của anh sao, tại sao anh không quan tâm chăm sóc cho bố mình vậy ?”
Đứa con trai trả lời:
- “Mặc dù ông ta sinh ra tôi, nhưng tôi không ăn cơm của ông ta là may lắm rồi, cơm ông ta thì ông ta ăn, lẽ nào lại còn muốn tôi lo cho ông ta ăn nữa hay sao ?”
Suy tư:
Cái bất hiếu không phải hệ tại trong hành động không đúng với cha mẹ mình mà thôi, nhưng còn ở trong lời nói của mình nữa, bởi vì có những đứa con vẫn chăm sóc cho cha mẹ mình, nhưng trong lòng thì vẫn cứ lẩm bẩm than thở, và có khi đem những lời than thở này đi nói cho người khác nghe.
Người xưa có câu: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày”, hoặc là: “cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể, con nuôi cha mẹ con kể từng ngày”.
Có những con trai có hiếu với cha mẹ, nhưng con dâu thì lại chì chiết tiếng to tiếng nhỏ với mẹ chồng; có những con gái rất có hiếu với cha mẹ, nhưng con rễ thì ngăn cấm vợ mình không được thường xuyên về thăm cha mẹ ruột. Từ những hoàn cảnh đó nên có những cha mẹ trở thành người cô đơn giữ bầy con, đau khổ không biết tò cùng ai...
Thiên Chúa rất vui long ban ơn cho những đứa con có hiếu với cha mẹ mình, bởi vì cha mẹ là những người thay mặt Ngài sinh thành dưỡng dục họ, để họ trở nên những con người có ích cho xã hội và cho Giáo Hội.
Điều răn thứ tư của Thiên Chúa dạy con người là “thảo kính cha mẹ”.
---------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
