CHÚA NHẬT II MÙA CHAY (A 2011)

Đó chính là điều Chúa muốn

Dẫn nhập đầu lễ:

Kính thưa ông bà anh chị em,

Chúa Nhật II Mùa Chay, sứ điệp Lời Chúa vọng lại giữ cộng đoàn chúng ta hôm nay đó chính là “tiếng gọi mời hãy lên cao và hãy đi xa”. Lên cao như Đức Kitô đưa các Tông đồ lên đĩnh núi Ta-bo để Ngài biến hình rạng rỡ; đi xa như tổ phụ Áp-ra-ham bỏ quê cha đất tổ để theo tiếng gọi vô hình tiến về hứa địa.

Cuộc hành trình Mùa Chay hôm nay của Dân Chúa hay cuộc hành trình đức tin của các anh chị em dự tòng và của mỗi người chúng ta, phải chăng cũng chính là cuộc nỗ lực phấn đấu để mỗi ngày “lên cao và đi xa” trước lời Chúa vẫy gọi, trước những đòi hỏi của Tin Mừng, trước những thách đố của Thập giá.

Giờ đây chúng ta hãy nhìn nhận tội lỗi chúng ta đê xứng đáng cử hành thánh lễ.

Giảng Lời Chúa:

Đã từng đi qua tuổi học trò, chắc không ai quên được những vầng thơ gợi cảnh, gợi âm và gợi lên một không gian đầy huyền thoại: đó là những vầng thơ của thi phẩm “Chinh Phụ Ngâm” của nữ sĩ Đoàn Thị Điểm.

Trống Tràng thành lung lay bóng nguyệt,
Khói Cam tuyền mờ mịt thức mây.
Chín tầng gươm báu trao tay,
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh.


Nhất là hình ảnh “chinh phu lên đường” và “chinh phụ trở về trong nổi nhớ thương” được gói ghém bằng mấy câu thơ thật đẹp:

Chàng thì đi cõi xa mưa gió,
Thiếp lại về buồng cũ gối chăn.
Đoái trông theo đã cách ngăn,
Tuôn màu mây biếc trải ngần núi xanh.


Lời Chúa trong Chúa Nhật I Mùa Chay cũng dẫn dắt chúng ta vào một cuộc hành trình, một cuộc lên đường, một cuộc đi xa và lên cao mà hai hình tượng cao cả với hai biến cố đặc biệt trong lịch sử cứu rỗi: Abraham với tiếng gọi bỏ quê cha đất tổ để lên đường theo tiếng gọi của Thiên Chúa để bắt đầu một “lịch sử thánh”, lịch sử cứu độ; và Chúa Giêsu, dẫn đầu đưa các môn sinh lên núi Tabo để bién hình ở đó…

Và đây là những trọng tâm ý nghĩa của những sứ điệp nầy:

1. TIN: đó là không ngừng vươn lên cao – Hướng về Thiên Chúa – Đi tới chân thiện mỹ - Vươn tới cõi vĩnh hằng.

Nếu không định hướng đức tin trong ý nghĩa như thế, và cố gắng tỉnh táo sống theo định hướng đó, chúng ta dễ biến cuộc sống đức tin thành một lối mòn xơ cứng, một thói quen ươn lười và giả hình hay một lối biểu hiện tình cảm đầy mê tín dị đoan và lệch lạc.

Tại sao phải định hướng và phải sống như thế ?

Thưa vì cuộc sống đời thường dễ biến con người “ở lại dưới thấp”, chấp nhận cuộc sống dễ dãi, tự tại an nhàn, một cuộc sống “tà tà mặt đất”, không cần phải cố gắng, nỗ lực hay phấn đấu. Đó là cuộc sống nhàn cư theo cái kiểu “uống rượu tgiêu sầu” của Cao bá Quát:

Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy,
Cảnh phù-du trông thấy những nực cười.
Thôi công đâu chuốc lấy sự đời,
Tiêu khiển một vài chung lếu-láo.
Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu
Trầm tư bách kế bất như nhàn.


Và nếu có phấn đấu, có nỗ lực, chẳng qua cũng chỉ với những mục tiêu nhuốm đầy tính ích kỷ, vụn vặt, phục vụ cho những nhu cầu đơn điệu: cơm áo gạo tiền, bồ bịch vợ con, học hành thi cử…mà ít khi biết mở sang những mục tiêu cao hơn, xa hơn theo những đòi hỏi của Tin Mừng như chuyện kể của Tin Mừng Mc 10,17-22: chàng thanh niên giàu có, khi được Chúa Giêsu đề nghị: “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo Ta”. Anh ta sụ mặt bỏ đi !

