CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH A
Cv 2: 14a, 36-41; Tv 23; 1 Peter 2: 20b,-25; Ga 10: 1-10
Tôi thấy bài Tin mừng hôm nay thật phức tạp. Tôi muốn nói với Đức Giêsu: “Xin Ngài quyết định đi. Ngài là “người giữ cửa” hay là cánh cửa”? Hay có lẽ Ngài là “Mục Tử.” Ra như chỉ có mỗi hình ảnh mục tử mà chúng ta không nghe được trong đoạn văn hôm nay lại là hình ảnh chúng ta mong đợi, “Tôi là Mục Tử Nhân Lành.” Là một người giảng thuyết, hình ảnh này cứ khiến tôi phân vân: làm thế nào có thể tập trung vào thông điệp hôm nay đây?
Có lẽ tôi quá khắt khe. Tôi muốn mọi thứ ngăn nắp và trật tự. Thế nhưng những hình ảnh này lại lung tung và chồng chéo lên nhau. Tin mừng của Gioan không phải là kiểu “một cỡ vừa cho tất cả”, hay cung cấp những hình tượng vừa khít như trên những hộp giày. Ngài là một thi sĩ và như một thi sĩ sử dụng hình ảnh, bẻ cong và gọt đẽo những hình ảnh cũng như ngôn từ sao cho có thể dẫn ta đi sâu hơn vào trong Tin mừng của ngài. Chắc chắn ngài cho chúng ta đủ những chọn lựa để có thể dễ dàng đi vào bên trong! Thế nên, đừng có mà cố gắng sắp xếp những hình ảnh của ngài cách cứng nhắc. Thay vì vậy, hãy tiếp cận những hình ảnh của ngài với cặp mắt và đôi tai rộng mở để thấy được đa tầng ý nghĩa mà ngài muốn gửi đến cho chúng ta.
Ngay phần trên của đoạn văn hôm nay, chúng ta được nghe Đức Giêsu nói đến các Pharisêu, những người đã phản đối Người vì đã chữa một người mù trong ngày Sabbat (Ga 9,40-41). Vì thế, trong đoạn Tin mừng hôm nay, có lẽ Người tiếp tục phê phán họ khi ám chỉ “kẻ trộn và kẻ cướp.” Những ngôn sứ như Ezekiel cũng rất hay sử dụng kiểu nói này; họ lên án những nhà lãnh đạo tôn giáo sai lầm và đồi bại (“các mục tử”) về việc đã không chăm lo chu đáo cho dân (những con chiên). Nhưng các người nghe thông điệp này cũng là các môn đệ của Người, đặc biệt là trong phần thứ hai của trình thuật hôm nay. Thánh Gioan là một tác giả tài năng nên những mơ hồ trong văn phong của ngài quả không phải là một sự ngẫu nhiên hay do kết quả của việc biên soạn cẩu thả.
Nếu như không thấy nói đến thính giả thì thông điệp của ngài chính là để mở ra cho giáo hội của ngài trong thế kỷ đầu của Hội thánh. Và cũng nói với cả chúng ta ngày nay nữa. Đức Giêsu không chỉ phê phán giới lãnh đão Pharisêu sai trái kia; nhưng còn nhắm đến tất cả mọi lãnh đạo giáo hội cách lầm lạc trong mọi thời. Nói ra thật buồn, nhưng mỗi thế hệ và triều đại của các nhà lãnh đạo Giáo hội đều có những sai lỗi và gây ra biết bao hậu quả tệ hại, cả cho cộng đoàn tín hữu của họ cũng như những người bên ngoài Giáo hội, những người biết về các nhà lãnh đạo bất tài này qua truyền thông cũng như qua các phương tiện thông tin khác.
Trong suốt Tin mừng của mình, thánh Gioan còn có một cách trộn lẫn những hình ảnh để mô tả Đức Giêsu: những kiểu khẳng định “Tôi là”. “Tôi là đường, là sự thật và là sự sống,” “Tôi là sự sống lại,” “Tôi là nước hằng sống”… Thánh Gioan cho thấy rằng Đức Giêsu không muốn làm một cái thùng thư công cộng; như chúng ta thấy trong cuộc trao đổi sau khi chữa lành người mù (chương 9). Những người Pharisêu muốn những giải thích rõ ràng, nghiêm túc và tôn trọng lề luật cũng như truyền thống cách nghiêm ngặt. Tin mừng phong phú của thánh Gioan không chấp nhận hay tuân theo kiểu nghiêm khắc đó. Mầu nhiệm Thiên Chúa trong Đức Giêsu quá lớn nên không thể nào tóm kết trong một kiểu như thế. Mệnh đề “Tôi là” là một ví dụ rất hay về kiểu mở của Tin mừng Gioan giúp chúng ta diễn giải ý nghĩa của Đức Giêsu trong cuộc đời chúng ta.
