NGƯỜI SỢ QUỶ
Nước Sở có một người rất là sợ quỷ, nghe tiếng lá khô rơi hoặc là nghe tiếng rắn bò chuột rúc thì đều cho là quỷ.
Có tên trộm sau khi biết như thế, bèn đợi dịp đêm về núp bên bức tường thấp của người ấy hú hú như tiếng kêu của quỷ, người ấy rất sợ nên không dám đi ra.
Tên trộm làm lại như thế bốn năm lần, sau đó mới vào trong phòng, khiêng đi sạch trơn của cải của người ấy.
Có người bịp anh ta, nói : “Đúng là quỷ đã lấy trộm đấy !” Mặc dù anh ta có chút mê tín không giải thích được, nhưng trong lòng vẫn nghĩ rằng người ta nói đúng.
(Úc Li tử)
Suy tư :
Ma quỷ là tên ăn trộm linh hồn người ta rất lợi hại, nó không như những tên trộm khác rình rình mò mò để chôm đồ của người khác, nhưng nó “đường đường chính chính” ăn trộm như sau :
Nó bày ra lí do chính đáng để chúng ta phạm tội sắc dục, nào là con người ta thường yếu đuối, nào là đó là bản năng của con người, nào là thử một chút có sao đâu; nó bày ra lí lẽ rất phù hợp với tinh thần phúc âm, nào là Chúa dạy phải yêu thương người, nào là người ấy quá tội nghiệp phải giúp đỡ, nào là phải sống bác ái... và rồi vì quá “thương người” nên đã đánh mất linh hồn của mình.
Có người đã bị ma quỷ lấy trộm mất linh hồn rồi mà vẫn cứ không tin, nếu có ai nhắc nhở thì to tiếng thoá mạ và nói : “Cái thứ người ăn không được nên phá đám !!”.
Người siêng năng tham dự thánh lễ và lãnh nhận các bí tích, thì không thể bị ma quỷ đánh lừa và ăn trộm linh hồn của họ, bởi vì ma quỷ không thể đường đường chính chính đối chọi với ân sủng của Thiên Chúa, mà nó chỉ có thể làm hại những người Kitô hữu không thiết tha với các ân lành Chúa ban cho trong các bí tích và nơi thánh lễ mà thôi.
Nước Sở có một người rất là sợ quỷ, nghe tiếng lá khô rơi hoặc là nghe tiếng rắn bò chuột rúc thì đều cho là quỷ.
Có tên trộm sau khi biết như thế, bèn đợi dịp đêm về núp bên bức tường thấp của người ấy hú hú như tiếng kêu của quỷ, người ấy rất sợ nên không dám đi ra.
Tên trộm làm lại như thế bốn năm lần, sau đó mới vào trong phòng, khiêng đi sạch trơn của cải của người ấy.
Có người bịp anh ta, nói : “Đúng là quỷ đã lấy trộm đấy !” Mặc dù anh ta có chút mê tín không giải thích được, nhưng trong lòng vẫn nghĩ rằng người ta nói đúng.
(Úc Li tử)
Suy tư :
Ma quỷ là tên ăn trộm linh hồn người ta rất lợi hại, nó không như những tên trộm khác rình rình mò mò để chôm đồ của người khác, nhưng nó “đường đường chính chính” ăn trộm như sau :
Nó bày ra lí do chính đáng để chúng ta phạm tội sắc dục, nào là con người ta thường yếu đuối, nào là đó là bản năng của con người, nào là thử một chút có sao đâu; nó bày ra lí lẽ rất phù hợp với tinh thần phúc âm, nào là Chúa dạy phải yêu thương người, nào là người ấy quá tội nghiệp phải giúp đỡ, nào là phải sống bác ái... và rồi vì quá “thương người” nên đã đánh mất linh hồn của mình.
Có người đã bị ma quỷ lấy trộm mất linh hồn rồi mà vẫn cứ không tin, nếu có ai nhắc nhở thì to tiếng thoá mạ và nói : “Cái thứ người ăn không được nên phá đám !!”.
Người siêng năng tham dự thánh lễ và lãnh nhận các bí tích, thì không thể bị ma quỷ đánh lừa và ăn trộm linh hồn của họ, bởi vì ma quỷ không thể đường đường chính chính đối chọi với ân sủng của Thiên Chúa, mà nó chỉ có thể làm hại những người Kitô hữu không thiết tha với các ân lành Chúa ban cho trong các bí tích và nơi thánh lễ mà thôi.