Đáp lại lời mời gọi của trái tim Chúa Giêsu

Nhiều lần, nhìn lên tượng hoặc ảnh Trái Tim Chúa Giêsu, tôi tự nhiên hơi sợ. Tôi sợ, vì thấy trái tim ấy bị một vòng gai quấn quanh, bị đâm, máu chảy từng giọt. Tôi sợ, khi tưởng tượng Chúa sẽ hỏi tôi có muốn trái tim tôi nên giống trái tim Chúa như thế không.

Nhưng, nỗi sợ đó rất mau tan biến, khi tôi nghe Chúa gọi: “Hỡi tất cả những ai đang vất vả gánh nặng nề, hãy đến bên Cha, Cha sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28).

Thái độ đón nhận.

Tôi đón nhận lời mời gọi đó như một nhắn nhủ thân thương. Đó là một lá thư riêng. Đó không phải như một luật được ban bố, nhưng là lời giới thiệu bản thân Chúa Giêsu. Hãy đến với Người, vì Người là Đấng cứu độ giàu lòng thương xót.

Tôi đón nhận không phải chỉ Lời Chúa mời gọi, mà là đón nhận chính Chúa Giêsu của tôi. Người ở gần tôi. Người rất thương tôi.

Tôi đón nhận một mời gọi tự do. Từ chối cũng được, chẳng phải tội gì. Nhưng đón nhận sẽ là mở lòng ra cho một hồng ân, nguồn tuôn chảy phúc trường sinh cho tôi.

Tôi đón nhận với lòng tin tưởng. Con đến với Chúa, vì Chúa đã gọi con. Con mang thân phận đầy gánh nặng để bên lòng Chúa, vì Chúa đang đợi chờ với tình Cha xót thương.

Tôi đón nhận với tấm lòng thinh lặng. Trí khôn phải thinh lặng. Lòng muốn phải thinh lặng. Trí vẽ phải thinh lặng. Trí nhớ phải thinh lặng. Các tình cảm phải thinh lặng. Tất cả nội tâm tôi phải thinh lặng, để tập trung vào việc đón nhận Lời Chúa và đón nhận chính Chúa. Đón nhận trong nghèo khó và đơn sơ.

Những gánh nặng.

Những gánh nặng của tôi rất nhiều. Tôi chỉ xin nêu lên một ít:

Gánh nặng là sự yếu đuối dễ nghiêng theo tội lỗi. Đó là sự yếu đuối, mà thánh Phaolô đã than: “Điều tốt tôi muốn, thì tôi không làm. Điều xấu tôi không muốn, thì tôi lại làm” (Rm 7,19).

Gánh nặng là những thứ xấu không dễ thấy. Như những tính tình tự nhiên ít nhân bản. Như những thói quen suy nghĩ, nói năng, cư xử vụng về, như những ước mơ không lành mạnh chìm trong tiềm thức, đợi dịp thuận tiện là bùng lên.

Gánh nặng là những trách nhiệm không thể nhờ ai thực hiện được. Như sự từ bỏ mình, vác thánh giá mình mà theo Chúa (x. Mt 16,24).

Gánh nặng là những bổn phận Chúa trao cho, hoặc luôn đi kèm với sứ vụ. Như bổn phận rao giảng Tin Mừng phải kể là rất khó, rất nặng, nhưng nhất định sẽ gánh vác tới cùng.

Gánh nặng là những khó khăn thường xảy ra trong cuộc sống chung, hoặc đời sống cô đơn.­

Gánh nặng là những trách nhiệm do tinh thần liên đới. Tôi phải đồng cảm với những đồng bào nghèo khổ. Tôi phải đồng hành với dân tộc trên đường lịch sử.

Gánh nặng là những cản trở do bao hoàn cảnh tạo nên, không cho việc đổi mới cách sống đạo được thực hiện theo ý Chúa Thánh Thần.

Gánh nặng là những mệt nhọc đau bệnh, mòn mỏi do tuổi tác và công việc.

Gánh nặng là những ý hướng vẩn đục hay khéo pha vào các việc đạo đức tư riêng và tập thể.

Còn nhiều gánh nặng khác vô danh. Tất cả đều được tôi mang theo, và được tôi đặt vào trái tim Chúa.

Khi tôi đặt những gánh nặng đó vào trái tim Chúa, tôi luôn nhớ lời Chúa phán: “Cha đến không phải để kêu gọi người công chính nhưng để kêu gọi người tội lỗi” (Mt 9,13).

Tôi chạy lại bên Chúa như một người tội lỗi, với bao gánh nặng khách quan và chủ quan. Của lễ tôi dâng lên Chúa chỉ là thế thôi. Tôi là gì, tôi có gì, tôi thế nào, thì tôi dâng mình cho Chúa như vậy. Và, lạ thay, tôi thấy Chúa vui nhận, và lại ban nhiều an ủi.

Những ủi an.

Những ủi an thực rất nhiều. Tôi xin chỉ nêu lên ba ủi an này:

Ủi an là ánh sáng.

Chúa ban cho một thứ ánh sáng siêu nhiên, giúp tôi nhìn sự việc trong chân lý vẹn toàn. Một sự việc nhìn lẻ loi sẽ ít ý nghĩa nhưng được nhìn trong kế hoạch chung, sẽ thấy là cần thiết, nhiều ý nghĩa.

Trong bữa tiệc ly, lúc gần đến giờ chịu nạn, Chúa nói: “Đã đến giờ Con Người được quang vinh” (Ga 12,23). Người nói điều đó, vì Người nhìn sự việc sắp xảy ra cho Người trong chân lý vẹn toàn (x. Ga 16,13).

Ánh sáng siêu nhiên cũng giúp tôi nhận ra có những gánh nặng nên kể như vô ích, do mình tự tạo ra, hoặc do áp lực thế tục và não trạng đạo đức lỗi thời, chứ không phải do Chúa muốn. Tôi cần trút bỏ.

Ủi an là lửa mến.

Một thứ lửa từ trái tim Chúa chia sẻ cho, sẽ làm cho gánh nặng Chúa trao được êm ái phần nào. Gánh nặng vẫn còn, nhưng, ở đâu có lửa mến, ở đó có can đảm, vị tha và dâng hiến.

Lửa mến sẽ là nguồn khơi dậy những sáng kiến, để vẫn có thể mở Nước Trời trong những hoàn cảnh u tối nhất.

Ủi an là sự bình an.

Một sự bình an linh thiêng, thấm sâu vào khắp cõi tâm hồn. Dù mang gánh nặng, tâm hồn vẫn cảm được sự đỡ nâng dịu dàng của Chúa, sự đỡ nâng chân thành của bao người Chúa gởi đến đời mình.

Tôi hay nghĩ tới cảnh sầu muộn và đau đớn của Chúa Giêsu trong cuộc chịu nạn. Người rất đau khổ. Nhưng Người vẫn đắm chìm trong bầu khí bình an thiêng liêng của sự phó thác nơi Chúa Cha của Người.

Khi chia sẻ vắn tắt trên đây những gì tôi đã được phần nào trải qua, tôi mong tha thiết mọi người hãy đáp lại lời Chúa mời gọi: “Hỡi những ai đang mang gánh nặng, hãy đến cùng Cha, Cha sẽ cho nghỉ ngơi và bồi dưỡng”.

Hãy đáp lại một cách rất chân thành, rất sống động, rất mau lẹ. Xin đừng chần chừ. Bởi vì cái gì cũng có thời giờ của nó.