Có một số lãnh đạo giáo hội và một số thành viên muốn thu hẹp và giản lược những thực hành cũng như niềm tin tôn giáo. Chẳng hạn như trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh vừa rồi, một số giáo phận cấm không cho phụ nữ được rửa chân trong nghi thức truyền thống. Nhưng những hạn chế như thế có vẻ như không giống như lối mở của Tin mừng Gioan và những cách thức ngài muốn nói cho mọi thế hệ - kiểu mà các môn đệ đầu tiên, trong đó có cả Gioan, có lẽ chẳng thể tưởng tượng ra. Vì thế, nếu thánh Gioan đã chủ ý để mở ngôn ngữ cũng như hình ảnh của ngài, thì chúng ta có thể tự do áp dụng trong thời gian và không gian của chúng ta.
Hôm nay, có một kiểu khẳng định khác của mệnh đề “Tôi là”. Đức Giêsu nói: “Tôi là cửa." Tôi gặp khó khăn, buồn nản, xáo trộn và đói khát tinh thần nơi đâu? Thánh Gioan giải thích rõ ràng: Người mời chúng ta lại chọn Đức Giêsu, để bước vào cánh của mang lại nguồn sống. Bước vào con đường hẹp, một cánh của, lúc đầu có vẻ như bị hạn chế. Nhưng không hạn chế chút nào nếu cánh của đó dẫn chúng ta đến một nơi an nghỉ và bước vào một nơi được no đủ. Một cánh cửa có thể khóa đoàn chiên trong đó. Nhưng, cánh cửa là Đức Giêsu thì mở cho đàn chiên đi vô và đi ra.
Tương quan của chúng ta với Đức Giêsu không phải kiểu chung chung. Chúng ta không đơn giản chỉ là những gương mặt trong đám đông. Người biết tên từng con chiên của mình và chúng ta biết tiếng của Người. Có khi chúng ta quên hay lờ đi không nghe tiếng Người và chúng ta bị lạc lối. Nhưng Người tìm kiếm chúng ta, rồi tìm cách kêu gọi chúng ta trở về: có thể qua lời khuyên của một người bạn, một đoạn trong quyển sách đang đọc dang dở, hay một lời trong bài giảng. Rồi, sau khi nghe được lời Người, chúng ta làm một bước ngoặt khác trong đời mình và quay đầu về phía cánh cửa của Đức Giêsu đang rộng mở đón chúng ta bước vào trong sự tha thứ, nghỉ ngơi và canh tân.
Quả là hôm nay Đức Giêsu sử dụng nhiều hình ảnh khác nhau để tự mô tả chính mình cho chúng ta. Nhưng thông điệp được nhắc lại trong mỗi hình ảnh cho thấy Người quan tâm đến hạnh phúc của chúng ta. Người muốn chúng ta cẩn trọng với các mục tử dẫn chúng ta lạc lối và gây tổn hại cho đạo lý của chúng ta bằng gương mù gương xấu và khả năng lãnh đạo tồi của họ. Họ có thể đánh cắp cuộc đời chúng ta, Người nói cho chúng ta biết thế. Người hướng dẫn chúng ta quay về với Người, chúng ta biết tiếng của người và tin tưởng vào lời Người. Người muốn rằng chúng ta “được sống và sống dồi dào.”
Làm sao chúng ta có thể cảm nhận được sự chăm sóc độc nhất mà Đức Giêsu dành cho chúng ta? Hôm nay hãy biết ơn các ngôn sứ cũng như những người thánh thiện trong lịch sử Giáo hội đã gợi hứng cũng như nuôi dưỡng chúng ta. Làm sao chúng ta có thể kể ra được những ân nhân của mình; những người đã hướng dẫn chúng ta trong cuộc đời này? Chúng ta cũng biết ơn vì những lời mục tử mà chúng ta nghe được nơi các thành viên của gia đình, các thầy cô, nghệ sỹ, cha sở, các tác giả, người hướng dẫn tĩnh tâm, thầy giảng, giáo lý viên,… Qua những người này, Mục Tử nói với chúng ta và chúng ta biết ơn vì nhận ra tiếng của Người và đáp lại.
Thánh Phêrô nhận ra tiếng gọi của Mục Tử khi Đức Giêsu lần đầu tiên gọi ông khi ông đang trên thuyền. Ngài “bước vào cổng” và theo tiếng gọi của Mục Tử khi lắng nghe lời dạy của Đức Giêsu cũng như chứng kiến các hành động chữa lành của Người trên hành trình tiến về Giêrusalem. Dù Phêrô có quay lưng lại với vị Mục Tử và bỏ rơi Người khi Người cần đến, thì ngài vẫn nghe được lời tha thứ khi Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ đang sợ hãi trong căn phòng đóng kín và nói: “Bình an cho anh em.” Thánh Phêrô quay lại với thầy Giêsu, ngài bước vào cánh của tha thứ đang rộng mở.
