CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH

Cv 2: 42-47; Tv 118; 1 Pr 1: 3-9; Ga 20: 19-31

Tôi được hứng khởi từ những người tôi đã gặp nơi các giáo xứ. Sau mùa giảng tĩnh tâm Mùa chay vừa qua, tôi có thể ghi nhận hình ảnh những nhân chứng đức tin và nhiệt tình công việc của hội đồng giáo xứ, các tình nguyện viên và giáo dân mà tôi đã gặp nơi các xứ đạo trong nhiều miền khác nhau của đất nước.

Ấy thế mà, tôi không được chứng kiến bất cứ xứ đạo nào giống như những ý tưởng về thế hệ các Kitô hữu tiên khởi được miêu tả cách sinh động trong bài đọc trích từ sách Công vụ tông đồ hôm nay. Nếu thấy, tôi có lẽ đã dừng chân và ở lại xứ đạo đó – đó có thể đấy là hương vị của thiên đàng! Thử hình dung một cộng đoàn tín hữu hết lòng vì (1) lời dạy của các tông đồ; (2) sống hiệp thông; (3) cử hành các bữa tiệc thánh; (4) cầu nguyện; (5) chia sẻ của cải, với sự quan tâm đến những thành viên thiếu thốn. Nghĩ xem bao nhiêu người sẽ tham gia làm thành viên của một xứ đạo như thế!

Các học giả kinh thánh đồng ý rằng thánh sử Luca đã lý tưởng hoá cộng đoàn tín hữu đầu tiên –rốt cuộc có Ananias và Sapphira không trung thực đã phải chết vì đã giấu một phần tiền khi nộp vào tài sản cộng đoàn (Cv 5,1-11). Vì thế, lý tưởng hoá Hội thánh sơ khai xét cho cùng không hẳn là một cộng đoàn hoàn hảo–chúng ta hiện tại cũng thế.

Vậy mà phải có những chứng tá đáng kể về Đức Kitô Phục Sinh nơi những Kitô hữu mới này, bởi vì sách Công vụ tông đồ thực sự diễn tả lại sự trưởng thành tiệm tiến của Hội thánh sơ khai. “ Và Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ”. Cuộc sống của họ hấp dẫn lôi cuốn những người xung quanh.

Đây là lý do để chúng ta suy nghĩ về cách làm chứng cho niềm tin của chúng ta. Sách Công vụ tông đồ nói rằng những người chứng kiến “sợ hãi” Giáo hội non trẻ. Nhưng các tín hữu đầu tiên này không là những biểu tượng hay những bảng chỉ dẫn thánh thiện, họ đã sống trong thế giới thực – đúng như chúng ta sống. Cuộc sống của chúng ta phản ánh Tin Mừng Đức Giêsu bao nhiêu? Chúng ta có thể hiện những việc làm từ bi trắc ẩn cụ thể đối với nhu cầu tha nhân như là nét đặc trưng của cộng đoàn Kitô giáo thời sơ khai chăng?

Đời sống xứ đạo nơi địa phương của chúng ta thì sao? Cứ cho là có những cách thờ phượng riêng tư chúng ta thích và chúng ta có tham gia các sinh hoạt giáo xứ; nhưng ngay cả trong những khác biệt này, phải chăng chúng ta vẫn diễn tả niềm tin căn bản và sống cùng với nhau như những người “một lòng một ý” hợp nhất nhờ Thần Khí của Đức Kitô? Bài đọc Công vụ tông đồ diễn tả sự viên mãn mà các Kitô hữu mong ước, nhưng phải công nhận là chưa hẳn đúng ở Giáo hội địa phương và hoàn vũ. Lời cầu nguyện của chúng ta hôm nay là cùng một Thần khí, Đấng đã mang lại sự sống cho những môn đệ nhát đảm, khép kín đang qui tụ trong phòng, cũng tiếp tục khích lệ và giúp chúng ta đạt được ước mơ mà Đức Kitô dành cho chúng ta – cuộc sống chung của chúng ta làm chứng cho sự hiện diện và sứ vụ đang tiếp diễn của Chúa Phục Sinh giữa chúng ta.

Thánh Tôma đóng vai trò người ngã lòng trong số các tông đồ. Ông là người hoài nghi (Tôma Hoài Nghi), người mà chúng ta thích chỉ trích là yếu lòng tin. Nhưng hãy nhìn lại xem, chẳng phải chúng ta sẽ vui mừng khi thấy thánh Tôma và nói lên mọi nỗi nghi ngờ mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể đặt ra? Sau hết, chưa bao giờ có quá nhiều người làm chứng về một người trỗi dậy từ cõi chết như thế. chúng ta thường cho rằng “Chết là chết”, “đó là dấu chấm hết”.

