CHÚA NHẬT 6 PHỤC SINH A

Cv 8: 5-8, 14-17; Tv 66; 1 Pr 3: 15-18; Ga 14: 15-21

Bài sách Tông Đồ Công Vụ hôm nay làm tôi rất ngạc nhiên, tại sao người Samaritanô lại nhận Philiphê rao giảng cho họ rồi họ lại nhận Phêrô và Gioan đến thăm họ, vì các tông đồ này đã đến xem tình hình ở Samaria ra thế nào. Người Samaritanô và người Do Thái rất đố kỵ nhau, nhưng người Samaritanô sao lại chấp nhận người từ Giêrusalem đến rao giảng tin mừng Đức Kitô

Hãy tưởng tượng các cộng đoàn Kitô Hữu Do Thái đầu tiên đã phải chấp nhận Kitô Hữu người Samaritanô trong cộng đoàn của họ. Nhờ trước kia có lần hai môn đệ Gioan và Giacôbê hỏi Chúa Giêsu sao không gởi lửa bởi trời xuống để đốt cháy làng Samaritanô vì họ đã từ chối đón nhận Chúa Giêsu (Lc 9:54). Câu chuyện trong Tin mừng này nói lên việc các kẻ đối nghịch đã hoà hợp với nhau trong đức tin vào Đấng Kitô. Tha thứ và hoà giải là kết quả của sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong các Kitô Hữu tiên khởi – Nhưng, rất mong không chỉ có ở “thời trước” thôi mà cả bây giờ nữa.

Người Samaritanô là người ngoại lai, ngoài cộng đoàn người Do Thái, nhưng Thiên Chúa nhất quyết ban ơn thánh sủng cho những người trước kia đã bị loại ra ngoài cộng đoàn. Và bây giờ người bên ngoài không còn ở bên ngoài nữa. Tất cả mọi người đều có thể lãnh nhận ơn cứu độ, và tất cả là anh chị em với nhau qua phép rửa tội. Điều Chúa Giêsu đã hứa đã được thể hiện trong phúc âm đọc hôm nay – “Đấng Bảo trợ và Thần Khí Sự Thật” đã được gởi xuống cho chúng ta. Bây giờ chúng ta tất cả là anh chị em với nhau trong Đức Kitô – chúng ta không cô đơn, không có người sống ngoài cộng đoàn nữa, và không ai là giáo dân loại hai trong cộng đoàn giáo hội.

Hãy nhìn lại cộng đoàn trong sáng nay, ai đã phải gọi là người Samaritanô? Ai là người nhỏ bé nhất trong cộng đoàn phụng vụ hôm nay? Nhưng đây, họ là những người mà chúng ta không thể quên được. Nhất là khi họ chứng tỏ họ cũng đã được ơn Thần Khí. Chúng ta chào mừng và đón nhận nhau, không ai là người nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa, và nhất là trước mặt chúng ta. Phêrô kêu gọi “anh em hãy ăn ở ngay thẳng trong Đức Kitô”. Hãy sống như Kitô Hữu trung thực trước sau như vậy cùng hoà hợp nhau trong cộng đoàn của môn đệ Đức Kitô?

Trong bài Tông Đồ Công Vụ đọc ngày hôm nay có chuyện làm giáo dân thường thắc mắc. Đó là câu chuyện trong phần thứ hai (8:14-17) nói về phép rửa tội và ơn Chúa Thánh Linh. Có Kitô Hữu đòi hỏi phép rửa tội phải có Chúa Thánh Linh để hoàn tất phép rửa tội. Các Kitô Hữu tiên khởi đã trông thấy ơn Chúa Thánh Linh rất rõ ràng như nói nhiều tiếng lạ, các cử chỉ lạ lùng v.v... Và vì thế những Kitô Hữu sau này cũng muốn được trông thấy các dấu hiệu chứng tỏ sự hiện diện của Chúa Thánh Linh. Thánh Phaolô phải tìm cách đối phó với giáo hữu thành Côrintô về sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong cộng đoàn. Phaolô mừng vì những ơn của Chúa Thánh Linh, nhưng Phaolô cũng muốn tránh sự ganh tị chia rẽ giáo hội. Trong thơ gởi giáo hữu thành Côrintô, Phaolô nhấn mạnh “hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là dức mến”.(1Cr. 13:13) Trong truyền thống giáo hội chúng ta có thể thấy các tông đồ đặt tay lên người Samaritanô và cầu xin Chúa Thánh Linh xuống hiện trên họ như khi Đức Giám Mực đặt ta trên người chịu phép thêm sức.