Hôm nay, trong bài đọc một, chúng ta nghe một phần bài giảng của thánh Phêrô trong ngày Lễ Hiện Xuống. Ngài đề cập đến “toàn thể nhà Israel” (Cv 2,36). Nhân danh Đức Giêsu, giờ đây Phêrô là lời của Mục Tử kêu gọi đàn chiên của Người. người ta nghe thấy lời của Mục Tử trong bài giảng của Phêrô và đáp lại “Chúng tôi phải làm gì đây?” Liên quan đến bài Tin mừng hôm nay, Phêrô kêu gọi người ta quay trở lại và lãnh nhận phép rửa nhân danh Chúa Giêsu – để bước qua của vào chuồng chiên. Rất nhiều người đã thực hiện điều đó, 3000 người đã nghe lời Mục Tử và bước vào.
Bước vào “chuồng chiên” có thể giống như bước vào một thế giới khép kín và cô lập. “Hãy đến và gia nhập vào nhóm nhỏ và riêng tư của tôi”. Thật khó! Thánh Phêrô là một thí dụ của một người đã bước qua cửa vào chuồng chiên. Ngài nhận được ân sủng của Thánh Thần, là những gì mà ngài hứa các thính giả cũng sẽ nhận được và rồi ngài bước qua cánh cửa rồi tiến ra thế giới bên ngoài. Sau khi Đức Giêsu bị bắt, Phêrô đã từ chối Đức Giêsu. Giờ đây ngài xác nhận mối liên hệ giữa ngài với Đức Giêsu, liều lĩnh và công khai tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Giêsu là “Đức Chúa và là Đấng Kitô”.
Bài giảng của thánh Phêrô hôm nay chỉ là một phần của bài giảng trong ngày Lễ Hiện Xuống. Các bản văn Kinh thánh từ Phục sinh và trong tháng tới hướng chúng ta đến cử hành Lễ Hiện Xuống vào ngày 12 tháng 6. Chúng ta vẫn còn thời gian để lắng nghe và canh tân tiếng của Mục Tử Nhân Lành. Người sẽ lại quy tụ chiên của mình vào chuồng, làm chúng ta nên mới bằng Thánh Thần của Người và rồi Đấng tự nhận mình là “cửa” sẽ dẫn đưa chúng ta bước ra thế giới bên ngoài – như Người đã thực hiện nơi Phêrô và các Kitô hữu đầu tiên. Ở đó, chúng ta cũng sẽ can đảm làm chứng cho danh Đức Giêsu bằng lời nói và việc làm của chúng ta. Hy vọng rằng qua cuộc sống của chúng ta, người khác có thể nghe được tiếng của Mục Tử đang mời gọi họ bước qua cánh của rộng mở cho mọi người đi vào đời sống Đức Giêsu ban cho chúng ta.
Chuyển ngữ Anh Em HV Đaminh Gò Vấp
4th SUNDAY OF EASTER (A)
Acts 2: 14a, 36-41; Psalm 23; 1 Peter 2: 20b,-25; John 10: 1-10
I find today’s gospel confusing. I want to say to Jesus, "Please make up your mind. Are you "the gatekeeper," or "the gate"? Or, maybe you are "the Shepherd." It seems the only pastoral image we don’t hear in today’s passage is the one we expected, "I am the Good Shepherd." As a preacher these images leave me wondering: how can I focus today’s message?
Maybe I’m too compulsive. I want order and neatness. But these images are scattered and overlapping. John’s gospel doesn’t yield to "one-size-fits-all," or provide symbols which fit neatly in a shoebox. He’s a poet and as a poet takes liberties with language, bending and shaping images and words to facilitate our deeper entry into the world of his gospel. He certainly gives us enough options to facilitate that entry! So, let’s not try to sort his images out to rigidly. Instead let’s approach his message with eyes and ears open to the multi-layered possibilities he offers us.
Just before today’s passage we are told that Jesus had been addressing the Pharisees, who had confronted him for curing the blind man on the sabbath (9:40-41). So, in today’s selection, he may be continuing his criticism of them when he alludes to "a thief and a robber." Prophets like Ezekiel used this theme frequently; they condemned false and corrupt religious leaders ("shepherds") for failing to care for their people ("the sheep"). But the audience in this passage could also be his own disciples, especially in the second part of today’s narrative. John is a skilled writer so his ambiguity may not be accidental, or the result of sloppy editing.
