Chúa Nhật IV Phục Sinh
Chúa Giêsu nói: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào". (Ga 10, 1-10).
Điều Chúa dậy chúng ta thật là phải vì Chúa Giêsu bảo Ngài là Cửa chuồng chiên, ai vào Cửa ấy thì sẽ được cứu rỗi và sẽ tìm thấy của nuôi thân. Nhưng thường con người ta sống trên cõi trần không thích vào cửa ấy! Tuy tìm thấy của nuôi thân nhưng cảm thấy chật vật và vất vả lắm! Ai lại đi thẳng vào cửa chuồng chiên bao giờ, mà không đợi đến tối mà trèo hay leo vào hàng rào có hay hơn không?. Chẳng hiểu sao con người trần gian lại thích sống trong bóng tối như thế!?. Chắc hẳn vì cái tánh làm biếng của con người chúng ta thì phải? Chăn chiên thì cực và khổ. Ăn trộm thì nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ cần bóng tối bao phủ là dễ dàng để vào mà ăn trộm chiên. Trộm được nhiều thì một phần lấy thịt mà ăn còn một phần thì đi bán để kiếm tiền nuôi thân?.
Người chăn chiên đòi hỏi thật nhiều thời gian để chọn cho mình một cuộc sống cực khổ và có lòng thương yêu đàn chiên của mình. Có thể cần phải nhiều lần đối diện với cái chết để cứu lấy chiên của mình không rơi vào nanh vuốt của thú dữ. Tuy cuộc sống có vẻ đôi khi cảm thấy chán chường, bình an, không chút gợn sóng, vì ngày nào cũng có bấy nhiêu chiên để chăm sóc, nhưng cũng lắm khi phải vật vã cả mồ hôi vì không tìm thấy con chiên đi lạc mà chiều thì cũng sắp tàn. Nhưng có phải người chăn chiên ấy thứ nhất phải đòi hỏi phải có trách nhiệm, tấm lòng độ lượng, sống chết với đàn chiên. Thứ hai phải có tánh nhẫn nại và chịu đựng vô cùng. Thứ ba là phải có tánh thành thật để được sự tin tưởng của đàn chiên; cả chiên ngoan lẫn chiên hư hỏng. Tạo được lòng tin của đàn chiên cũng không phải dễ. Cần phải đòi hỏi một thời gian ngắn thực tập để khi đàn chiên từng con một nghe quen tiếng của người và ngược lại người chăn chiên cũng phải quen tên của từng con chiên một. Tạo được lòng tin của cả hai phía mới dễ bề để cho người chăn chiên và chiên có sự thông cảm và thương yêu nhau một cách tự nhiên. Cởi mở hơn trong một tâm tình chân thật vừa phải; để chiên có thể tin tưởng mà thổ lộ tâm tình của mình và mong sự thông cảm giúp đỡ.
Chẳng phải người chăn chiên luôn là người thật thà cả đâu!. Sói đội lốt người thỉnh thoảng vẫn có trà trộn, nhưng đàn chiên tuy khù khờ ngu dại, nhưng chúng cũng có tài đánh hơi được những gì không ổn nơi người chăn chiên ấy!. Thật phải khi những người chăn chiên tốt lành họ tìm việc và làm việc vì sở thích thì nhiều, họ cảm thấy thích hợp với cái nghề chăn chiên ấy vì họ thật tình yêu chiên và muốn cả cuộc đời họ được sống với chiên, hơn là vì đồng lương họ tìm để nuôi tấm thân họ. Nếu vì đồng lương để con người tìm đến công việc làm “chăn chiên” hèn mọn ấy, nếu không thì bị đói, tôi thiết nghĩ họ đã chọn đi sai đường và sai nghề rồi!.
Những người chăn chiên này là hạng người mà chỉ muốn núp bóng, sống tạm cho qua ngày, chờ thời cơ là họ sẽ lộ diện mà đánh tan tác cả đàn chiên, hoặc đem cả đàn chiên đi bán để lấy tiền. Những con người này họ sống rất chểnh mảng, thờ ơ, không màng và thương yêu đàn chiên gì cả!. Con nào đi hoang hay bị thương cũng kệ chúng, miễn thân mình được no nê là đủ??. Con nào gặp thú dữ cũng mặc kệ??. Gặp những người chăn chiên như thế chúng ta là chiên thử hỏi biết làm được gì??? Hay chỉ biết kêu ca và than vãn???.
Ôi lậy Chúa Giêsu nhân hiền của chúng con! Ngài là Cửa chuồng chiên, chúng con là những con chiên khờ dại ngu ngơ, chỉ mong Ngài mở Cửa Lòng của những người chăn chiên, được trở nên trung tín và trung thành với trách nhiệm và công việc làm của mình. Để chúng con là những đàn chiên sớm tối được những người chăn chiên có tấm lòng độ lượng, biết thương yêu chúng con, chăm sóc, và quyết tâm sống chết với chúng con. Để cùng với người chăn chiên ấy, chúng con từng con một sẽ được vào Cửa Chuồng Chiên Thiên Đàng, chung hưởng hạnh phúc muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa cùng Mẹ Hiền Mẫu Maria muôn đời của chúng con. Amen.
