Trong hành trình từ Giêrusalem tới Emmaus, hai môn đệ có tâm trạng giống như mỗi người chúng ta hôm nay. Đó là vừa đi vừa trao đổi với nhau trong một tâm trạng buồn bã, rã rời. Những thông tin và sự kiện các ông nắm bắt là việc Đức Giêsu thành Nazareth đã chịu chết. Mặc dù, những thông tin mà các ông biết được rất rõ ràng như Lời Chúa báo trước “Ngày thứ ba sẽ sống lại” và chính các phụ nữ đã đưa tin về ngôi mộ trống. Vậy mà tâm trạng của các ông vẫn rã rời và các ông bỏ về quê. Vào chính lúc mà các ông không ngờ, vào chính giờ mà các ông đang nản thì Đức Giêsu đồng hành với các ông. Từ đây bắt đầu xuất hiện một tâm trạng mới. Tâm trạng thay đổi từ ngoài thấm vào trong và từ trong biểu lộ ra ngoài đối với hai môn đệ này. Từ ngoài thấm vào trong là việc người bộ hành thứ ba này đã chia sẻ với hai ông trên suốt dọc đường về những trang Kinh Thánh. Những lời nói, những cách cắt nghĩa đã thấm vào trong tâm hồn của các ông, khiến cho lòng các ông cứ nóng lên. Rồi cho đến đoạn người bộ hành thứ ba để các ông tự xử lý lấy. Hoặc là để mỗi ai tự đi mỗi đường, hoặc là lời mời gọi níu kéo. Cuối cùng lời mời chân thành đã giữ chân Chúa Giêsu ở lại với các ông, vì “ngày đã về chiều và trời tối rồi”(Lc 24,29).
Sự níu kéo chân thành của hai môn đệ trên đường Emmaus đã được đền đáp. Từ những gì bên ngoài thấm vào trong. Bây giờ các ông lại từ trong biểu hiện ra ngoài. Trong ánh mắt nhìn của Chúa Giêsu khi các ông cầm bánh đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các ông. Các ông nhận ra hình ảnh của Thầy mình trong nhà tiệc ly. Tấm bánh bẻ ra sau lời chúc tụng và tấm bánh ấy được trao cho mỗi người với lời tâm huyết: “Các con hãy cầm lấy mà ăn, vì này là mình Thầy sẽ bị nộp vì các con”(Cr 11,24). Những lời đó đi vào máu, đi vào tâm huyết các ông. Và vì thế khi mắt các ông bị che phủ do những sự kiện, những thông tin mà vì sự sợ hãi nhát đảm đã khiến các ông xử lý một cách vụng về và nhút nhát. Thì giờ đây, trong những tâm huyết, trong những gì mà các ông được tích lũy, lắng đọng từ đêm tiệc ly ấy lại bùng phát nơi các ông. Mắt họ sáng ra chứ không bị che phủ như lúc từ Giêrusalem trở về. Họ sáng ra và nhận ra Thầy mình: Một Đức Giêsu Phục Sinh !. Chỉ tiếc rằng, ngay lúc đó, Chúa biến mất. Tiếc là tiếc cho các ông, bởi vì các ông muộn màng mới nhận ra. Nhưng ngay giây phút đó các ông được biến đổi cách lạ lùng. Từ buồn bã trở nên phấn khởi. Từ thất vọng trở nên tràn đầy hy vọng. Các ông ngược trở về Giêrusalem, một con đường đã quen, nhưng giờ đây là con đường của sứ mệnh tông đồ. Các ông kể cho các tông đồ nghe chuyện, nhưng các ông chưa kịp kể thì các tông đồ đã kể cho hai ông biết rằng Chúa đã hiện ra với Simon Phêrô. Và như vậy, Tin Mừng được tiếp nối Tin Mừng. Hồng ân tiếp nối hồng ân. Các ông được chắp đôi cánh, đôi cánh của tông đồ để làm chứng cho Thầy mình sống lại bằng mắt thấy, bằng tai nghe của chính các ông và sự cộng hưởng của các tông đồ tại Giêrusalem.
