CHE MẶT GẶP HỔ

Có một người nọ lấy da sư tử trùm mặt và đi vào trong rừng, hổ vừa thấy liền chạy mất tiêu, người ấy cho rằng hổ sợ mình, liền đi khoe khoang với mọi người ầm cả lên.

Ngày hôm sau, anh ta đổi qua che mặt bằng da con cáo và đi vào trong rừng, lại gặp ngay lão hổ. Con hổ hung tợn dò xét anh ta. Anh ta thấy con hổ không nhảy lại bèn lớn tiếng chửi bới, kết quả là bị lão hổ vồ ăn mất xác.

(Úc Li tử)

Suy tư :

Sư tử được coi là vua của các loại thú rừng, đem nó ra mà doạ thì ai mà lại không sợ chứ ?

Có một vài nơi, các dì phước khi dạy giáo lí cho trẻ em thì cứ luôn miệng nói Chúa phạt chết mất linh hồn, mà rất ít khi nói đến tình thương vô biên của Thiên Chúa đối với các em nhỏ; các dì thường đem chuyện Chúa phạt các người ác trong hoả ngục như thế nào để kể cho các em nghe, nhưng ít chú trọng đến việc dạy các em phải làm gì, làm như thế nào để yêu mến Chúa mà đừng phạm tội làm mất lòng Ngài.

Có những người Kitô hữu luôn đem Chúa ra hù doạ người khác : nào là Chúa vặn gảy cổ, nào là Chúa phạt hộc máu, nào là Chúa vật chết tươi ăn năn tội chẳng kịp, mà bản thân họ không chịu sống tốt lành để cho người khác noi theo.

Thiên Chúa là Tình Yêu chứ không phải là “ông ba mươi”, cho nên đừng đem Ngài ra doạ nạt người khác, nhưng hãy đem Chúa mà mình đã tin, đã yêu và đã sống lời Ngài cho mọi người coi, để khi họ thấy mình sống chan hoà yêu thương thì họ giật mình sợ hãi nói : mình thật đáng tội.

Đó chính là chuyện đáng nói vậy.