Hình ảnh cuộc “Ra đi” của Tổ phụ Áp-ra-ham và cuộc “Lên Núi” của Đức Kitô và các môn đồ mà các trích đoạn Lời Chúa thuật lại hôm nay phải chăng là một lời mời gọi tha thiết của Mùa Chay để chúng ta định hướng lại nhịp sống đức tin nếu đức tin đang trên đà sai lệch, làm mới lại lối sống đạo của mình nếu lối sống đạo đã cũ mòn xơ cứng. Đó là cuộc gọi mời không ngừng biết vươn cao và đi xa. Vươn cao khỏi đồng bằng cuộc sống với những nếp nghĩ và cách hành xử tầm thường, cục bộ, ích kỷ, bon chen, ganh tỵ, tham lam; đi xa khỏi cái tôi với trái tim và con mắt chật hẹp, méo mó, xoi mói, giận hờn, thù oán, kiêu căng…

Sứ điệp Mùa Chay 2011 của ĐTC Benêđictô XVI đã ghi nhận ý nghĩa nầy như sau:

“Đó là một lời mời gọi hãy tránh xa sự ồn ào của cuộc sống thường nhật để ngụp lặn trong sự hiện diện của Thiên Chúa: Ngài muốn thông truyền cho chúng ta hằng ngày một Lời thấu vào tận thẳm sâu tinh thần chúng ta, trong đó ta phận biệt được thiện ác và củng cố ý chí theo Chúa”

Riêng đối với các anh chị em dự tòng, sứ điệp Lời Chúa hôm nay đã khắc họa hai hình ảnh thật rõ nét để nhắn gởi cho anh chị em về nỗ lực chọn lựa niềm tin của chính mình. Hình ảnh Áp-ra-ham lìa bỏ quê cha đất tổ với những ràng buộc và quan hệ mật thiết của gia đình, gia tộc, tín ngưỡng…để ra đi theo tiếng gọi của Đấng Thiên Chúa vô hình; và hình ảnh của Đức Kitô biến hình trên núi cao Ta-bo, lột bỏ cái xác thân bình thường nhân loại để mặc lấy cái rực rỡ chói ngời của thân xác phục sinh, phải chăng đó chính là chọn lựa “ra đi tìm kiếm đức tin” của anh chị em khi dấn thân cho một niềm tin mới, là cuộc lột xác, khước từ con người cũ với những nếp suy nghĩ và ứng xử tối tăm ngoại giáo để mặc lấy những thái độ và ứng xử sáng ngời của tin Mừng.

2. Tin: đó là cuộc hành trình đầy thử thách gian nan:

Nếu tin là một cuộc “Lên Cao” và “Đi xa” thì chắc chắn đó là cuộc hành trình đầy thử thách gian lao, một cuộc hành trình đòi trả giá cao, rất nhiều khi đó là cái chết, như lời thơ Chinh phụ ngâm khoác lên thân phận của người chinh phu nơi chiến tuyến:

Chàng từ sang đông nam khơi nẻo,
Biết nay chàng tiến thảo nơi đâu?
Những người chinh chiến bấy lâu,
Nhẹ xem tính mệnh như màu cỏ cây…


Cuộc ra đi của đức tin cũng là một “cuộc ra đi không hẹn ngày trở lại” !

Ngay từ buổi đầu Kitô giáo, Đấng sáng lập đã từ bỏ mái ấm gia đình ở làng quê Na-da-rét để dấn thân rao giảng Tin Mừng và sau đó là vác lấy thập giá lên đồi Sọ để hiến dâng thân mình làm của lễ hy sinh. Các tông đồ đã “bỏ cha, bỏ mẹ, gia đình, thuyền và lưới” để đi theo Đức Kitô và cũng đã kết thúc cuộc hành trình đó bằng những cuộc tử đạo. Và kể từ đó, hàng hàng lớp lớp thế hệ Kitô hữu đã lần lượt nối gót trên cuộc hành trình đức tin mà cái giá phải trả chưa bao giờ thay đổi.

Một cách cụ thể: cuộc hành trình từ gia đình đến nhà thờ xem ra cũng đã là khó đối với nhiều người hôm nay. Đó là cuộc hành trình mỗi ngày đến với Thánh lễ, là cuộc hành trình ăn năn sám hối đến với tòa giải tội, là cuộc hành trình đến với anh em để hòa giải yêu thương, cuộc hành trình đến với những người yếu đau bệnh hoạn, đói khổ để ủi an, giúp đỡ phục vụ. Trong cuộc sống đức tin hôm nay, có bao nhiêu cuộc “lên cao” và “đi xa” như thế mà chúng ta chưa làm được hoặc chúng ta cố tình lảng tránh để tìm một nơi ẩn trú an toàn, một pháo đài chắc chắn để không ai quấy rầy, để không sự gì phiền nhiễu.

