Chúa Nhật Thứ 7 Mùa Thường Niên, Năm A
“Các con cũng đã nghe dạy rằng: 'Hãy yêu thương tha nhân, và ghét thù địch'. Còn Thầy, Thầy bảo các con: Các con hãy yêu thương thù địch các con, hãy làm lành cho những kẻ ghét các con, và cầu nguyện cho những kẻ bắt bớ và vu khống các con, để các con nên con cái Cha các con ở trên trời”. (Mt 5, 38-48).
Quả thật con người sống ở trên đời phức tạp lắm! Từ giầu có cho đến nghèo khổ; từ trí thức cho đến dốt nát; từ tàng tàng sống ở ngoài hay khùng khùng sống ở trong tù; tất cả đều có thể trở thành phiến loạn nếu sống không có Tình Yêu của Chúa. Nhờ có Tình Yêu của Chúa, là Kitô hữu sống cuộc đời đạo hạnh và mẫu mực, là tất cả mọi phẩm trật trong Hội Thánh biết trách nhiệm và bổn phận của mình, sẽ là Ánh Sáng là đuốc soi cho tất cả mọi người chung quanh. Ngay cả những người sống chung quanh chúng ta họ chẳng biết Chúa chúng ta là ai, nhưng vì cung cách sống và giữ Luật Chúa của mình, khi gặp biến loạn (bất cứ mọi biến loạn gì) hầu như họ sẽ cùng với mình để giúp một bàn tay làm những việc có hữu ích chung cho xã hội.
Phúc Âm tuần này Chúa dậy chúng ta những điều thật khó làm, nhưng nếu chúng ta hoàn toàn phó thác vào Chúa, để Chúa dìu dắt cuộc đời của chúng ta, thì chẳng có gì là khó cả!. Bởi nếu chúng ta sống một cách kiêu ngạo là dùng sức và tài năng riêng của mình, mà chẳng cần đến sự trợ giúp của Chúa, thì lẽ đương nhiên chúng ta sẽ thất bại; vì sức người có giới hạn; vì tiền của cũng chỉ có giới hạn mà thôi! Ngay cả sức khỏe của chúng ta cũng không thể kéo dài cho được. Bởi thế những điều Chúa dậy chúng ta thật là hay. Thấy khó mà chẳng khó. Thấy dễ mà chẳng dễ đâu thưa anh chị em!. Tất cả mọi sự chỉ trở nên dễ dàng là chúng ta phải kết hiệp với Chúa, thì tất cả mọi điều sẽ trở thành dễ dàng và mọi quyết định sẽ trở nên tốt đẹp, thánh thiện, được nhiều người đồng ý với những ý kiến của chúng ta. Điều này chúng ta đã được đọc, nghe, và thấy nhiều, qua tất cả những quá khứ mà các Thánh đã làm, các ngài đã làm được, và đã thành công trong những chiến trận. Các Ngài đã dùng cờ xí của Đức Mẹ. Các Ngài đã cầu nguyện thật nhiều khi ra chiến trường, mặt đấu mặt, tuy dù lính của phe ta rất ít và rất yếu. Nhất là câu chuyện của một thành trì nào đó rất kiên cố, rất khó có thể thắng được, nhưng nhờ vào lòng tin tưởng thật đậm sâu của những người lính, họ từng hàng một đi vòng vòng quanh rất thành khẩn, miệng râm ran với lời ca tiếng hát câu kinh, mà cả thành trì ấy với sức mạnh của Thiên Chúa, đã tự nhiên sụp đổ ngay trước mắt mà chẳng gây thiệt mạng cho một người lính nào.
Chúa dậy chúng ta là phải kiên nhẫn, nhịn nhục, khiêm nhường, thông cảm, nhẫn nại, khiêm tốn, giải hòa, đến tha thứ, xóa bỏ hận thù, và sau cùng là yêu thương kẻ thù của chúng ta. Như chính Chúa Giêsu, tông đồ của Ngài, cùng tất cả mọi tín hữu, đã bị kẻ thù hành hạ và giết chết, nhưng Chúa dậy chúng ta là hãy tha thứ cho họ vì chúng không biết việc chúng làm?. Chúng ta thử hỏi nếu sức người thì ai mà chịu được những tra tấn dã man của con người chế ra?. Và cái chết thật từ từ để làm chúng ta lung lạc đức tin vào Chúa? Nếu Chúa không ban thêm cho chúng ta sức để chịu đựng và lòng tin thật xác tín của mọi người là chỉ trong giây lát, các Thánh sẽ được về Trời diện kiến Thánh Nhan Chúa!?. Chúa dậy chúng ta chớ phải lo lắng để nói gì, vì Chúa sẽ ở cùng chúng ta cho đến hơi thở cuối cùng.