If no specific audience is spelled out, then his message is open to his first century church. But, it can also speak to us today. Jesus’ criticism isn’t just against the inadequate and flawed leadership of the Pharisees; but a critique of poor or corrupt church leaders in every age. It’s sad to say, but each generation and denomination of church leaders has had its bad apples with terrible consequences, both within their faith communities and to those outsiders who learn about them through the media or other means of communication.
Throughout John’s gospel there is another way he tumbles out multiple images to describe Jesus: the "I am" statements. "I am the way, the truth and the life," "I am the resurrection," "I am living water"etc. John shows that Jesus refused to be pigeonholed; as we saw in the exchange after the cure of the blind man (chapter 9). The Pharisees would want precision, strict interpretation and adherence to the laws and traditions. John’s richly layered gospel defies such strictures. The mystery of God in Jesus is just too rich a mystery to be summed up in one way. The "I am" statements are a good example of this openness as John’s helps us interpret the meaning of Jesus for our lives.
There are some church leaders and members who want to narrow and restrict religious practices and beliefs. This past Holy Thursday, for example, some dioceses forbade the presence of women having their feet washed in the traditional service. But that restriction hardly sounds like the openness of John’s gospel and the ways it can speak throughout the ages – which the original disciples, John included, would not have imagined. So, if John leaves his language and images deliberately open, we can be free to apply them to our own time and place.
Today another "I am" statement appears. Jesus says, "I am the gate."Where shall I turn in times of trouble, distress, confusion and spiritual hunger? John’s suggestion is clear: he invites us to again choose Jesus, to enter through the gate which offers life. Entering a narrow way, a gate, at first, may seem restrictive. But not if it leads us to a place of rest and then out to places of nourishment. A gate can keep sheep locked up. However the gate that is Jesus, is open to a coming in and going out.
Our relationship to Jesus is not generic. We are not mere faces in the crowd. He knows his sheep by name and we know his voice. Periodically we forget or ignore his voice and we become lost. But he seeks us out and finds ways to call us back: perhaps through a friend’s advice, a message in a book we are reading, or a preacher’s words. Then, after hearing his voice, we make another turn in our lives and head back to the open gate of Jesus’ which we enter for forgiveness, rest and renewal.
True, Jesus uses various images to describe himself to us today. But the repeated message in each is that he is concerned about our well-being. He wants us to be careful of those shepherds who would lead us astray and scandalize us by their poor example and faulty leadership. They would rob us of life, he tells us. He redirects us to turn to him, whose voice we know and can trust. He wants that we "might have life and have it more abundantly."
How have we experienced the unique care Jesus has for us? Let’s give thanks today for the prophetic and spiritual men and women in the history of our church who have inspired and fed us. Can we name our favorites; those who have been most instrumental in directing and redirecting our lives? We also give thanks for the shepherd’s voice we hear in the wisdom of caring parents and family members, teachers, artists, pastors, writers, retreat directors, preachers, catechists, etc. Through them the Shepherd spoke and thankfully we recognized his voice and responded.
Peter heard the Shepherd’s voice when Jesus first called him from his boat. He "entered through the gate" and followed the voice of the Shepherd as he listened to Jesus’ teaching and observed his healing actions on their way to Jerusalem. Even though Peter turned from his Shepherd and abandoned him in his need, he also heard his voice of forgiveness when Jesus appeared to the frightened disciples in the locked room and said, "Peace be to you." Peter returned to Jesus, he passed through the open gate of his forgiveness.
Today, in our first reading, we hear part of Peter’s Pentecost preaching. He addresses "the whole house of Israel" (Acts 2:36). In Jesus’ name, Peter is now the voice of the Shepherd calling out to his sheep. The people heard that voice in Peter’s preaching and responded, "What are we to do?" In terms of today’s gospel, Peter instructs them to turn from their ways and be baptized in Jesus’ name – to enter through the gate into the sheepfold. Many do, 3000 heard the Shepherd’s voice and entered.
Entering the "sheepfold" can sound like going into an enclosed, detached world. "Come join our little, private group." Hardly! Peter is an example of one who entered the sheepfold through the gate. He received the gift of the Holy Spirit, which he promises his hearers would also receive and then he went out through the gate to the world outside. After Jesus’ arrest Peter denied knowing Jesus. Now he claims his association with him and boldly and publicly professes his faith in Jesus as "Lord and Christ."
Peter’s speech today is part of his Pentecost sermon. Scripture texts since Easter and for the next month, are turning our focus towards our celebration of Pentecost (June 12). We still have time to hear the renewing voice of the Good Shepherd. He will gather his sheep once again into the sheepfold, renew us in his Spirit and then, the one who identifies himself as "the gate," will lead us out into the world – as he did Peter and the first Christians. There we too will make a bold witness to Jesus’ name by our words and actions. We hope that through our lives others will hear the Shepherd’s voice inviting them to also enter through the gate which opens us all to the life Christ offers us.