3. Phục sinh là điểm đến

Tuy nhiên, tiêu đích của cuộc hành trình đức tin không dừng lại ở thập giá hay đồi Sọ. Bởi vì nếu Đức Kitô đã hấp hối thương đau nơi vườn Giết-sê-ma-ni trên núi Cây Dầu, thì Ngài cũng đã biến hình rực rỡ trên núi Ta-bo; hoặc nếu Ngài đã gục đầu tắt thở trong cái chết tủi nhục vào chiều Thứ Sáu trên Núi Sọ, thì cũng trên một ngọn núi Ngài đã oai hùng tập họp các môn sinh để về trời trong chiến thắng vinh quang. Quả thật, bên kia sa mạc và biển Đỏ chính là Đất Hứa, bên kia Thập Giá chính là Phục sinh. Cuộc biến hình trên núi Ta-bo hôm nay chính là dự báo chắc chắn cho cuộc phục sinh vinh hiển của Đức Kitô sau biến cố tử nạn, và là hình ảnh báo trước viễn tượng phục sinh cho cuộc hành trình đức tin của mọi Kitô hữu, của tất cả chúng ta. Còn trong đời thường hôm nay, chúng ta tin rằng: mỗi một thánh lễ, một giờ cầu nguyện sốt sắng dâng lên, sẽ nhận được muôn ơn lành đổ xuống, một nụ cười, một cử chỉ thân ái trao ban, sẽ đem về niềm vui bất tận, một nghĩa cử thứ tha, hòa giải chân tình sẽ trả lại khung trờ bình an cho tâm hồn và cuộc sống, một chiến thắng trước cám dỗ bất chính sẽ rực sáng niềm vui trong sâu thẳm trái tim, một chút hy sinh chịu thiệt thòi mất mát để anh em khác được lợi được nhờ, sẽ âm vang một hạnh phúc lâu dài bền vững…Vâng, đó chính là những cái phúc thật mà Đức Kitô đã long trọng loan báo trong bài giảng đầu tiên của Ngài ngày xưa.

4. Hành trang cần thiết cho cuộc lên cao và đi xa:

Nếu Áp-ra-ham đã lên đường ra đi chỉ tựa vào một điều duy nhất: Lời hứa của Thiên Chúa; và trên đỉnh núi Ta-bo, trong cuộc biến hình của Đức Kitô, Chúa Cha cũng đã đòi hỏi một điều duy nhất: “Hãy vâng nghe lời Người”, thì quả thật, hành trang cần thiết cho cuộc hành trình Mùa Chay hôm nay của Dân Chúa, của mỗi người chúng ta, đó chính là Lời Chúa, là Tin Mừng của Đức Kitô. Chính trong Bài Đọc 2 hôm nay, trích đoạn thư của thánh Phaolô gởi cho Timôthê cũng đã xác nhận: “Chính Đức Kitô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh bất tử”. Vì lẽ đó, Thánh Phaolô đã kêu gọi học trò Timôthê: “Anh yêu quý, dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin mừng”.

Phải đọc Lời Chúa, phải nghe Lời Chúa, phải sống và thực hành Lời Chúa, phải để Lời Chúa hướng dẫn mọi hành vi và cách ứng xử…Quả thật, chúng ta đã nhàm tai với những điệp ngữ ấy; và hình như những hành vi đức tin đó xem ra đã là chuyện của quá khứ và không bao giờ là đề tài hấp dẫn của hôm nay. Và chính vì thế, Mùa Chay là lúc chúng ta được gọi mời để đọc Lời Chúa như đọc một tờ di chúc quan trọng trối lại cho chúng ta, nghe Lời Chúa như đang nghe lần đầu một chuyện tình hấp dẫn mà chúng ta đang nhập cuộc, sống và thực hành Lời Chúa như một cuộc đầu tư đầy lợi nhuận và thích thú mà chúng ta luôn là kẻ chiến thắng…Đó chính là “lên cao và đi xa”, là biết đứng dậy thoát ra khỏi một thứ “công viên đức tin” với toàn những thói quen đường mòn đạo đức mang tính trang trí giả tạo, sao chép, cũ mòn mà Đức Kitô đã mạnh mẽ lên án: “Khốn cho các ngươi, hởi các kinh sư và người pharisiêu giả hình ! các ngươi giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. Các ngươi cũng vậy, bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác” (Mt 23,27-28).

Nhưng chúng ta đừng nghĩ rằng: cuộc hành trình đức tin, cuộc “lên cao và đi xa” phải là những chuyện to lơn, hoành tráng. Không. Tất cả phải được bắt đầu bằng những chuyện thật giản đơn trong cuộc sống đời thường.

Trong những ngày vừa qua, trên các diễn đàn báo chí quốc tế, người ta ca tụng tính kỷ luật, bình tĩnh và tương thân tương ái của người dân Nhật Bổn. Đặc biệt câu chuyện cảm động của một cậu bé mồ côi 9 tuổi…Không giữ bao lương khô cho mình nhưng đem lên ban tổ chức để phân chia cho đều để sau đó trở về kiên nhẫn sắp hàng chờ đợi...

Đó chính là điều mà Đức Chúa Cha đã ngỏ lời với chúng ta hôm nay: “Các ngươi hãy vâng nghe Lời Người”.