Bài phúc âm hôm nay có chọn một phần trong “diễn từ chia tay” với các tông đồ đêm trước khi Chúa Giêsu chịu nạn. Chúa Giêsu sửa soạn cho các ông biết Ngài sẽ ra đi. Ngài bảo các ông, nếu các ông mến Ngài thì các ông hãy giữ các điều Ngài dạy. Đó là điều chúng ta mong đợi ở người lãnh đạo tôn giáo trước khi ra đi. “Đâu là lời di chúc của Thấy” hay “đây là những lời trối cuối cùng, đừng quên nhé!” Nhưng tôi muốn hỏi, sách ghi điều dạy của Chúa Giêsu để lại ở đâu? Chúng ta hãy mở sách đó ra xem chúng ta đã ăn ở thế nào.

Thật là sai lầm khi chúng ta nghỉ rằng; trước khi Chúa Giêsu ra đi, Ngài để lại một số điều dạy cho các môn đệ. Đó là cách Chúa Giêsu đã sống với các môn đệ. Chúng ta không có một sách về các điều dạy của Chúa Giêsu. Lúc chúng ta còn nhỏ học ở tiểu học có thế chúng ta có những điều phải theo. Và bây giờ ở sở làm có thể chúng ta cũng có những điều luật phải tuân theo nếu chúng ta muốn giữ công việc của chúng ta. Chúng ta biết Chúa Giêsu muốn chúng ta phải: thương yêu nhau như Ngài đã thương yêu chúng ta; chúng ta nên tha thứ cho nhau và hy sinh mình để giúp đỡ người khác; ngay cả những người không đáng được giúp đỡ; như Chúa Giêsu đã tha thứ, hy sinh để giúp chúng ta. Chúng ta làm sao viết tất cả những điều đó trong sách các điều răn dạy? Chúa Giêsu muốn chúng ta làm nhiều hơn những luật lệ thường tình. Luật lệ quy định hẹp hòi khiến chúng ta hành xử giới hạn. Nhưng tình thương yêu của Chúa GIêsu vượt qua các luật lệ hẹp hòi đó và muốn chúng ta từ đó thương mến tất cả, ngay cả những kẻ thù của chúng ta.

Trong lúc tôi viết bài này, người Hoa Kỳ mừng cái chết của ông Osama Bin Laden. Ông là người rất độc ác đã làm hàng chục ngàn người đau khỏ. Những người đó đã có bao nhiêu người thân yêu bị giết vì chiến tranh, ví dụ khủng bố ngày 11 tháng 09 ở Nữu Ước. Giáo xứ chổ gia đình tôi ở có 25 người chết. Cha James Martin, dòng Tên, vừa viết một bài báo ngày 02/05/2011, chia xẻ ngững ký ức của ông về những việc giúp đỡ gia đình có người bị chết, cộng tác với những người tình nguyện và nhân viên y tế gần hai toà nhà trung tâm thương mại ở Nữu Ước. Cha có viết là ngay khi ngài “không quên nghĩ đến cái chết do những điều mà ông Bin Laden gây nên” cha cũng không quên nghĩ đến chúng ta là Kitô Hữu mừng lễ Phục Sinh khi Chúa Kitô, một người vô tội chịu tử hình, và rồi sống lại. Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta phải tha thứ “không phải chỉ 7 lần mà 70 lần 7”. Nói cách khác là hãy năng tha thứ mà không cần phải mấy lần, cũng không phải chỉ tha thứ cho một số người, mà không tha thứ cho những kẻ khác.

Tha thứ là một nhân đức rất khó, nhưng là một bổn phận thật sự của tất cả các Kitô Hữu. Ông Bin Laden bị giết cùng ngày phong Chân Phước cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Sau khi Đức Giáo Hoàng ở nhà thương về vì bị bắn, ngài đến nhà tù chỗ giam người bắn ngài, anh Mehmet Ali Agca, để tha thứ cho anh ta. Bức hình chụp khi ngài ở trong tù nói chuyện với anh Mehmet, là một bức hình chứng tỏ lòng tha thứ đối với tất cả những người thuộc tất cả các tôn giáo khác.

Chúng ta cảm thấy nhẹ người vì ông Bin Laden không còn là kẻ đe doạ những người vô tội, nhưng cha Martin nhắc chúng ta là vì chúng ta là Kitô Hữu, chúng ta cần phải cầu nguyện cho ông ta và tha thứ cho ông ta. Đó là một điều không phải dễ làm. Chính Chúa Giêsu cũng đã bị bạo lực, nhưng Ngài tha thứ cho những người đã bách hại Ngài. Chúa Giêsu biết Ngài đòi hỏi các môn đệ điều gì. Còn chúng ta, có khi nào chúng ta không thực hiện lời dạy của Chúa GIêsu, nhất là lời dạy về sự tha thứ.



