TRANH CHỖ NGỒI
Một anh mù, một anh lùn và một anh gù đang tranh nhau chỗ ngồi khi đi ăn tiệc, không ai nhường ai, sau đó thì ước định, hể ai nói ra một câu mà không thể chấp nhận được thì ngồi vị trí thứ nhất.
Anh mù nói: “Trong mắt tôi không có người, thì nên để tôi ngồi mới phải”.
Anh lùn nói: “Tôi không bằng người cao, nên để tôi ngồi”.
Anh gù nói: “Không nên tranh nhau, nghĩ tới nghĩ lui các anh đều là hạng con cháu, tự nhiên vị trí thứ nhất là của tôi”.
Suy tư:
Con người ta thường thích chỉ huy lãnh đạo người khác hơn là người khác chỉ huy mình, do đó mà có những người trình độ không đầy lá mít, viết chính tả sai bét như học sinh lớp ba trường làng, khi được chút địa vị thì tự bôi son trét phấn cho mình là học trường này trường nọ ở nước ngoài, để chỉ huy người khác.
Người mù vì mặc cảm không thấy, nên đòi giành chỗ thứ nhất; người lùn vì mặc cảm thấp cổ bé họng nên cũng muốn ngồi địa vị thứ nhất; người gù lại càng mặc cảm thua thiệt hơn, nên đương nhiên là muốn ngồi ở vị trí hàng đầu. Cả ba người là tượng trương cho xã hội con người, bởi vì trong xã hội ai cũng muốn tranh giành quyền lực địa vị để ngồi trên đầu trên cổ người khác, do đó mà xã hội thường sinh ra hận thù, chiến tranh, ghen ghét, kiêu ngạo, giết người, trộm cắp.v.v...
Tập thể, cộng đoàn nào mà có những người bị mù con mắt tâm hồn (mù), có suy nghĩ thấp hèn (lùn), thích luồn cúi (gù) nịnh bợ chỉ huy, thì khốn nạn cho những cộng đoàn tập thể ấy, bởi vì như Chúa Giê-su đã nói mù không thể dẫn dắt người mù, cả hai chắc chắn sẽ rơi xuống hố vì không thấy đường…
Ai hiểu thì chắc là không thích lãnh đạo người khác, bởi vì càng cao danh vọng càng nhiều gian nan.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Một anh mù, một anh lùn và một anh gù đang tranh nhau chỗ ngồi khi đi ăn tiệc, không ai nhường ai, sau đó thì ước định, hể ai nói ra một câu mà không thể chấp nhận được thì ngồi vị trí thứ nhất.
Anh mù nói: “Trong mắt tôi không có người, thì nên để tôi ngồi mới phải”.
Anh lùn nói: “Tôi không bằng người cao, nên để tôi ngồi”.
Anh gù nói: “Không nên tranh nhau, nghĩ tới nghĩ lui các anh đều là hạng con cháu, tự nhiên vị trí thứ nhất là của tôi”.
Suy tư:
Con người ta thường thích chỉ huy lãnh đạo người khác hơn là người khác chỉ huy mình, do đó mà có những người trình độ không đầy lá mít, viết chính tả sai bét như học sinh lớp ba trường làng, khi được chút địa vị thì tự bôi son trét phấn cho mình là học trường này trường nọ ở nước ngoài, để chỉ huy người khác.
Người mù vì mặc cảm không thấy, nên đòi giành chỗ thứ nhất; người lùn vì mặc cảm thấp cổ bé họng nên cũng muốn ngồi địa vị thứ nhất; người gù lại càng mặc cảm thua thiệt hơn, nên đương nhiên là muốn ngồi ở vị trí hàng đầu. Cả ba người là tượng trương cho xã hội con người, bởi vì trong xã hội ai cũng muốn tranh giành quyền lực địa vị để ngồi trên đầu trên cổ người khác, do đó mà xã hội thường sinh ra hận thù, chiến tranh, ghen ghét, kiêu ngạo, giết người, trộm cắp.v.v...
Tập thể, cộng đoàn nào mà có những người bị mù con mắt tâm hồn (mù), có suy nghĩ thấp hèn (lùn), thích luồn cúi (gù) nịnh bợ chỉ huy, thì khốn nạn cho những cộng đoàn tập thể ấy, bởi vì như Chúa Giê-su đã nói mù không thể dẫn dắt người mù, cả hai chắc chắn sẽ rơi xuống hố vì không thấy đường…
Ai hiểu thì chắc là không thích lãnh đạo người khác, bởi vì càng cao danh vọng càng nhiều gian nan.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