Cv 2: 14a, 36-41; Tv 23; 1 Peter 2: 20b,-25; Ga 10: 1-10
Tôi thấy bài Tin mừng hôm nay thật phức tạp. Tôi muốn nói với Đức Giêsu: “Xin Ngài quyết định đi. Ngài là “người giữ cửa” hay là cánh cửa”? Hay có lẽ Ngài là “Mục Tử.” Ra như chỉ có mỗi hình ảnh mục tử mà chúng ta không nghe được trong đoạn văn hôm nay lại là hình ảnh chúng ta mong đợi, “Tôi là Mục Tử Nhân Lành.” Là một người giảng thuyết, hình ảnh này cứ khiến tôi phân vân: làm thế nào có thể tập trung vào thông điệp hôm nay đây?
Có lẽ tôi quá khắt khe. Tôi muốn mọi thứ ngăn nắp và trật tự. Thế nhưng những hình ảnh này lại lung tung và chồng chéo lên nhau. Tin mừng của Gioan không phải là kiểu “một cỡ vừa cho tất cả”, hay cung cấp những hình tượng vừa khít như trên những hộp giày. Ngài là một thi sĩ và như một thi sĩ sử dụng hình ảnh, bẻ cong và gọt đẽo những hình ảnh cũng như ngôn từ sao cho có thể dẫn ta đi sâu hơn vào trong Tin mừng của ngài. Chắc chắn ngài cho chúng ta đủ những chọn lựa để có thể dễ dàng đi vào bên trong! Thế nên, đừng có mà cố gắng sắp xếp những hình ảnh của ngài cách cứng nhắc. Thay vì vậy, hãy tiếp cận những hình ảnh của ngài với cặp mắt và đôi tai rộng mở để thấy được đa tầng ý nghĩa mà ngài muốn gửi đến cho chúng ta.
Ngay phần trên của đoạn văn hôm nay, chúng ta được nghe Đức Giêsu nói đến các Pharisêu, những người đã phản đối Người vì đã chữa một người mù trong ngày Sabbat (Ga 9,40-41). Vì thế, trong đoạn Tin mừng hôm nay, có lẽ Người tiếp tục phê phán họ khi ám chỉ “kẻ trộn và kẻ cướp.” Những ngôn sứ như Ezekiel cũng rất hay sử dụng kiểu nói này; họ lên án những nhà lãnh đạo tôn giáo sai lầm và đồi bại (“các mục tử”) về việc đã không chăm lo chu đáo cho dân (những con chiên). Nhưng các người nghe thông điệp này cũng là các môn đệ của Người, đặc biệt là trong phần thứ hai của trình thuật hôm nay. Thánh Gioan là một tác giả tài năng nên những mơ hồ trong văn phong của ngài quả không phải là một sự ngẫu nhiên hay do kết quả của việc biên soạn cẩu thả.
Nếu như không thấy nói đến thính giả thì thông điệp của ngài chính là để mở ra cho giáo hội của ngài trong thế kỷ đầu của Hội thánh. Và cũng nói với cả chúng ta ngày nay nữa. Đức Giêsu không chỉ phê phán giới lãnh đão Pharisêu sai trái kia; nhưng còn nhắm đến tất cả mọi lãnh đạo giáo hội cách lầm lạc trong mọi thời. Nói ra thật buồn, nhưng mỗi thế hệ và triều đại của các nhà lãnh đạo Giáo hội đều có những sai lỗi và gây ra biết bao hậu quả tệ hại, cả cho cộng đoàn tín hữu của họ cũng như những người bên ngoài Giáo hội, những người biết về các nhà lãnh đạo bất tài này qua truyền thông cũng như qua các phương tiện thông tin khác.
Trong suốt Tin mừng của mình, thánh Gioan còn có một cách trộn lẫn những hình ảnh để mô tả Đức Giêsu: những kiểu khẳng định “Tôi là”. “Tôi là đường, là sự thật và là sự sống,” “Tôi là sự sống lại,” “Tôi là nước hằng sống”… Thánh Gioan cho thấy rằng Đức Giêsu không muốn làm một cái thùng thư công cộng; như chúng ta thấy trong cuộc trao đổi sau khi chữa lành người mù (chương 9). Những người Pharisêu muốn những giải thích rõ ràng, nghiêm túc và tôn trọng lề luật cũng như truyền thống cách nghiêm ngặt. Tin mừng phong phú của thánh Gioan không chấp nhận hay tuân theo kiểu nghiêm khắc đó. Mầu nhiệm Thiên Chúa trong Đức Giêsu quá lớn nên không thể nào tóm kết trong một kiểu như thế. Mệnh đề “Tôi là” là một ví dụ rất hay về kiểu mở của Tin mừng Gioan giúp chúng ta diễn giải ý nghĩa của Đức Giêsu trong cuộc đời chúng ta.