Vậy có phải cuộc đời của chúng ta cần phải có Chúa luôn hiện diện và hiện hữu, vì Chúa là Áo Giáp và là sự Bảo Toàn Linh Hồn đời đời của chúng ta?. Vâng, chính thật là vậy! Vì chỉ có sức mạnh của Thiên Chúa ở cùng, chúng ta mới có thể làm tất cả mọi sự, theo Thánh Ý Ngài. Không điều gì gọi là dễ nếu chúng ta không tập. Chúng ta ngại đau đớn ư? Chúng ta ngại nhục nhã ư? Chúng ta ngại bị chê cười ư? Xin cho được hỏi, ai bằng Thiên Chúa? Ngài là Vua của Trời Đất mà Ngài lãnh nhận mọi ê chề nhục nhã và cho đến chết. Chết trên Thập Giá mà chỉ có miếng vải quấn người? Chúng ta là người trần mắt thịt mà còn cảm thấy cái chết của Chúa thật nhục nhã, thật đê hèn, và thật nhát đảm. Đó có phải là lý do mà cho đến ngày hôm nay vẫn ít người chịu theo Chúa?. Vì Thiên Chúa của họ phải thật uy hùng, lừng lẫy, mạnh bạo, như một bạo Chúa thì mới xứng đáng cho họ tôn Chúa lên làm vua của họ. Còn Chúa của chúng ta ư? Thật bất xứng cho họ chẳng những chẳng xứng đáng cho họ tôn lên làm vua thì hà huống chi họ tôn làm Chúa của họ.
Thưa việc Chúa dậy chúng ta bắt chước theo gương của Ngài là những sự điên rồ đối với con người trần gian thì không có thể, nhưng đối với Thiên Chúa sự điên rồ ấy mới giúp chúng ta đến được Quê Trời. Vì cái khôn của con người là những hão huyền, là điều không tưởng. Trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta còn có rất nhiều người theo hai đạo; đạo Chúa Trời và đạo Tiền Tài Công Danh Sự Nghiệp. Đạo Tiền thì được nhiều người thiết tha hơn, bằng chứng là rất ít ai từ chối làm việc OT (thêm giờ). Càng OT nhiều thì càng nhiều tiền; tiền mà ai lại dám đi chê là người khùng nhất trần gian. Có Tiền nhiều sẽ mua được tất cả mọi thứ trên trần gian, trừ Nước Trời. Nhưng đến với Chúa ư!? Rõ thật khổ vì một tuần lễ Chúa chỉ đòi hỏi chúng ta đến để Thờ Phượng Chúa ban cho chúng ta một tuần lễ sức khỏe, công ăn việc làm, cái ăn cái mặc dư đầy, và muôn vàn hồng ân những gì chúng ta có cảm nhận được và những gì chúng ta không cảm nhận được như: hơi thở, sức khỏe, gia đình vợ chồng con cái hạnh phúc, an bình, v….. Mà chúng ta lại ì xèo làm biếng muốn ở nhà để ngủ vì cả tuần cầy quá mệt???. Ngay cả tội nghiệp Chúa biết bao vì cái xác chúng ta mang đến nhà thờ mà một câu kinh, một cái làm dấu chúng ta cũng chẳng làm cho xong, và giờ Linh Mục giảng thì chúng ta lại ngủ; ngủ xong rồi thì chúng ta cứ lên đón nhận Mình và Máu Thánh Chúa.
Quả thật ai từ chối Chúa để có được tất cả mọi sự trên trần gian mà mất linh hồn đời đời thì quả là điên rồ …..???? Vì có sức mạnh và Tình Yêu của Thiên Chúa từng ngày trong cuộc đời là chúng ta mới có tất cả! Cả đời này và cả đời sau. Xin tất cả hãy nên được điên rồ như Chúa của chúng ta. Amen.