Nhưng hôm nay Chúa Giêsu không phải nói là Ngài sẽ ra đi và sẽ trở lại để xem chúng ta đã giữ những điều Ngài dạy dỗ thế nào. Trái lại, Ngài nói với các môn đệ là “Thầy không để các anh em mồ côi. Thầy sẽ đến cùng anh em” Chúa Giêsu hứa sẽ gọi “Đấng Bảo Trợ khác”. Trong phúc âm thánh Gioan Chúa Giêsu là Đấng Bảo trợ thứ nhất Thiên Chúa đã gọi cho chúng ta. Và bây giờ Chúa Giêsu nói đến một Đấng bảo trợ khác sẽ đến với các môn đệ. “Đó là Thần Khí sự thật”, đó là Chúa Thánh Linh; Ngài sẽ đem Chúa Giêsu đến với chúng ta. Ngài cũng sẽ giúp chúng ta hiểu biết lời Chúa Giêsu và sẽ có thể sống như Chúa Giêsu đã sống, như là con cái yêu mến của Thiên Chúa như Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta.

Tình yêu thương đã mời gọi và giúp đỡ chúng ta theo chân Chúa Giêsu. Chúa Thánh Linh mà Chúa Giêsu sẽ gởi đến cho chúng ta sẽ ban tràn ơn sũng tình thương yêu của Thiên Chúa trên chúng ta làm tràn ngập tâm hồn chúng ta sang sẽ cho những người xung quanh chúng ta, ngay cả đến những kẻ thù của chúng ta. Người khác sẽ nhìn thấy hình ảnh Chúa Thánh Linh trong đời sống của chúng ta. Đó là cách mà họ giải thích tình thương yêu và lòng tha thứ trong lối sống của chúng ta.

Tuần sau chúng ta sẽ mừng lễ Chúa Giêsu lên trời. Sự ra đi mà Chúa Giêsu đã sửa soạn cho các môn đệ sẽ xảy đến. Thoạt tiên họ sẽ cảm thấy thiếu thốn sự hiện diện của Ngài. Sau khi Ngài ra đi, họ sẽ bận rộn và sẽ sống theo cách mà Chúa Giêsu đã dạy họ để họ lãnh nhận ơn Đấng Bảo Trợ mà Chúa Giêsu đã hứa. Trong phúc âm thánh Gioan điều này xảy đến khi Chúa Giêsu hiện ra trong phòng khi Ngài vừa sống lại. Mỗi người trong chúng ta đều ý thức được là chúng ta cần Chúa Thánh Linh nếu chúng ta muốn đem hình ảnh Chúa Giêsu phục sinh cho toàn thế giới. Bởi thế, trong lúc chờ đợi lễ Chúa Thánh Thần, Chúng ta hãy cầu nguyện cho chúng ta và cho cả Giáo hội "Lạy Chúa Thánh Thần xin ngự đến".

Chúng ta tất cả các Kitô Hữu nhất là người Công Giáo, thường hay muốn tránh những cụm từ “giảng đạo”, “làm nhân chứng”, “chứng nhân” v.v... Những cụm từ ấy luôn âm ỉ thể hiện trên mặt chúng ta. Đó là những cụm từ mà chúng ta nghĩ chỉ có những giáo phái cực đoan khác dùng thôi. Dù sao đi nữa, sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong chúng ta đã làm cho chúng ta trở nên chứng nhân cho đời sống, cuộc chịu nạn và sự chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu. Tôi nghĩ; lời khuyên của thánh Phêrô cho các giáo hội không phải là Do Thái rất hữu ích cho chúng ta hôm nay “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em. Nhưng phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng...”

Phêrô biết Chúa Giêsu sẽ giữ lời hứa của Ngài để gởi Chúa Thánh Linh, vì khi Phêrô viết, ông ta biết sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong các giáo hội tiên khởi không thuộc Do Thái. Lời khuyên của Phêrô cho các giáo hội đó và cho chúng ta, là hãy sống lối sống thế nào của chúng ta khác hắn với lối sống kẻ khác để họ phải đặt câu hỏi về chúng ta. Và câu trả lời là hãy sống hiền hoà và với sự kính trọng người đặt câu hỏi.