Có một số lãnh đạo giáo hội và một số thành viên muốn thu hẹp và giản lược những thực hành cũng như niềm tin tôn giáo. Chẳng hạn như trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh vừa rồi, một số giáo phận cấm không cho phụ nữ được rửa chân trong nghi thức truyền thống. Nhưng những hạn chế như thế có vẻ như không giống như lối mở của Tin mừng Gioan và những cách thức ngài muốn nói cho mọi thế hệ - kiểu mà các môn đệ đầu tiên, trong đó có cả Gioan, có lẽ chẳng thể tưởng tượng ra. Vì thế, nếu thánh Gioan đã chủ ý để mở ngôn ngữ cũng như hình ảnh của ngài, thì chúng ta có thể tự do áp dụng trong thời gian và không gian của chúng ta.
Hôm nay, có một kiểu khẳng định khác của mệnh đề “Tôi là”. Đức Giêsu nói: “Tôi là cửa." Tôi gặp khó khăn, buồn nản, xáo trộn và đói khát tinh thần nơi đâu? Thánh Gioan giải thích rõ ràng: Người mời chúng ta lại chọn Đức Giêsu, để bước vào cánh của mang lại nguồn sống. Bước vào con đường hẹp, một cánh của, lúc đầu có vẻ như bị hạn chế. Nhưng không hạn chế chút nào nếu cánh của đó dẫn chúng ta đến một nơi an nghỉ và bước vào một nơi được no đủ. Một cánh cửa có thể khóa đoàn chiên trong đó. Nhưng, cánh cửa là Đức Giêsu thì mở cho đàn chiên đi vô và đi ra.
Tương quan của chúng ta với Đức Giêsu không phải kiểu chung chung. Chúng ta không đơn giản chỉ là những gương mặt trong đám đông. Người biết tên từng con chiên của mình và chúng ta biết tiếng của Người. Có khi chúng ta quên hay lờ đi không nghe tiếng Người và chúng ta bị lạc lối. Nhưng Người tìm kiếm chúng ta, rồi tìm cách kêu gọi chúng ta trở về: có thể qua lời khuyên của một người bạn, một đoạn trong quyển sách đang đọc dang dở, hay một lời trong bài giảng. Rồi, sau khi nghe được lời Người, chúng ta làm một bước ngoặt khác trong đời mình và quay đầu về phía cánh cửa của Đức Giêsu đang rộng mở đón chúng ta bước vào trong sự tha thứ, nghỉ ngơi và canh tân.
Quả là hôm nay Đức Giêsu sử dụng nhiều hình ảnh khác nhau để tự mô tả chính mình cho chúng ta. Nhưng thông điệp được nhắc lại trong mỗi hình ảnh cho thấy Người quan tâm đến hạnh phúc của chúng ta. Người muốn chúng ta cẩn trọng với các mục tử dẫn chúng ta lạc lối và gây tổn hại cho đạo lý của chúng ta bằng gương mù gương xấu và khả năng lãnh đạo tồi của họ. Họ có thể đánh cắp cuộc đời chúng ta, Người nói cho chúng ta biết thế. Người hướng dẫn chúng ta quay về với Người, chúng ta biết tiếng của người và tin tưởng vào lời Người. Người muốn rằng chúng ta “được sống và sống dồi dào.”
Làm sao chúng ta có thể cảm nhận được sự chăm sóc độc nhất mà Đức Giêsu dành cho chúng ta? Hôm nay hãy biết ơn các ngôn sứ cũng như những người thánh thiện trong lịch sử Giáo hội đã gợi hứng cũng như nuôi dưỡng chúng ta. Làm sao chúng ta có thể kể ra được những ân nhân của mình; những người đã hướng dẫn chúng ta trong cuộc đời này? Chúng ta cũng biết ơn vì những lời mục tử mà chúng ta nghe được nơi các thành viên của gia đình, các thầy cô, nghệ sỹ, cha sở, các tác giả, người hướng dẫn tĩnh tâm, thầy giảng, giáo lý viên,… Qua những người này, Mục Tử nói với chúng ta và chúng ta biết ơn vì nhận ra tiếng của Người và đáp lại.
Thánh Phêrô nhận ra tiếng gọi của Mục Tử khi Đức Giêsu lần đầu tiên gọi ông khi ông đang trên thuyền. Ngài “bước vào cổng” và theo tiếng gọi của Mục Tử khi lắng nghe lời dạy của Đức Giêsu cũng như chứng kiến các hành động chữa lành của Người trên hành trình tiến về Giêrusalem. Dù Phêrô có quay lưng lại với vị Mục Tử và bỏ rơi Người khi Người cần đến, thì ngài vẫn nghe được lời tha thứ khi Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ đang sợ hãi trong căn phòng đóng kín và nói: “Bình an cho anh em.” Thánh Phêrô quay lại với thầy Giêsu, ngài bước vào cánh của tha thứ đang rộng mở.
