Tấn Huệ đế ở trong vườn Hoa Lâm, nghe tiếng cóc nhái kêu, bèn hỏi người bên cạnh :
- "Tiếng kêu ấy là của quân gia hay của cá nhân trăm họ ?"
Tên hầu là Giả Dận trả lời :
- "Ở trên đất của quan là tiếng kêu của quan qia, ở trên đất của tư nhân là tiếng kêu của tư nhân".
Hồi ấy thiên hạ náo loạn vì đói, dân chúng chết đói rất nhiều, Tấn Huệ đế sau khi nghe trả lời bèn nói :
- "Chúng nó thật quá vô tri, không có lương thực thì tại sao không nấu cháo thịt mà ăn ?"
(Tấn thư)
Suy tư :
Đói khát là chuyện đáng sợ nhất, vì sợ đói khát nên người ta mới đi làm việc kiếm tiền mua gạo, mua thức ăn ; vì sợ đói khát nên người ta không ngại gì bán đứng anh em để giành cho được địa vị ; vì sợ đói khát nên người ta không quản ngại gian lao vất vả, không thèm coi trọng danh dự bản thân, không thèm nhân phẩm, miễn có tiền là được...
Người Kitô hữu cũng là con người, nên cũng có nhu cầu ăn mặc như người khác, nhưng họ vẫn luôn ý thức rằng : đói khát phần linh hồn thì càng nguy hiểm hơn gấp bội. Vì thế, dù vẫn lăn lộn với chuyện ăn mặc hằng ngày cho phần xác, thì họ vẫn không quên đi dâng thánh lễ để linh hồn được bồi dưỡng bởi Bánh Hằng Sống, họ ý thức được rằng, khi linh hồn được no đầy lương thực hằng sống, thì chính lúc ấy thân xác được an vui và dễ dàng cảm thông với những bất hạnh của tha nhân, nên họ không ngần ngại hi sinh những gì mình có để chia sẻ với mọi người. Bởi vì khi chia sẻ cho tha nhân, thì chính họ cũng được bồi bổ linh hồn bằng Lời Hằng Sống của Thiên Chúa : "...Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu" (Mt 10, 42).
"Lạy Chúa, đã có nhiều lúc vì quá bận tâm đến việc sợ đói sợ khát mà tích trử thật nhiều vàng bạc của cải cho phần xác, mà con bỏ đói phần linh hồn của mình : không tham dự thánh lễ và các bí tích, không đọc không nghe và không sống Lời Chúa, và như thế, con sẽ không biết giúp đỡ người bất hạnh đói khát chung quanh con. Xin Chúa ban cho con có một tâm hồn biết nhạy bén trước nỗi đói khát của linh hồn mình, để mà săn sóc chu đáo cho phần rỗi của chính mình và biết quan tâm hơn đến đời sống của tha nhân".
- "Tiếng kêu ấy là của quân gia hay của cá nhân trăm họ ?"
Tên hầu là Giả Dận trả lời :
- "Ở trên đất của quan là tiếng kêu của quan qia, ở trên đất của tư nhân là tiếng kêu của tư nhân".
Hồi ấy thiên hạ náo loạn vì đói, dân chúng chết đói rất nhiều, Tấn Huệ đế sau khi nghe trả lời bèn nói :
- "Chúng nó thật quá vô tri, không có lương thực thì tại sao không nấu cháo thịt mà ăn ?"
(Tấn thư)
Suy tư :
Đói khát là chuyện đáng sợ nhất, vì sợ đói khát nên người ta mới đi làm việc kiếm tiền mua gạo, mua thức ăn ; vì sợ đói khát nên người ta không ngại gì bán đứng anh em để giành cho được địa vị ; vì sợ đói khát nên người ta không quản ngại gian lao vất vả, không thèm coi trọng danh dự bản thân, không thèm nhân phẩm, miễn có tiền là được...
Người Kitô hữu cũng là con người, nên cũng có nhu cầu ăn mặc như người khác, nhưng họ vẫn luôn ý thức rằng : đói khát phần linh hồn thì càng nguy hiểm hơn gấp bội. Vì thế, dù vẫn lăn lộn với chuyện ăn mặc hằng ngày cho phần xác, thì họ vẫn không quên đi dâng thánh lễ để linh hồn được bồi dưỡng bởi Bánh Hằng Sống, họ ý thức được rằng, khi linh hồn được no đầy lương thực hằng sống, thì chính lúc ấy thân xác được an vui và dễ dàng cảm thông với những bất hạnh của tha nhân, nên họ không ngần ngại hi sinh những gì mình có để chia sẻ với mọi người. Bởi vì khi chia sẻ cho tha nhân, thì chính họ cũng được bồi bổ linh hồn bằng Lời Hằng Sống của Thiên Chúa : "...Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu" (Mt 10, 42).
"Lạy Chúa, đã có nhiều lúc vì quá bận tâm đến việc sợ đói sợ khát mà tích trử thật nhiều vàng bạc của cải cho phần xác, mà con bỏ đói phần linh hồn của mình : không tham dự thánh lễ và các bí tích, không đọc không nghe và không sống Lời Chúa, và như thế, con sẽ không biết giúp đỡ người bất hạnh đói khát chung quanh con. Xin Chúa ban cho con có một tâm hồn biết nhạy bén trước nỗi đói khát của linh hồn mình, để mà săn sóc chu đáo cho phần rỗi của chính mình và biết quan tâm hơn đến đời sống của tha nhân".