MÔN KHÁCH
N2T

Có một môn khách rất thích nịnh nọt chủ nhân. Một lần nọ, đột nhiên chủ nhân đánh rắm một cái, môn khách ấy bèn nói:
- “Ái dà, âm thanh từ đâu đến nhỉ ?”
Chủ nhân nói:
- “Đó là ta vửa đánh rắm”.
Môn khách nói:
- “Không thúi chút nào”.
Chủ nhân nói:
- “Người đang khỏe mạnh mà đánh rắm không có mùi, thì e rằng không tốt”.
Môn khách vội vàng lấy tay che vừa che mũi vừa phất phất, dùng giọng mũi nói:
- “Ha ha, bây giờ mùi hôi thúi mới đến”.

Suy tư:
Môn khách là người có tài hoặc có năng khiếu lạ gì đó mà muốn tiến than trên quan trường, thì thường được một người giàu có tiếng tăm nuôi trong nhà, để khi chủ nhà có chuyện gì thì ra tay giúp đỡ, nhưng thường là những người có tài và tâm huyết tiến thân.
Đầy tớ nịnh nọt chủ nhân là chuyện thường xảy ra trong thế giới này, bởi vì đó là vì miếng cơm manh áo của họ, những loại đầy tớ này thì có nhiều trong xã hội qua mọi thời; người nghèo nịnh nọt người giàu cũng là chuyện thường, nhưng những người nghèo có liêm sĩ thì thà đói chứ không mịnh nọt luồn cúi ai cả; cấp dưới thường nịnh nọt cấp trên vì để giữ cái “ghế” của mình, đây là hạng cấp dưới không vi thực tài của mình, mà là do lo lót cho cấp trên để giành được cái “ghế” thủ trưởng cơ quan…
Những người thích nịnh nọt là những người “khiếm khuyết” các bộ phận trên cơ thể của mình:
- Họ có mũi mà không phân biệt được mùi hôi nơi ông chủ của mình.
- Họ có mắt mà không nhìn thấy việc làm xấu của cấp trên.
- Họ có miệng mà không biết nói lời thật với kẻ có quyền hành.
- Họ có trí óc mà không biết phân biệt cái tội cái ác của người khác…
Nịnh nọt lòn cúi là bày tỏ sự đê hèn, nhu nhược và một tâm hồn bệnh hoạn.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com