“Các con cũng đã nghe dạy rằng: 'Hãy yêu thương tha nhân, và ghét thù địch'. Còn Thầy, Thầy bảo các con: Các con hãy yêu thương thù địch các con, hãy làm lành cho những kẻ ghét các con, và cầu nguyện cho những kẻ bắt bớ và vu khống các con, để các con nên con cái Cha các con ở trên trời”. (Mt 5, 38-48).
Quả thật con người sống ở trên đời phức tạp lắm! Từ giầu có cho đến nghèo khổ; từ trí thức cho đến dốt nát; từ tàng tàng sống ở ngoài hay khùng khùng sống ở trong tù; tất cả đều có thể trở thành phiến loạn nếu sống không có Tình Yêu của Chúa. Nhờ có Tình Yêu của Chúa, là Kitô hữu sống cuộc đời đạo hạnh và mẫu mực, là tất cả mọi phẩm trật trong Hội Thánh biết trách nhiệm và bổn phận của mình, sẽ là Ánh Sáng là đuốc soi cho tất cả mọi người chung quanh. Ngay cả những người sống chung quanh chúng ta họ chẳng biết Chúa chúng ta là ai, nhưng vì cung cách sống và giữ Luật Chúa của mình, khi gặp biến loạn (bất cứ mọi biến loạn gì) hầu như họ sẽ cùng với mình để giúp một bàn tay làm những việc có hữu ích chung cho xã hội.
Phúc Âm tuần này Chúa dậy chúng ta những điều thật khó làm, nhưng nếu chúng ta hoàn toàn phó thác vào Chúa, để Chúa dìu dắt cuộc đời của chúng ta, thì chẳng có gì là khó cả!. Bởi nếu chúng ta sống một cách kiêu ngạo là dùng sức và tài năng riêng của mình, mà chẳng cần đến sự trợ giúp của Chúa, thì lẽ đương nhiên chúng ta sẽ thất bại; vì sức người có giới hạn; vì tiền của cũng chỉ có giới hạn mà thôi! Ngay cả sức khỏe của chúng ta cũng không thể kéo dài cho được. Bởi thế những điều Chúa dậy chúng ta thật là hay. Thấy khó mà chẳng khó. Thấy dễ mà chẳng dễ đâu thưa anh chị em!. Tất cả mọi sự chỉ trở nên dễ dàng là chúng ta phải kết hiệp với Chúa, thì tất cả mọi điều sẽ trở thành dễ dàng và mọi quyết định sẽ trở nên tốt đẹp, thánh thiện, được nhiều người đồng ý với những ý kiến của chúng ta. Điều này chúng ta đã được đọc, nghe, và thấy nhiều, qua tất cả những quá khứ mà các Thánh đã làm, các ngài đã làm được, và đã thành công trong những chiến trận. Các Ngài đã dùng cờ xí của Đức Mẹ. Các Ngài đã cầu nguyện thật nhiều khi ra chiến trường, mặt đấu mặt, tuy dù lính của phe ta rất ít và rất yếu. Nhất là câu chuyện của một thành trì nào đó rất kiên cố, rất khó có thể thắng được, nhưng nhờ vào lòng tin tưởng thật đậm sâu của những người lính, họ từng hàng một đi vòng vòng quanh rất thành khẩn, miệng râm ran với lời ca tiếng hát câu kinh, mà cả thành trì ấy với sức mạnh của Thiên Chúa, đã tự nhiên sụp đổ ngay trước mắt mà chẳng gây thiệt mạng cho một người lính nào.
Chúa dậy chúng ta là phải kiên nhẫn, nhịn nhục, khiêm nhường, thông cảm, nhẫn nại, khiêm tốn, giải hòa, đến tha thứ, xóa bỏ hận thù, và sau cùng là yêu thương kẻ thù của chúng ta. Như chính Chúa Giêsu, tông đồ của Ngài, cùng tất cả mọi tín hữu, đã bị kẻ thù hành hạ và giết chết, nhưng Chúa dậy chúng ta là hãy tha thứ cho họ vì chúng không biết việc chúng làm?. Chúng ta thử hỏi nếu sức người thì ai mà chịu được những tra tấn dã man của con người chế ra?. Và cái chết thật từ từ để làm chúng ta lung lạc đức tin vào Chúa? Nếu Chúa không ban thêm cho chúng ta sức để chịu đựng và lòng tin thật xác tín của mọi người là chỉ trong giây lát, các Thánh sẽ được về Trời diện kiến Thánh Nhan Chúa!?. Chúa dậy chúng ta chớ phải lo lắng để nói gì, vì Chúa sẽ ở cùng chúng ta cho đến hơi thở cuối cùng.
