CÁM ƠN VÌ ĐƯỢC THƯỞNG
N2T

Một quan lớn đang ngồi trên công đường, đột nhiên đánh rắm một cái, ông ta tự nói một mình hai chữ: “nhanh gọn” .
Mấy viên thư lại đứng bên không hiểu rốt ráo, nghe nhầm tưởng là “thưởng lại” , vì để nịnh hót quan lớn nên mọi người đều vui vẻ, tranh nhau tiến lên quỳ trước quan bẩm báo:
- “Cám ơn lão gia đã thưởng cho ạ !”

Suy tư:
Tội nghiệp nhất là những người thích nịnh hót, bởi vì khi nịnh thì họ quên mất đi tư cách và phong độ của mình, quên mất mình cũng là một con người có giá trị như tất cả người khác. Vì quên mất tư cách của mình, nên họ mới luồn cúi để hưởng ơn huệ của người khác.
Không ai thích người nhịn hót, bởi vì họ nhìn thấy nơi những người này không có tình cảm chân thật, bởi vì những người nịnh hót thì chỉ biết đến quyền lợi của mình mà quên đi tình nghĩa anh em, chỉ biết quyền lợi của mình mà có khi bán đứng bạn bè của mình.
Người khờ dại cũng biết cái “đánh rắm” không thể gọi là khen thưởng, nhưng những người nịnh hót –dù là có học thức hay địa vị- thì cho đó là món quà mà quan lớn tặng cho họ.
“Nịnh hót” tuy là không nằm trong “bảy mối tội đầu”, nhưng xét cho cùng nó cũng là một trong những nguyên nhân gây bất hòa, chém giết, thù hận và đau khổ cho người khác vậy !
-------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com