TÔI ĐÃ THẤY MỒ ĐỨC KITÔ ĐANG SỐNG…

Trong Ca tiếp liên lễ Chúa Phục Sinh có câu:

“Sống và chết, hai bên song đấu diệu kỳ
Tướng lãnh sự sống chết đi
Nhưng vẫn sống mà cai trị”

Chúng ta đã chứng kiến, dường như là sự chết đã chiến thắng, khi Đức Giêsu Kitô thở hơi cuối cùng trên Thập Giá. Sự chết của Chúa Giêsu đã làm bao nhiêu người đặt niềm hy vọng vào Chúa bỗng trở nên thất vọng và sụp đổ. Ngay cả đến tông đồ đoàn Mười Hai cũng lê bước não nề trở về trong thất vọng. Những người nuôi sống niềm hy vọng thì đóng cửa trong nhà không dám ra vì sợ người Do Thái. Đức Giê su yên nghỉ trong ngôi mộ, tưởng chừng như chấm hết. Nhưng vào chính lúc người ta tưởng rằng thế gian đã chiến thắng thì hôm nay mồ Đức Kitô bật mở và Đức Kitô đã sống lại vinh quang.

Sự sống lại của Ngài không chỉ đơn giản như Larazo chết bốn ngày, rồi đi ra khỏi mồ, tiếp tục để cho người ta tháo dây quấn quanh người và tiếp tục sống lại những gì mình đang sống dở. Đức Kitô từ trong cõi chết Phục Sinh, trước hết là một cuộc chiến thắng. Chiến thắng sự chết, chiến thắng sự dữ, chiến thắng tối tăm:

“Sống và chết, hai bên song đấu diệu kỳ
Tướng lãnh sự sống chết đi
Nhưng vẫn sống mà cai trị” (Ca tiếp liên)

Đúng là tướng lãnh của sự sống. Đức Giê su xưng mình: “Ta là đường, là sự thật và là sự sống”(Ga 14,6). Vậy mà tướng lãnh sự sống đã chấp nhận cái chết. Chết nhưng vẫn sống mà cai trị. Nếu không có đức tin, chúng ta thấy một chuỗi những mâu thuẫn khó chấp nhận. Chết thì không thể là sống, mà đã sống thì không phải chết. Ở nơi Đức Giêsu, tướng lãnh sự sống đã chết đi nhưng vẫn sống mà cai trị. Chúng ta còn gặp thấy những phạm trù còn khó hiểu hơn nữa:

“Hỡi Maria,
Bà hãy nói cho chúng tôi nghe.
Bà đã thấy gì trên quãng đường đi?
Tôi đã thấy mồ Đức Kitô đang sống” (Ca tiếp liên).

Mồ là biểu tưởng của sự chết. Những gì chứa trong mồ là sự chết. Vậy mà mồ Đức Kitô đang sống. Đó là sự thật, một sự thật duy nhất chỉ có ở nơi Đức Giêsu:

Bằng chứng là, những lời Chúa tuyên bố trước: Ngày thứ ba Ta sẽ sống lại (Mt 16,21);