Sứ mệnh tông đồ này không chỉ dừng lại ở nơi các ông. Khi Chúa Giêsu phán dạy các ông: “Các con hãy đi khắp thế gian, loan báo Tin Mừng cho mọi thụ tạo”(Mc 16,15). Chúa không cần phải thêm nội dung nào nữa. Nội dung đã quá đủ rồi. Nội dung là làm chứng về một Đức Kitô Phục Sinh từ trong cõi chết. Nội dung là loan báo Tin Mừng đến cho mọi dân tộc rằng, chính sự chết và sống lại của Đức Kitô đã đem lại ơn cứu độ cho muôn dân. Và như vậy, Đức Giêsu Kitô đã trao cho các ông, để qua các ông, ơn cứu độ đến với toàn thể nhân loại. Một sứ mệnh mà không cần phải có những huấn từ đi theo. Một sứ mệnh đã kết tinh trong một con người có hội đủ ba yếu tố quan trọng nhất là Đường, Sự Thật và Sự Sống:
- Đức Giêsu là đường, và vì vậy, ai đi theo Ngài thì không đi trong bóng tối của sự chết nhưng đi trong ánh sáng của sự Phục Sinh;
- Đức Giêsu là sự thật, sự thật là Ngài đã chiến thắng sự chết. Chiến thắng ma quỉ, chiến thắng thế gian.
- Đức Giêsu là sự sống, bởi vì Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa và chính Ngài nắm giữ bản quyền của sự sống.
Đức Giêsu Kitô đã loan truyền cho thế giới thông điệp về sự sống, thông điệp của tình yêu. Và vì vậy, sự sống cũng được gắn liền trong sự thật và sự thật thì rõ ràng trong ánh sáng để tạo nên một con đường không lầm lạc. Tất cả kết tinh trong con người của Đức Kitô Phục Sinh. Điều mà các tông đồ không hiểu khi Thầy mình tuyên bố thì hôm nay, các tông đồ bỗng bừng khởi, các tông đồ đón nhận. Các ông hiểu rằng, con đường của Thầy đã đi, không chỉ đơn giản là lên Giêrusalem mà “Thầy còn đến Galilea trước các con”. Galilea được coi là dân ngồi trong tối tăm, được coi là dân ngoại (x. Mt 4, 15). Vậy mà “Thầy còn đến trước các ông, Thầy gặp các ông ở đó”(Mc 16,7). Bởi vì tiếng kêu của dân ngoại, ơn cứu độ cần phải tràn đến cho họ. Và như thế, Đức Giê su không đón các tông đồ ở Giêrusalem nhưng là ở Galilea, để rồi từ đây, bóng tối sẽ được xua tan nhờ ánh sáng của Phục Sinh. Dân ngồi trong tối tăm đã nhìn thấy ánh sáng của sự sống.
Mỗi người chúng ta hôm nay tiếp nối sứ mệnh tông đồ để làm chứng về Chúa Kitô Phục Sinh, làm chứng về một tình yêu hiến tế. Lòng thương xót đã tuôn đổ và ơn cứu độ ban cho muôn người. Chỉ tiếc rằng, trong những gì mà Đức Giê su trao ban cho các tông đồ vẫn luôn canh cánh một lời mà Chúa đã cảnh tỉnh rằng: “Liệu khi Con Người đến, có còn lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”(Lc 18,7). Phải chăng đây là thời điểm đó? Lòng thương xót của Chúa không xua tan được bóng tối của những người cố tình nằm trong sự chết. Tiếng gọi yêu thương từ lòng thương xót của Chúa không thể phá được sự điếc lác của những con người mà hai tai đã bị vít chặt, vì tiền bạc và những tin tức của thế trần. Và phải chăng, một sự thật không chiến thắng nổi những gì mà người ta gọi là thế gian. Người ta thích ở thế gian hơn là thế thật. Chính vì thế mà hôm nay người ta không đón nhận ơn cứu độ, không mở rộng trái tim để đón nhận sứ điệp tình yêu là lòng thương xót của Chúa. “Liệu khi Con Người đến, có còn lòng tin trên mặt đất nữa hay không?”. Đây chính là một thách đố. Đây chính là một cảnh tỉnh. Nhưng đây cũng là một môi trường mà người Kitô hữu hôm nay cần phải dấn thân.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh,
Xin đừng để ai trong chúng con khép lòng
đến nỗi chỉ còn bóng tối.
Xin đừng để ai trong chúng con tệ bạc
đến nỗi Thầy đang gọi,
Thầy đang đồng hành với mình mà không hay biết.
Xin đừng để ai trong chúng con điếc lác
đến nỗi không còn nghe thấy những tiếng cảnh tỉnh
về tình yêu thương của Chúa gửi đến cho trái đất này.
Nhưng xin cho trái tim chúng con rộng mở
và tâm hồn của chúng con được ghi dấu ấn
lòng thương xót của Chúa.
Qua đó, chúng con nhận ra rằng:
Đường là đây,
Sự thật là đây,
Sự sống là đây,
Tình yêu là đây,
Ơn cứu độ là đây.
Trong Đức Kitô Phục Sinh. Amen.