Chúa Nhật III Phục Sinh – năm A (Acts 2: 14, 22-28; Psalm 16; 1 Peter 1; 17-21; Luke 24: 13-25)

Nhiều người đã sợ hãi và chạy trốn sự hiện diện của Thiên Chúa kêu gọi sự thay đổi. Lạ thay, những người lien quan đế tôn giáo không phải là một ngoại lệ và đôi khi con người gây tội ác tồi tệ nhất. Mọi tia hy vọng và ánh sáng mới bị phản đối, kháng cự và lo ngại từ khởi thủy của thời đại cho tới hôm nay. Con người tiếp tục tàn ác và giết chết nhug74 ai thách thức nhân loại vượt qua sợ hãi và mù quáng.

Chân lý ít khi thỏa mãn và thay đổi thì nan giải. Trong trường hợp của Chúa Giê-su, tội lỗi con người – sợ hãi, cứng nhắc, ghen tuông và nghi kỵ - đã thực hiện hết mình để tiêu diệt Chúa Giê-su và những điều người thể hiện. Tất cả những điều này bất chấp dấu hiệu xác thực và những điều kỳ diệu, trong thực tế, những điều này có lẽ đã làm tăng mức độ sợ hãi. Thánh Phao-lô không lôi cuốn bất kỳ hiệu quả nào trong bài phát biểu của mình trước đám đông. Nhưng điều gì đó mà đã thuộc về Thiên Chúa không thể im lặng hoặc chết cho chân lý tất cả có một quyền lực của chính nó. Bằng việc Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết Thiên Chúa đã khẳng định với tất cả rằng Chúa Giê-su đã nói và đã làm. Cái chết không thể nắm giữ đươc Người không phải bây giờ hoặc không bao giờ trở lại.

Nhiều điều chẳng thay đổi chút nào! Chúng ta vẫn vô tình không cởi mở với mọi người, những người mà thử thách nhận thức, thành kiến và cách tư duy của chúng ta và cũng không làm chúng ta đối xử với họ bằng sự tử tế nhiệt tình hay tôn trọng. Điều đó dễ dàng để lên án những ý tưởng của người khác hơn là tham gia vào các cuộc đối thoại. Sau hết, có khả năng tồi tệ mà họ cho là đúng! Chúng ta không dám đọc một đoạn trích giuống như một đoạn trên với bất kỳ ý nghĩa nào của sự tự mãn hoặc thế thượng phong. Chúng ta phải luôn đặt câu hỏi trung thực: chúng ta sẽ có cách ứng xử nào khác không?

Một số người nhìn vào lịch sử và không thấy gì ngoài một khối nhưng sự kiện hỗn mang vô hướng hoặc vô nghĩa. Tác giả 1 Phê-rô đã thấy một điều gì đó khác từ lúc sơ khai của thời đại mà Đức Ki-tô sẽ chắc chắn chuộc tội cho nhân loại. Ở đó không bao giờ là một khoảnh khắc trong lịch sử của thế giới mà Thiên Chúa không bận rộn với công việc bằng một cách nào đó nhân danh chúng ta. Nhưng tác giả của chúng ta đòi hỏi: bằng hình ảnh của máu và sự nỗ lực mà đã cứu chuộc chúng ta, chúng ta có thể biên minh một cách mờ nhạt hay đáp ứng một cách hăng hái, nhiệt tình không? Chúng ta nên thực hành một cách cẩn thận và phục vụ hết mực tri ân của đời này mà chúng ta đã được ban cho.

Thường thì chúng ta có thể tích lũy một đống những thực tế nhưng thiếu hiểu biết và khả năng để nhìn bức tranh đồ sộ ấy. Trong một trò chơi mèo-và-chuột trào phúng trên được đi Emmaus với hai tông đồ, một ẩn danh chúa Giê su đã hỏi họ về những điều đã xảy ra ở Jerusalem. Các môn đệ đau khổ và thất vọng đã chứng kiến những lời nói và vuệc làm của Chúa Giê-su. Nhưng họ thật không may họ cũng hiện diện lúc Người bị tuyên án xử tử. Câu chuyện của họ chua chát hơn kết thúc bằng sự mô tả về ngôi mộ trống liên quan đến họ bởi những phụ nữ và thực tế rằng ngôi mộ trống đã được xác minh. Nhưng cho dù tất cả điều này có sự khiếm diện về sự hiểu biết và đức tin phần nào của họ. Cuộc tranh luận về sự tồn tại của Thiên Chúa hoặc chân lý của Ki-tô giáo có một tỷ lệ thành công khá ảm đạm – họ kêu gọi “những cơ sở lập luận” và “những minh chứng”, nhưng những lớp sâu hơn của tâm trí và tâm hồn cần phải được chiếm lĩnh trước.

Các môn đệ đã phải đấu tranh với đau khổ - và họ đã có những tình bằng hữu giao hảo. Đó là cạu hỏi thuộc tôn giáo và triết lý lâu đời nhất trên thế giới. Và thậm chí những khó khăn trầm trọng hơn phải đối diện trong sự cố gắng để hòa giải sự đau khổ với Thiên Chúa hoặc những người đại diện của Thiên Chúa. Thế nào mà người được xức dầu của Thiên Chúa bị khổ đau? Cuộc khổ nạn và tử nạn của Chúa Giê-su là chướng ngại cho thế hệ những Ki-tô hữu đầu tiên. Thay vì tức giận, Chúa Giê-su đã khám phá một cách kỹ càng những bí của sự cứu chuộc trong Thánh Kinh. Sự đau khổ của người không phải là một may mắn hay tai nạn mà là phần việc của kế hoạch thiêng liêng – điều tương tự ấy được nêu ở bài đọc hai. Duy nhất là giây phút bẻ bánh và phân phát mà mắt họ được mở ra và họ đã nhận biết Chúa Giê-su – người mà đã nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt họ.

Điều này cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc vào cách mà các ki-tô hữu đầu tiên đã đọc – được tường tận và chiếm lĩnh Kinh Thánh Hebrew – đó là chìa khóa để hiểu được suộc sống, tử nạn và phục sinh của Chúa Giê-su. Nhưng đó cũng hiện hữu trong việc bẻ bánh – bữa ăn chung và cầu nguyện – rằng họ đã gặp Chúa Giê-su và kinh qua sự hiện diện hướng dẫn của Người. Cộng đồng Ki-tô giáo đáng tin cậy hơn sự hòa nhập với xã hội. Đó là nơi chấp nhận, gặp gỡ và tin tưởng lẫn nhau, và là nơi chúng ta gặp Chúa Trời trong Thánh Kinh, lời nguyện và với nhau.

(Nguồn: Regis College – The School of Theology)