Tôi thắc mắc không biết thánh Tôma làm gì mà vắng mặt khi Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ đang trạng sợ hãi và lẩn trốn? Ông có thu gom của cải, chia tay bạn bè hay tuyệt vọng bởi ông thấy mong ước cuộc đời đã tan thành mây khói khi mà Đức Giêsu đóng đinh vào thập giá chăng? Các môn đệ khác cũng chán nản thất vọng về cái chết của Đức Giêsu. Nhưng ít ra là họ đã ở với nhau. Giống như những gì người Công giáo chúng ta đang thực hiện trong những ngày này, khi chấn động bởi những hành động tai tiếng của giáo sĩ; chúng ta cố gắng ở lại cùng nhau và trông cậy vững vàng Đức Giêsu làm một cuộc hiện ra mới ở giữa chúng ta và lại nói lời khích lệ cho những anh chị em đã mất định hướng, “bình an cho anh chị em”.

Chỉ ở lại với nhau trong sợ hãi thì không thể là chứng tá hữu hiệu cho thế giới bên ngoài. Ai muốn gia nhập nhóm những người bị loại trừ, buồn phiền, nhát đảm? Điều khác biệt là Đức Giêsu đến giữa các ông, không một lời trách móc về những sai lỗi trong quá khứ, nhưng với lời chữa lành, “Bình an cho anh em”.

Quá khứ đã qua. Nhưng tương lai thì sao? Rõ ràng trước đây chẳng gì có thể đưa các ông rời khỏi căn phòng đóng kín và ra đi vào thế giới hiểm nguy. Nhưng, Đức Giêsu không sai các ông đi tay không; Ngài ban cho các ông Thần Khí. Với thần khí đó, các ông khai mở sứ vụ hoà giải mà Đức Giêsu ban cho. Đầu tiên các ông đến với người anh em đã bỏ đi là Tôma. Họ chia sẻ những kinh nghiệm với Tôma, nhưng ông đòi hỏi bằng chứng cụ thể hơn nữa – chạm vào vết thương của Đức Giêsu.

Chúng ta không biết liệu Tôma có thực sự đụng chạm đến những vết thương hay không. Điều chúng ta biết là Đức Giêsu mời gọi ông tin. Có lẽ sờ vào vết thương chẳng phải là điều quan trọng. Điều quan trọng là những đòi hỏi vượt quá niềm tin; ngay cả bất chấp lý luận và “hành động hợp lý”.

Vâng, tạ ơn Chúa vì thánh Tôma! Chúng ta mừng vì ông đã ở đó nói lên những nghi ngờ của lý trí. Chúng ta cũng vui mừng vì Giáo hội cũng ở đó, những môn đệ mới và tràn đầy Thánh Thần đã không từ bỏ thành viên cứng lòng tin của họ. Hãy hy vọng vì chúng ta là những Kitô hữu thời đại mới ở lại thực sự trong lời mời gọi trở thành cộng đoàn hoà giải và cũng là cộng đoàn chữa lành cho những anh chị em đau khổ tinh thần và thể xác.

Khi họp nhau cầu nguyện hôm nay, chúng ta có thể nghĩ về chính mình như các môn đệ trong phòng trên lầu xưa. Vì giây phút ngắn ngủi này, giống như các ông, chúng ta cùng nhau ở trong một căn phòng. Chúng ta mang đến đây những lỗi lầm và thiếu sót trong quá khứ và nhận lời hoà giải của Đức Giêsu, “bình an cho anh chị em”. Chúng ta tạ ơn vì những người đầu tiên làm chứng tá cho sự phục sinh. Nhờ lời chứng thực của họ, lời chứng ấy cùng với chứng tá của những người mà chúng ta biết, đã khích lệ niềm tin cho chúng ta – đó là những người giảng thuyết, các thầy cô giáo, cha mẹ, bạn bè, v.v.. Chúng ta bây giờ được Đức Giêsu gọi là “người có phúc”, là “những người không thấy mà tin”. Vì vậy, chúng ta có thể dâng những lời cầu nguyện tạ ơn cho những người dẫn đưa chúng ta đến niềm tin hôm nay – người giúp chúng ta tin dù không thấy.

Khi lắng nghe Lời Chúa, chúng ta không chỉ nghe tin mừng cho chính mình, mà còn đem đến cho người khác như được diễn tả trong sách Công vụ tông đồ hôm nay. Khi rời khỏi đây chúng ta sẽ ra đi, với những ngôn từ và cách sống trong cộng đoàn, chúng ta rao truyền tin mừng về Vương Quốc Mới mà Đức Giêsu khai mở. Nhưng trước khi rời “phòng tiệc” này chúng ta sẽ nuôi dưỡng để thi hành những phận vụ đang chờ đợi chúng ta. Chúng ta sẽ ăn mừng lễ cùng những anh chị em khác nữa và với Đức Chúa Phục Sinh của chúng ta.

Chuyển ngữ Anh Em HV Đaminh Gò Vấp

2nd SUNDAY OF EASTER (A)

Acts 2: 42-47; Psalm 118; 1 Peter 1: 3-9; John 20: 19-31

I am inspired by the people I meet in our parishes. After this past season of Lenten parish retreat preaching I can bear witness to the faith commitment and hard work of parish staff, volunteers and parishioners I have met in parishes in different parts of the country.