Vậy thì, khi ông Bin Laden bị giết, và khi chúng ta được người khác hỏi về điều đó thì chúng ta sẽ trả lời thế nào? Tôi nghe một phụ nữ được phỏng vấn ở Luân Đôn hôm nay. Bà ta có mặt trong vụ nổ bom ở trên tàu điện ngầm ở Luân Đôn đã giết hơn 50 người trong năm 2005. Bà nói là bà rất mừng vì những người khác đã tránh khỏi khủng bố như vậy, một khủng bố kinh khủng mà bà ta đã gặp phải... Nhưng, bà nói, tất cả các sinh mạng đều đáng quý trọng, ngay cả sinh mạng của ông Bin Laden. Vì thế, bà không thể vui mừng vì cái chết của một người khác, ngay cả cái chết của ông Bin Laden. Thật là một câu trả lời đầy thách đố. Tôi nghe trong đó như có “Thần khí của sự thật”. Thần khí mà Chúa Giêsu đã hứa gởi đến để dẫn dắt chúng ta.

Chuyển ngữ: FX. Trọng yên, OP

6th SUNDAY OF EASTER (A)

Acts 8: 5-8, 14-17; Psalm 66; 1 Peter 3: 15-18; John 14: 15-21

What I find astounding in the Acts reading today is that the Samaritans accept Phillip’s preaching and then they receive the visit by Peter and John, who had arrived to survey what was happening in Samaria. The Samaritans and Jews were bitter enemies, yet the Samaritans accepted these preachers from Jerusalem and the Christ they proclaimed.

Imagine how the early Jewish Christian communities would have to adjust to Samaritan Christians in their midst! Wasn’t John (along with James) the one who wanted Jesus to call down fire on the Samaritan village that had rejected him (Luke 9-54)? The good news in the story is that former enemies are united by their faith in Christ. Forgiveness and reconciliation were fruits of the Spirit’s presence among those early Christians – but let’s hope, not just "back then," but for us too!

The Samaritans were outsiders, to the extreme, for the Jews; but God is consistent in giving the free gift of grace to those formerly excluded. Now the aliens are aliens no longer. All people are eligible candidates for God’s gifts and are made brothers and sisters through their baptism. What Jesus promises in today’s gospel has happened–the Advocate, the Spirit of truth, has been given us. Now we are all brothers and sisters in Christ–not orphans, but children of God. There should be no "outsiders" in our community; none counted as "late-comers," or second class parish members.

As we look around our congregation this morning whom have we or our parishioners considered Samaritans, the least likely to join us in prayer? But here they are! We cannot ignore them, especially if they, like the Samaritans, show signs of the Spirit’s life. We welcome and respect one another; none are lesser in God’s eyes, nor should they be in ours. Peter calls us today to "good conduct in Christ." What better conduct can we do as a Christians, with past and present differences, than be united as a community of Christ’s disciples?

There’s an "issue" in today’s Acts reading which probably will confuse main-line churchgoers. It occurs in the second part (8:14-17) and it’s about baptism and the gift of the Spirit. More fundamental Christians would argue for a baptism of the Holy Spirit to complete the work of Baptism. Early Christians saw the Spirit working in very obvious, external signs (speaking in tongues, ecstatic behavior, etc.) And so they expected to find these signs as proof of the Spirit’s presence. Paul had to deal with how to address the Corinthian community’s manifestations of the Spirit. While he appreciated these gifts, he also saw how they could cause rivalry and partisanship and divide the church. Remember where he put the emphasis in his letter to the Corinthians, "There are in the end three gifts that last: faith, hope and love, and the greatest of these is love (I Cor 13:13). In our church tradition we might see, in the apostles’ laying hands over the Samaritans and their prayer for the Spirit to come on them, as a foretaste of our celebration of Confirmation.

Today’s gospel has one more selection from Jesus’ "Farewell Discourse" to his disciples the night before he died. He is preparing them for his departure. He directs them that, if they love him, they will keep his commandments. It’s what you might expect a religious leader to say before departing: "Here’s my last will and testament." Or, "These are my last words to you–don’t forget them!" But I want to ask, "Where is the book of commandments Jesus left behind? Let’s open it up and check off how we have been doing."

It’s a mistake to think that, just before he is about to leave his disciples, Jesus is springing a set of rules on them. That’s not the way he lived life with his disciples. We don’t have a rule book to remember him by and guide us. We may have had a student’s list of proper behavior when we were in grammar school. Perhaps now, at work, we have a list of procedures and guidelines which employees are to follow if they want to keep their jobs. But we don’t have a rule book for Jesus. We know what he wants us to do: to love one another as he loved us; to be forgiving and self-sacrificing towards those who need us–even if they don’t deserve it–just as he was with us. How can you write that down in a rule book? Or spell that out in a list of commandments? Jesus calls us to do more than any law would require. Laws narrowly define how we are to behave. But Jesus’ love breaks laws confines and sets us free to be loving – even towards our enemies.