Hôm nay, trong bài đọc một, chúng ta nghe một phần bài giảng của thánh Phêrô trong ngày Lễ Hiện Xuống. Ngài đề cập đến “toàn thể nhà Israel” (Cv 2,36). Nhân danh Đức Giêsu, giờ đây Phêrô là lời của Mục Tử kêu gọi đàn chiên của Người. người ta nghe thấy lời của Mục Tử trong bài giảng của Phêrô và đáp lại “Chúng tôi phải làm gì đây?” Liên quan đến bài Tin mừng hôm nay, Phêrô kêu gọi người ta quay trở lại và lãnh nhận phép rửa nhân danh Chúa Giêsu – để bước qua của vào chuồng chiên. Rất nhiều người đã thực hiện điều đó, 3000 người đã nghe lời Mục Tử và bước vào.
Bước vào “chuồng chiên” có thể giống như bước vào một thế giới khép kín và cô lập. “Hãy đến và gia nhập vào nhóm nhỏ và riêng tư của tôi”. Thật khó! Thánh Phêrô là một thí dụ của một người đã bước qua cửa vào chuồng chiên. Ngài nhận được ân sủng của Thánh Thần, là những gì mà ngài hứa các thính giả cũng sẽ nhận được và rồi ngài bước qua cánh cửa rồi tiến ra thế giới bên ngoài. Sau khi Đức Giêsu bị bắt, Phêrô đã từ chối Đức Giêsu. Giờ đây ngài xác nhận mối liên hệ giữa ngài với Đức Giêsu, liều lĩnh và công khai tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Giêsu là “Đức Chúa và là Đấng Kitô”.
Bài giảng của thánh Phêrô hôm nay chỉ là một phần của bài giảng trong ngày Lễ Hiện Xuống. Các bản văn Kinh thánh từ Phục sinh và trong tháng tới hướng chúng ta đến cử hành Lễ Hiện Xuống vào ngày 12 tháng 6. Chúng ta vẫn còn thời gian để lắng nghe và canh tân tiếng của Mục Tử Nhân Lành. Người sẽ lại quy tụ chiên của mình vào chuồng, làm chúng ta nên mới bằng Thánh Thần của Người và rồi Đấng tự nhận mình là “cửa” sẽ dẫn đưa chúng ta bước ra thế giới bên ngoài – như Người đã thực hiện nơi Phêrô và các Kitô hữu đầu tiên. Ở đó, chúng ta cũng sẽ can đảm làm chứng cho danh Đức Giêsu bằng lời nói và việc làm của chúng ta. Hy vọng rằng qua cuộc sống của chúng ta, người khác có thể nghe được tiếng của Mục Tử đang mời gọi họ bước qua cánh của rộng mở cho mọi người đi vào đời sống Đức Giêsu ban cho chúng ta.
Chuyển ngữ Anh Em HV Đaminh Gò Vấp
4th SUNDAY OF EASTER (A)
Acts 2: 14a, 36-41; Psalm 23; 1 Peter 2: 20b,-25; John 10: 1-10
I find today’s gospel confusing. I want to say to Jesus, "Please make up your mind. Are you "the gatekeeper," or "the gate"? Or, maybe you are "the Shepherd." It seems the only pastoral image we don’t hear in today’s passage is the one we expected, "I am the Good Shepherd." As a preacher these images leave me wondering: how can I focus today’s message?
Maybe I’m too compulsive. I want order and neatness. But these images are scattered and overlapping. John’s gospel doesn’t yield to "one-size-fits-all," or provide symbols which fit neatly in a shoebox. He’s a poet and as a poet takes liberties with language, bending and shaping images and words to facilitate our deeper entry into the world of his gospel. He certainly gives us enough options to facilitate that entry! So, let’s not try to sort his images out to rigidly. Instead let’s approach his message with eyes and ears open to the multi-layered possibilities he offers us.
Just before today’s passage we are told that Jesus had been addressing the Pharisees, who had confronted him for curing the blind man on the sabbath (9:40-41). So, in today’s selection, he may be continuing his criticism of them when he alludes to "a thief and a robber." Prophets like Ezekiel used this theme frequently; they condemned false and corrupt religious leaders ("shepherds") for failing to care for their people ("the sheep"). But the audience in this passage could also be his own disciples, especially in the second part of today’s narrative. John is a skilled writer so his ambiguity may not be accidental, or the result of sloppy editing.
