GIẤU CÁI CUỐC
N2T

Có hai anh em nông phu, người anh sau khi làm xong việc đồng áng thì về nhà nấu cơm, sau đó đi vào ruộng kêu em trai về ăn cơm. Người em thấy anh mình từ đàng xa đi tới, bèn lớn tiếng nói:
- “Anh đợi em một chút, để em đem cái cuốc này giấu cái đã rồi về sau”.
Sau khi về đến nhà, người anh vừa ăn cơm vừa nói với em trai:
- “Nếu như muốn giấu cái gì thì âm thầm cất giấu, ai như em cất giấu đồ vật mà hét thật lớn, như thế không phải người khác nghe sao ? Nếu đồ vật bị mất thì làm sao đây ?”
Sau khi ăn cơm xong thì người em trở lại trong ruộng, nhưng tìm không thấy cái cuốc đâu nữa. Người em vội vàng chạy về nhà nói nhỏ vào tai anh mình:
- “Anh nè, cái cuốc bị mất rồi !”

Suy tư:
Người khôn ngoan khi cất giấu cái gì thì suy trước tính sau, nên cất chỗ này hay giấu ở chỗ kia; người không khôn ngoan thì khi cất giấu cái gì thì la lớn cho mọi người biết: lạy ông tôi ở bụi này.
Người khôn ngoan thật thì cất giấu cái khôn ngoan của mình không bày ra ngoài, nên họ thường làm những chuyện vĩ đại to lớn và có ích, đó là khiêm tốn; người khôn ngoan giả thì việc chưa làm mà đã khoe khoang, lời chưa nói thì người khác đã biết, toan tính điều gì thì người ở xa cách ba bốn thôn làng cũng nghe, đó là kiêu ngạo.
Người Ki-tô hữu được Chúa Giê-su và Giáo Hội dạy dỗ nên biết được đâu là sự khôn ngoan thật của Chúa Thánh Thần, và đâu là sự khôn ngoan của thế gian:
- Khôn ngoan của Chúa Thánh Thần là lo tìm kiếm sự sống ở đời sau trên thiên đàng với Thiên Chúa.
- Khôn ngoan của thế gian là lo lắng tìm kiếm vật chất và sự hưởng thụ xác thịt ở đời này.
Hai sự khôn ngoan cách xa nhau như trời với đất.
--------------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com