As I write this we Americans are celebrating the death of Osama bin Laden. He was a terrible man who inflicted pain on tens of thousands of lives–his victims, their loved ones and those who suffered the conflict of war and acts of violence as a result of his actions. I was in New York on 9/11 and you could see and smell the burning towers, with their human and structural contents, across the city. My family’s parish had 25 funeral masses those weeks. James Martin, SJ., in a recent blog for "America" magazine, (posted May 2, 2011), shared his memories of ministry to survivors, victim’s families, rescue workers and medical personnel near the site of the World Trade Center. He says that while he is "not blind to the death and instruction caused by Osama bin Laden" still, we are Christians celebrating the Easter season when Christ, an innocent victim of violence, rose from the dead. Jesus calls us to forgive, "Not seven times… but seventy times seven times." In other words, forgiveness doesn’t have a required number or a time. Nor is it given to some, but not to others.

Forgiveness is the most difficult virtue, but it is a serious responsibility for all Christians. Bin Laden was killed on the day John Paul II was beatified. When the Pope got out of the hospital after he was shot, he went to the prison to visit the Turkish extremist Mehmet Ali Agca, who tried to kill him, to offer him forgiveness. The picture of the Pope talking in the cell with Mehmet became an icon of forgiveness for people of all faiths.

We are relieved bin Laden is no longer a threat to other innocents, but Martin reminds us that as Christians we are called to pray for him and eventually to forgive him. It is not an easy teaching to follow. Jesus himself was not untouched by violence and yet he forgave those who inflicted it on him. Jesus knew what he was asking of his followers. Left on our own we could never live out Jesus’ teachings – especially the one about forgiveness.

But he makes clear today that he has not left us, only to return at some later date to see how we have followed his teachings. Instead, he tells this disciples "I will not leave you orphans, I will come back to you." He promises to send them "another Advocate." In John’s gospel Jesus was the first Advocate sent by God to us. Now, he tells us a second, another Advocate, will be given them, "the Spirit of truth,"–the Holy Spirit. The Spirit will make Jesus’ present to us. That Spirit will also open Jesus’ word to us and inform and enable us to live as he did–as children of the loving God Jesus revealed to us.

Love calls and enables us to follow the way of Jesus. The Spirit he sent us floods us with an awareness of God’s love for us and overflows from us to those around us–even to our enemies. People will see in our lives signs of the Spirit’s presence in us. How else could they explain the loving and forgiving ways we live?

Next week is the Ascension of Jesus. The departure he prepared his disciples for will happen and, at first, they will feel his absence. After he is gone they will have to get busy and live the life he taught them. But not before they receive the gift of the Advocate he promised. In John’s Gospel this happens when he appears to them in the upper room after his resurrection. Each of us is aware how we need that Spirit if we are to reflect Jesus’ risen life to the world. So, as we wait for our Pentecost, we pray as individuals and the church, "Come Holy Spirit."

We mainstream Christians, especially Catholics, tend to shy away from terms like, "evangelizing," "bearing witness," "giving testimony," etc. They sound so "in-your-face." It’s what we tend to expect from certain fundamentalist sects. Still, the one fruit of the Spirit’s presence is to form us as witnesses to Jesus’ life, death and resurrection. I find Peter’s advice to the Gentile churches today helpful as he directs them, "Always be ready to give an explanation to anyone who asks you for a reason for your hope, but do it with gentleness and reverence…."

Peter would know that Jesus fulfilled his promise to send the Holy Spirit because he would know of the Spirit’s presence in the Gentile Christian churches to whom he was writing. His advice to them and us, is to live the kind of lives that would move someone to ask about our faith. The presumption being that our lives are distinctive enough to raise questions. Our response should be one of a gentle respect for the person who asks.

So, when Osama bin Laden was killed and we were asked about it, how did we respond? I heard a woman interviewed from London today. She was in the bombing of the London Underground that killed over 50 people in 2005. She said she was glad that others might now be spared a similar, terrifying experience like the one she went through. But, she added, all life is sacred, even his. So, she said, she could never rejoice and celebrate the death of another human being, even if it were Osama bin Laden. Very challenging response. It has the sound of the "Spirit of truth" about it. The Spirit Jesus promised to send and guide us!