Bằng chứng là, các thiên thần áo trắng hiện ra và nói với các bà rằng: “Tại sao các bà lại tìm Người Sống giữa nơi kẻ chết. Người không còn đây nữa nhưng đã trỗi dạy rồi” (Lc 24,5).
Những chứng nhân chỉ nhìn thấy những dây băng, những khăn liệm để đó nhưng đức tin thì cho chúng ta thấy rõ Đức Giêsu Kitô Phục Sinh. Sự Phục Sinh của Chúa hoàn tất những gì mà Ngài đã hứa trước. Ngài hứa: “Thầy đi rồi Thầy sẽ trở lại với các con”(x. Ga 16, 16-24); Ngài hứa: “Cơn buồn của các con sẽ đổi thành vui”(Ga 16,20). Tất cả những gì Chúa Giê su tiên liệu trước, không mang tính tiên tri. Bởi vì Chúa là sự sống, Chúa là hiện tại. Hôm qua cũng như hôm nay và mãi mãi. Vì vậy, khi Chúa nói những điều đó, các tông đồ không hiểu và mọi người không hiểu. Nhưng khi Đức Giêsu từ cõi chết Phục Sinh thì các tông đồ hiểu ra những gì mà Thầy mình đã nói trước. Tiên báo về cái chết của Ngài không phải là một sự thất vọng như Phêrô đến nỗi phải kéo Thầy ra để can gián: “Lạy Thầy, xin Chúa cứu Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”(Mt 16,22). Chúa Giê su nói với Phêrô là cũng nói cho tất cả thế giới: “Các con không biết việc của Thiên Chúa, các con chỉ biết việc của loài người”(Mt 16,23). Việc của loài người là phân tách, chết thì không có sống mà sống có nghĩa là chưa chết. Còn việc của Thiên Chúa, Ngài sống ngay trong nấm mồ của sự chết. Ngài trỗi dậy ngay từ chính trong cái chết và Ngài chết khi mà Ngài mệnh danh là sự sống. Chỉ có một đức tin và chỉ đi vào sâu trong mầu nhiệm của tình yêu hiến tế thì mới hiểu được điều này. Bởi lẽ, sự sống lại của Chúa Kitô cũng là sự sống của đức tin. Chúa Giêsu Kitô không sống lại kiểu của Larazo. Đó là một sự sống mà người ta không phải dùng lòng tin. Đó là một sự sống tự nhiên. Còn sự sống lại của Chúa Kitô là sự sống của Thiên Chúa. Sự sống ấy đến từ Thiên Chúa và hôm nay được biểu lộ.

Chúng ta vẫn đọc trong Kinh Thánh: “Trời đất đầy vinh quang Chúa”(Is 6,3). Thế nhưng nhìn vào trong thế giới tự nhiên này, nếu không có đức tin, người ta chẳng thấy vinh quang Chúa đâu hết. Người ta thấy tất cả là tự nhiên, thậm chí nguồn gốc của con người, người ta cũng bảo đó là luật tự nhiên tiến hóa. Thế giới vũ trụ bao la này, người ta cũng bảo tự nhiên mà có. Cái chết cũng là tự nhiên. Sự sống này cũng là tự nhiên bởi cha, bởi mẹ sinh ra mà không cần phải truy nguyên đến đâu hết. Tất cả đều là tự nhiên. Một sự sống mà không cần phải vận dụng gì đến đức tin siêu nhiên thì trời đất này chẳng có đâu là vinh quang Thiên Chúa. Nếu vinh quang ấy có diễn ra thì phải diễn ra ở trên núi Tabor. Ở nơi đó, Đức Giêsu đã tỏ ánh vinh quang của Ngài cho các tông đồ và ba tông đồ thân tín là Gioan, Giacôbê, Phêrô đã sung sướng thưa với Thầy: “Nếu chúng con được ở đây thì tốt lắm”(Mt 17,4). Nhưng Chúa đã dạy các ông phải xuống núi. Có nghĩa là, không thể nhìn bằng con mắt tự nhiên này để thấy vinh quang của Thiên Chúa như các tông đồ đã thấy trên núi Tarbo. Bởi vậy, trời đất đầy vinh quang Chúa là vinh quang mà Chúa Giêsu đã nói trước với các tông đồ rằng: “Cho tới khi Con Người từ trong cõi chết sống lại”(Mt 17,9). Ánh vinh quang Phục Sinh hôm nay mới là ánh vinh quang tràn ngập trái đất: “Trời đất đầy vinh quang Chúa”. Sự chết, sự tối tăm, quỉ thần, xác thịt, sự xấu... Tất cả đều không thể chạm tới vinh quang Phục Sinh của Chúa Kitô.

