CON MUỖI LỚN

N2T


Có một thương nhân đi buôn bán bên ngoài trở về nhà, khoác lác nói mình đi ra bên ngoài được nhìn qua rất nhiều gương mặt cuộc đời, nói:

- “Qua khe hoàng ngưu, muỗi lớn giống như con vịt; qua sông thiết ngưu, con loăng quăng lớn như con ngỗng”.

Vợ anh ta nói:

- “Tôi không tin, làm gì mà có loại muỗi lớn như thế chứ ?”

Thương nhân nói:

- “Tôi nói dối bà làm gì, một đêm nọ tôi đang ngủ thì nghe thấy một con muỗi bay đến, khi nó đang muốn đậu trên người tôi, tôi liền chụp ngay cổ nó. Con muỗi ấy vỗ cánh muốn bay đi, nhưng đến chết tôi cũng không thả nó ra. Kết quả, hai cánh nó quạt tôi suốt đêm thật mát”.

Vợ nói:


- “Ông đã chụp được cổ nó, sao không đem về nhà làm thịt ăn ?”

Thương nhân nói:

- “Chà, nó không ăn tôi là được rồi, bà lại còn muốn ăn nó !”

Suy tư:

Con muỗi lớn bằng con vịt và con loăng quăng lớn bằng con ngỗng thì thật là khoác lác hết chỗ nói, đó là tâm trạng của những người được đi đông đi tây nhiều, nhưng vẫn không bỏ cái tính cố hữu của mình: kiêu ngạo và khoác lác.

Đức cố Hồng y Nguyễn Văn Thuận đã dạy: “Dù có ra khỏi nhà, đi phương xa vạn dặm mà cứ mang theo tất cả tật xấu, cả con người cũ, thì có khác gì ở nhà đâu ?”(Đường Hy Vọng 5)

Cũng có một vài người dâng mình làm tôi Chúa được bề trên cho đi học nước ngoài, nhưng vẫn không học được cái khiêm tốn cái phục vụ của người ta, cho nên khi trở về thì càng kiêu ngạo, càng cho mình là người ưu tú mà coi thường những anh chị em đồng đạo khác. Họ đi đông đi tây học được nhiều kiến thức, mắt được nhìn thấy những điều hay cái tốt, nhưng họ không nhìn thấy được tâm hồn của mình cần học những gì...

Khoác lác là một tật xấu vì nó sẽ làm cho người khác mất đi sự tín nhiệm nơi chúng ta, và nguy hiểm hơn, đó là sự nói dối, là lời phát ngôn của ma quỷ.

--------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com