If no specific audience is spelled out, then his message is open to his first century church. But, it can also speak to us today. Jesus’ criticism isn’t just against the inadequate and flawed leadership of the Pharisees; but a critique of poor or corrupt church leaders in every age. It’s sad to say, but each generation and denomination of church leaders has had its bad apples with terrible consequences, both within their faith communities and to those outsiders who learn about them through the media or other means of communication.
Throughout John’s gospel there is another way he tumbles out multiple images to describe Jesus: the "I am" statements. "I am the way, the truth and the life," "I am the resurrection," "I am living water"etc. John shows that Jesus refused to be pigeonholed; as we saw in the exchange after the cure of the blind man (chapter 9). The Pharisees would want precision, strict interpretation and adherence to the laws and traditions. John’s richly layered gospel defies such strictures. The mystery of God in Jesus is just too rich a mystery to be summed up in one way. The "I am" statements are a good example of this openness as John’s helps us interpret the meaning of Jesus for our lives.
There are some church leaders and members who want to narrow and restrict religious practices and beliefs. This past Holy Thursday, for example, some dioceses forbade the presence of women having their feet washed in the traditional service. But that restriction hardly sounds like the openness of John’s gospel and the ways it can speak throughout the ages – which the original disciples, John included, would not have imagined. So, if John leaves his language and images deliberately open, we can be free to apply them to our own time and place.
Today another "I am" statement appears. Jesus says, "I am the gate."Where shall I turn in times of trouble, distress, confusion and spiritual hunger? John’s suggestion is clear: he invites us to again choose Jesus, to enter through the gate which offers life. Entering a narrow way, a gate, at first, may seem restrictive. But not if it leads us to a place of rest and then out to places of nourishment. A gate can keep sheep locked up. However the gate that is Jesus, is open to a coming in and going out.
Our relationship to Jesus is not generic. We are not mere faces in the crowd. He knows his sheep by name and we know his voice. Periodically we forget or ignore his voice and we become lost. But he seeks us out and finds ways to call us back: perhaps through a friend’s advice, a message in a book we are reading, or a preacher’s words. Then, after hearing his voice, we make another turn in our lives and head back to the open gate of Jesus’ which we enter for forgiveness, rest and renewal.
True, Jesus uses various images to describe himself to us today. But the repeated message in each is that he is concerned about our well-being. He wants us to be careful of those shepherds who would lead us astray and scandalize us by their poor example and faulty leadership. They would rob us of life, he tells us. He redirects us to turn to him, whose voice we know and can trust. He wants that we "might have life and have it more abundantly."
How have we experienced the unique care Jesus has for us? Let’s give thanks today for the prophetic and spiritual men and women in the history of our church who have inspired and fed us. Can we name our favorites; those who have been most instrumental in directing and redirecting our lives? We also give thanks for the shepherd’s voice we hear in the wisdom of caring parents and family members, teachers, artists, pastors, writers, retreat directors, preachers, catechists, etc. Through them the Shepherd spoke and thankfully we recognized his voice and responded.
Peter heard the Shepherd’s voice when Jesus first called him from his boat. He "entered through the gate" and followed the voice of the Shepherd as he listened to Jesus’ teaching and observed his healing actions on their way to Jerusalem. Even though Peter turned from his Shepherd and abandoned him in his need, he also heard his voice of forgiveness when Jesus appeared to the frightened disciples in the locked room and said, "Peace be to you." Peter returned to Jesus, he passed through the open gate of his forgiveness.
Today, in our first reading, we hear part of Peter’s Pentecost preaching. He addresses "the whole house of Israel" (Acts 2:36). In Jesus’ name, Peter is now the voice of the Shepherd calling out to his sheep. The people heard that voice in Peter’s preaching and responded, "What are we to do?" In terms of today’s gospel, Peter instructs them to turn from their ways and be baptized in Jesus’ name – to enter through the gate into the sheepfold. Many do, 3000 heard the Shepherd’s voice and entered.
Entering the "sheepfold" can sound like going into an enclosed, detached world. "Come join our little, private group." Hardly! Peter is an example of one who entered the sheepfold through the gate. He received the gift of the Holy Spirit, which he promises his hearers would also receive and then he went out through the gate to the world outside. After Jesus’ arrest Peter denied knowing Jesus. Now he claims his association with him and boldly and publicly professes his faith in Jesus as "Lord and Christ."
Peter’s speech today is part of his Pentecost sermon. Scripture texts since Easter and for the next month, are turning our focus towards our celebration of Pentecost (June 12). We still have time to hear the renewing voice of the Good Shepherd. He will gather his sheep once again into the sheepfold, renew us in his Spirit and then, the one who identifies himself as "the gate," will lead us out into the world – as he did Peter and the first Christians. There we too will make a bold witness to Jesus’ name by our words and actions. We hope that through our lives others will hear the Shepherd’s voice inviting them to also enter through the gate which opens us all to the life Christ offers us.