CẬN THỊ

N2T


Nhà nọ làm tiệc thiết đãi bạn bè, trong bàn tiệc có hai người, một người bị mù mắt trái, một người bị mù mắt phải. Một lúc sau có một khách mắt bị cận thị đến đi thẳng vào trong bàn tiệc, nhìn kỷ rất lâu, nhịn không được bèn hỏi nhỏ người cùng bàn:

- “Anh bạn mặt to ngồi bàn trên đó là ai vậy ?”

Suy tư:

Cận thị thì thấy gần mà không thấy xa, viễn thị thì thấy xa mà không thấy gần, đó là cái khổ của người cận thị và viễn thị. Nhưng con người ta khổ nhất là cái tâm bị cận thị, khi cái tâm bị cận thị thì chỉ thấy mình và gia đình mình mà thôi, tức là chỉ thấy gần mà không thấy xa, tức là không thấy người khác, nhất là những người có quyền có thế thì cái tâm lại càng bị cận thị nặng nề hơn:

- Khi cái tâm bị cận thị thì thấy nhu cầu của mình nhiều hơn của người khác, thế là tìm cách cho mình có nhiều quyền lợi, mặc cho người khác thiệt thòi.

- Khi cái tâm bị cận thị thì chỉ thấy con cái mình cần cái này cái nọ, thế là tìm mọi cách để con cái mình có đặc quyền đặc lợi, bất chấp những người khác có điều kiện hưởng những quyền lợi ấy.

- Khi cái tâm bị cận thị thì tất cả những tư tưởng suy nghĩ của họ, đều quanh quẩn ở gia đình, ở bản thân mà thôi, do đó mà nơi công ty cơ quan của họ không tài nào phát triển được, bởi vì cái tâm tư tưởng của họ bị cận thị quá nặng...

Con mắt bị cận thị thì mang kiếng cận, con mắt bị viễn thị thì mang kiếng viễn thị, nhưng cái tâm bị cận thị thì không thể nào mang kiếng cận được, nhưng chỉ có thể dùng tâm hồn yêu thương để nhìn thấy những bất hạnh của người khác vì cái tâm bị cận thị của mình mà chịu đau khổ, oan ức...

Vô phúc cho cộng đoàn tập thể nào mà có vị lãnh đạo bị cận thị tâm hồn. Khó mà tưởng tượng ra cái khổ cái oan của họ. Ha ha ha...

------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com