Vậy có phải cuộc đời của chúng ta cần phải có Chúa luôn hiện diện và hiện hữu, vì Chúa là Áo Giáp và là sự Bảo Toàn Linh Hồn đời đời của chúng ta?. Vâng, chính thật là vậy! Vì chỉ có sức mạnh của Thiên Chúa ở cùng, chúng ta mới có thể làm tất cả mọi sự, theo Thánh Ý Ngài. Không điều gì gọi là dễ nếu chúng ta không tập. Chúng ta ngại đau đớn ư? Chúng ta ngại nhục nhã ư? Chúng ta ngại bị chê cười ư? Xin cho được hỏi, ai bằng Thiên Chúa? Ngài là Vua của Trời Đất mà Ngài lãnh nhận mọi ê chề nhục nhã và cho đến chết. Chết trên Thập Giá mà chỉ có miếng vải quấn người? Chúng ta là người trần mắt thịt mà còn cảm thấy cái chết của Chúa thật nhục nhã, thật đê hèn, và thật nhát đảm. Đó có phải là lý do mà cho đến ngày hôm nay vẫn ít người chịu theo Chúa?. Vì Thiên Chúa của họ phải thật uy hùng, lừng lẫy, mạnh bạo, như một bạo Chúa thì mới xứng đáng cho họ tôn Chúa lên làm vua của họ. Còn Chúa của chúng ta ư? Thật bất xứng cho họ chẳng những chẳng xứng đáng cho họ tôn lên làm vua thì hà huống chi họ tôn làm Chúa của họ.
Thưa việc Chúa dậy chúng ta bắt chước theo gương của Ngài là những sự điên rồ đối với con người trần gian thì không có thể, nhưng đối với Thiên Chúa sự điên rồ ấy mới giúp chúng ta đến được Quê Trời. Vì cái khôn của con người là những hão huyền, là điều không tưởng. Trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta còn có rất nhiều người theo hai đạo; đạo Chúa Trời và đạo Tiền Tài Công Danh Sự Nghiệp. Đạo Tiền thì được nhiều người thiết tha hơn, bằng chứng là rất ít ai từ chối làm việc OT (thêm giờ). Càng OT nhiều thì càng nhiều tiền; tiền mà ai lại dám đi chê là người khùng nhất trần gian. Có Tiền nhiều sẽ mua được tất cả mọi thứ trên trần gian, trừ Nước Trời. Nhưng đến với Chúa ư!? Rõ thật khổ vì một tuần lễ Chúa chỉ đòi hỏi chúng ta đến để Thờ Phượng Chúa ban cho chúng ta một tuần lễ sức khỏe, công ăn việc làm, cái ăn cái mặc dư đầy, và muôn vàn hồng ân những gì chúng ta có cảm nhận được và những gì chúng ta không cảm nhận được như: hơi thở, sức khỏe, gia đình vợ chồng con cái hạnh phúc, an bình, v….. Mà chúng ta lại ì xèo làm biếng muốn ở nhà để ngủ vì cả tuần cầy quá mệt???. Ngay cả tội nghiệp Chúa biết bao vì cái xác chúng ta mang đến nhà thờ mà một câu kinh, một cái làm dấu chúng ta cũng chẳng làm cho xong, và giờ Linh Mục giảng thì chúng ta lại ngủ; ngủ xong rồi thì chúng ta cứ lên đón nhận Mình và Máu Thánh Chúa.
Quả thật ai từ chối Chúa để có được tất cả mọi sự trên trần gian mà mất linh hồn đời đời thì quả là điên rồ …..???? Vì có sức mạnh và Tình Yêu của Thiên Chúa từng ngày trong cuộc đời là chúng ta mới có tất cả! Cả đời này và cả đời sau. Xin tất cả hãy nên được điên rồ như Chúa của chúng ta. Amen.