Đức Giêsu Kitô đã cho chúng ta thấy thế nào là “Trời đất đầy vinh quang Chúa”. Duy nhất chỉ có Ngài đã tuyên bố: “Ta tự hiến mang sống Ta và Ta có quyền lấy lại. Đó là mệnh lệnh Ta đã nhận được từ nơi Cha Ta”( Ga 10,18), để chúng ta hiểu được rằng, trong cái chết hiến thân của Đức Kitô, Ngài tự hiến vì một tình yêu lớn nhất và hôm nay, cũng tự Ngài lấy lại sự sống đó. Như vậy, mồ Đức Ki tô đang sống và vinh quang của Đấng Phục Sinh phát xuất từ đó. Đức Giêsu cho chúng ta thấy, chỉ có mình Ngài mới chiến thắng trên sự dữ, trên sự chết, trên tử thần, trên ma quỉ để cho chúng ta một sự sống mới. Khi trời đất này đã đầy vinh quang Phục Sinh của Chúa rồi thì không có thế lực nào có quyền từ chối, chỉ khi người ta cố tình chỉ biết hạ xuống, hạ xuống mà không ngước lên cao. Trong thánh thư của thánh Phaolô kêu gọi: “Anh em hãy hướng sự trên trời chứ đừng hướng về những sự trái đất”(Cl 3,2). Nếu người ta coi tất cả là tự nhiên; nếu người ta coi tất cả đều bởi đất mà ra thì sự Phục Sinh của Chúa hôm nay cũng vẫn chẳng có ý nghĩa gì. Thậm chí, sống rồi chết, chết rồi sống lại, sống lại rồi lại chết. Vậy gọi là sống dở chết dở. Thà chết luôn đi cho xong!!! Nhưng nếu Đức Giêsu Kitô chứng tỏ cho tất cả muôn loài, muôn thế hệ thấy vinh quang Phục Sinh của Ngài đã bao trùm thế hệ này, thì một lần nữa chúng ta khẳng định rằng sự sống của Ngài phải được tiếp nhận bằng đức tin. Cho nên, nếu không hướng về trên cao, nếu không nhìn bằng con mắt đức tin thì mãi mãi người ta cũng chỉ thấy đất và người ta cũng chỉ thấy sự chết là chấm hết. Điều đó trả lời cho chúng ta: Tại sao mồ Đức Kitô đang sống? Do quan niệm của mình, do cái nhìn quá thấp hèn của mình, do chủ nghĩa duy vật chất của mình đã khiến cho con người không nhận ra chân lý. Chúng ta còn gặp thấy một hình ảnh rất thân thương này là Maria vội vàng đến ôm chân Chúa. Nhưng Chúa bảo là đừng động đến Ta. Có người nghĩ rằng, Chúa dạy tu đức, rằng Maria là phụ nữ không được động chạm đến Chúa; rằng, con người xác thịt không được động chạm đến Chúa. Đức Giêsu đã chiến thắng thế gian, chiến thắng tử thần, Ngài còn phải giữ gìn điều gì nữa? Nhưng Ngài muốn dạy chúng ta rằng: “Hãy nhìn về trời cao. Bởi vì Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha của các con. Về cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của các con” (Ga 20, 17). Chúng ta hãy nhìn về đó. Đừng ôm chân Thầy theo kiểu tình cảm thế gian, hay là cách nhìn lệt đệt kiểu thế gian của con người. Nhưng hãy cùng với Thầy hướng về trời cao.

Phục Sinh là như thế, đưa chúng ta vào một thế giới khác. Thế giới của tâm linh. Thế giới của Thiên Chúa. Thế giới của sự sống đích thật, khiến cho con người không suy nghĩ và sống theo cách của con người tự nhiên nữa. Bởi vậy, nếu chúng ta không đi vào trong sự chết với Đức Kitô, chúng ta không thể sống lại với Ngài. Nhưng nếu chúng ta hiểu là chỉ chết có một lần thì chúng ta cũng không thể sống lại với Chúa ngay từ hôm nay. Cho nên thánh Phao lô nói: “Tôi chết hàng ngày” (1Cr 15,31). Cái chết hàng ngày của thánh Phaolô là cái chết trong những ý riêng, cái chết trong những quan điểm trần thế duy vật chất. Cái chết trong cái lăng kính chỉ có mặt đất mà không có trời cao. Hãy chết đi trong những điều đó để chúng ta nhận ra một đức tin mạnh mẽ, một sự sống đích thật. Một sự Phục Sinh của Chúa Kitô đem lại cho chúng ta sự sống mới, sự sống trong Chúa Thánh Thần. Đó mới là mục đích, đó mới là ý nghĩa của niềm vui Phục Sinh. Niềm vui này trao lại cho chúng ta một sự sống mới để chúng ta có thể, ngay từ bây giờ, cũng xin Chúa cho chúng ta được sống lại với Chúa Kitô trong sự sống mới đó:

Giêsu, sự sống diệu vời
Phục Sinh bừng sáng đất trời vinh quang.
Xin cho con sống bình an.
Cho con hưởng phúc thiên đàng mai sau. Alleluia.
LM. Phêrô Hồng Phúc