Still, I don’t get to see any parish reflect the ideals of the first generation of Christians glowingly described today in our reading from Acts. If I did, I would quit the road and settle in that parish – it would be a taste of heaven! Imagine a faith community fully dedicated to (1) the teaching of the apostles; (2) community life; (3) Eucharistic celebration; (4) prayer; (5) the sharing of possessions, with a concern for those members in need. Imagine how many people would join the membership of such a parish!

Biblical scholars agree Luke has idealized the community of first believers–after all, there were the dishonest Ananias and Sapphira who were struck dead for withholding their property from the community (Acts 5:1-11). So, the early church we idealize wasn’t such a perfect community after all–and neither are we.

Still, there must have been something remarkable about the witness to Christ’s Resurrection by those new Christians, because Acts does narrate the rapid growth of the early church. "And every day the Lord added to their number those who were being saved." Their lives were an attraction to those around them.

Which gives us cause to reflect on the witness we give to our faith. Acts says observers were in "awe" of the infant church. But those first believers were not icons or holy cards, they lived in the real world–just as we do. How much do our lives reflect the gospel of Jesus? Do we show in concrete ways the mercy and compassion for those in need which it seems characterized the earliest Christian community?

How about our local parish life? Granted we have our personal preferences for the kinds of worship we like and which parish activities we join, but even with those differences, do we still radiate our core beliefs and live together as people of "one mind and heart" united by the Spirit of Christ? The Acts reading expresses the fulfillment we Christians hope for, but have to admit, is not yet true in our local or international church. Our prayer today is that the same Spirit which gave life to the closed-in, frightened disciples gathered in the room, continues to animate us and help us fulfill the dream Christ has for us – that our lives together will witness to the presence and ongoing ministry of the Risen Lord in our midst.

Thomas gets the role of the fall guy among the apostles. He’s the doubter ("Doubting Thomas), the one we love to critique for being weak in faith. But let’s face it, aren’t we glad Thomas was there and voiced the kinds of doubt anyone of us rational people would have raised? After all, there’s no precedent that a person whose death was witnessed by so many would then rise from the dead. "Dead is dead," we would say, "that’s the end of that!"

I wonder what he was doing that caused Thomas to be absent when Jesus appeared to the locked-away and fearful disciples? Was he packing up his possessions, saying goodbye to friends or grieving by himself after seeing his life and dreams collapse along with Jesus nailed to the cross? But the other disciples were also disconsolate over Jesus’ death. At least they stayed together. It’s like what us Catholics are doing these days, having been shaken by the clergy scandals; we struggle to stay together and hope against hope for Jesus to make a new appearance in our midst and speak reconciling words again to those of us who have fallen short of the mark, "Peace be with you."

Just staying together in fear wouldn’t be a very good witness to the outside world. Who would want to join a group of trembling sad sacks? What made the difference though, is that Jesus came into their midst, not with words of reproof for their past failures, but with a word of reconciliation, "Peace be with you." The past was over.

But what about the future? It was obvious from past performance on their own that these disciples didn’t have what it would take to leave the locked room and go out into the dangerous world. But Jesus doesn’t send them out on their own; he gives them the Holy Spirit. With that Spirit they set about the task of reconciliation which Jesus gave them. The first person they reach out to is their separated brother Thomas. They share their experience with him, but he requires more concrete evidence–to touch Jesus’ wounds.

We are not told if Thomas actually touched the wounds. What we are told is that Jesus invited him to believe. Perhaps touching the wounds isn’t the important thing. What is important is the leap faith requires; even when that leap flies in the face of logic and "reasonable action."

Well, thank God for Thomas! We’re happy he was there to voice our rational doubts. We are also happy that the church was there, those new, Spirit-animated disciples who didn’t give up on their recalcitrant member. Let’s hope we modern Christians stay true to our call to be a forgiving community and also a healing one for those hurting in spirit and body.

When we gather for prayer today we can think of ourselves as the modern equivalent of those upper-room disciples. For a short time today, like them, we are together in a room. We bring here our past sins and shortcomings and receive Jesus’ words of reconciliation, "Peace be with you." We give thanks for those first witnesses to the resurrection. Because of their testimony and the testimony and witness of those we have known and have encouraged faith in us – preachers, teachers, parents, friends, etc. – we are the ones Jesus now calls "blessed." We are "those who have not seen and have believed." So, we could offer prayers of thanks today for those who have helped us come to faith – who have helped us believe without seeing.

As we listen to the Word we not only hear good news for ourselves, but we get our marching orders, which are spelled out in Acts today. When we leave here we shall go out and, with our words and how we live in community, we will spread the news of the new Kingdom Jesus has inaugurated. But before we leave this "dining room" we will be nourished for the tasks that await us. We will feast with one another and our risen Lord.