RƯỢU CHẾT RỒI
N2T

Người nọ mời khách, khi mọi người đang nâng ly ăn uống, thì trong đám khách có người đột nhiên khóc lớn tiếng, chủ nhân vội vàng hỏi:
- “Uống rượu là việc vui sao lại đau thương như thế hử ?”
Người ấy trả lời:
- “Cuộc sống tôi thích nhất là rượu, bây giờ rượu đã chết rồi, cầm lòng không được nên khóc mà thôi”.
Chủ nhân nín cười không được nên cười lớn, nói:
- “Rượu làm sao mà chết được ?”
Người khách nói:
- “Theo anh nói thì rượu không chết được, tại sao một chút mùi rượu cũng không có chứ !”

Suy tư:
Tiệc là bày tỏ sự vui mừng, và rượu thì làm cho buổi tiệc thêm phấn khởi, chứ không phải rượu là nguyên nhân của sự vui mừng. Do đó mà rượu thì không thể chết được, chỉ có người thích uống rượu mới chết; rượu thì hoặc có hoặc không chứ không thể chết, nhưng người nghiện rượu nếu không có rượu thì sẽ như người mất trí, và có khi chết cũng không chừng...
Người nghiện rượu đi ăn tiệc mà không thấy rượu thì bữa tiệc chẳng có gì là vui cả; người không uống rượu đi dự tiệc không thấy chai rượu nào cả thì trong lòng vui vẻ.
Bàn tiệc thánh mà người Ki-tô hữu mỗi ngày đi tham dự chính là thánh lễ Mi-sa, nơi bàn tiệc thánh này có đầy đủ thức ăn và rượu, đó chính là Mình Thánh và Máu Thánh của Chúa Giê-su, và tất cả những người tham dự đều chỉ có một tâm trạng như nhau là yêu mến Thánh Thể, là muốn kết hợp mật thiết với Chúa Giê-su Thánh Thể. Chỉ có bàn tiệc thánh này mới làm họ thỏa lòng mong ước mà thôi, bởi vì đó chính là lương thực hằng sống mà Chúa Giê-su ban cho những ai tin, yêu mến và thực hành lời của Ngài trong cuộc sống mà thôi.
Mình và Máu Thánh của Chúa Giê-su thì không thể chết được, nhưng những ai không thèm ăn hoặc ăn một cách bất xứng thì sẽ chết, mà chết đời đời mới đáng sợ hơn.
----------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com