Chúa Giêsu nói: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào". (Ga 10, 1-10).
Điều Chúa dậy chúng ta thật là phải vì Chúa Giêsu bảo Ngài là Cửa chuồng chiên, ai vào Cửa ấy thì sẽ được cứu rỗi và sẽ tìm thấy của nuôi thân. Nhưng thường con người ta sống trên cõi trần không thích vào cửa ấy! Tuy tìm thấy của nuôi thân nhưng cảm thấy chật vật và vất vả lắm! Ai lại đi thẳng vào cửa chuồng chiên bao giờ, mà không đợi đến tối mà trèo hay leo vào hàng rào có hay hơn không?. Chẳng hiểu sao con người trần gian lại thích sống trong bóng tối như thế!?. Chắc hẳn vì cái tánh làm biếng của con người chúng ta thì phải? Chăn chiên thì cực và khổ. Ăn trộm thì nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ cần bóng tối bao phủ là dễ dàng để vào mà ăn trộm chiên. Trộm được nhiều thì một phần lấy thịt mà ăn còn một phần thì đi bán để kiếm tiền nuôi thân?.
Người chăn chiên đòi hỏi thật nhiều thời gian để chọn cho mình một cuộc sống cực khổ và có lòng thương yêu đàn chiên của mình. Có thể cần phải nhiều lần đối diện với cái chết để cứu lấy chiên của mình không rơi vào nanh vuốt của thú dữ. Tuy cuộc sống có vẻ đôi khi cảm thấy chán chường, bình an, không chút gợn sóng, vì ngày nào cũng có bấy nhiêu chiên để chăm sóc, nhưng cũng lắm khi phải vật vã cả mồ hôi vì không tìm thấy con chiên đi lạc mà chiều thì cũng sắp tàn. Nhưng có phải người chăn chiên ấy thứ nhất phải đòi hỏi phải có trách nhiệm, tấm lòng độ lượng, sống chết với đàn chiên. Thứ hai phải có tánh nhẫn nại và chịu đựng vô cùng. Thứ ba là phải có tánh thành thật để được sự tin tưởng của đàn chiên; cả chiên ngoan lẫn chiên hư hỏng. Tạo được lòng tin của đàn chiên cũng không phải dễ. Cần phải đòi hỏi một thời gian ngắn thực tập để khi đàn chiên từng con một nghe quen tiếng của người và ngược lại người chăn chiên cũng phải quen tên của từng con chiên một. Tạo được lòng tin của cả hai phía mới dễ bề để cho người chăn chiên và chiên có sự thông cảm và thương yêu nhau một cách tự nhiên. Cởi mở hơn trong một tâm tình chân thật vừa phải; để chiên có thể tin tưởng mà thổ lộ tâm tình của mình và mong sự thông cảm giúp đỡ.
Chẳng phải người chăn chiên luôn là người thật thà cả đâu!. Sói đội lốt người thỉnh thoảng vẫn có trà trộn, nhưng đàn chiên tuy khù khờ ngu dại, nhưng chúng cũng có tài đánh hơi được những gì không ổn nơi người chăn chiên ấy!. Thật phải khi những người chăn chiên tốt lành họ tìm việc và làm việc vì sở thích thì nhiều, họ cảm thấy thích hợp với cái nghề chăn chiên ấy vì họ thật tình yêu chiên và muốn cả cuộc đời họ được sống với chiên, hơn là vì đồng lương họ tìm để nuôi tấm thân họ. Nếu vì đồng lương để con người tìm đến công việc làm “chăn chiên” hèn mọn ấy, nếu không thì bị đói, tôi thiết nghĩ họ đã chọn đi sai đường và sai nghề rồi!.
Những người chăn chiên này là hạng người mà chỉ muốn núp bóng, sống tạm cho qua ngày, chờ thời cơ là họ sẽ lộ diện mà đánh tan tác cả đàn chiên, hoặc đem cả đàn chiên đi bán để lấy tiền. Những con người này họ sống rất chểnh mảng, thờ ơ, không màng và thương yêu đàn chiên gì cả!. Con nào đi hoang hay bị thương cũng kệ chúng, miễn thân mình được no nê là đủ??. Con nào gặp thú dữ cũng mặc kệ??. Gặp những người chăn chiên như thế chúng ta là chiên thử hỏi biết làm được gì??? Hay chỉ biết kêu ca và than vãn???.
Ôi lậy Chúa Giêsu nhân hiền của chúng con! Ngài là Cửa chuồng chiên, chúng con là những con chiên khờ dại ngu ngơ, chỉ mong Ngài mở Cửa Lòng của những người chăn chiên, được trở nên trung tín và trung thành với trách nhiệm và công việc làm của mình. Để chúng con là những đàn chiên sớm tối được những người chăn chiên có tấm lòng độ lượng, biết thương yêu chúng con, chăm sóc, và quyết tâm sống chết với chúng con. Để cùng với người chăn chiên ấy, chúng con từng con một sẽ được vào Cửa Chuồng Chiên Thiên Đàng, chung hưởng hạnh phúc muôn đời bên Ba Ngôi Thiên Chúa cùng Mẹ Hiền Mẫu Maria muôn đời của chúng con. Amen.