MỘT MÙI ĐỦ RỒI

N2T


Nhà nọ mời thầy giáo đến và chủ nhân thiết tiệc tiếp đãi, trên bàn dọn lên một món thịt ngỗng. Khi rượu uống được tám phần say, thì thầy giáo nói với chủ nhà:

- “Về sau những ngày làm phiền ngài còn dài, việc ăn uống của tôi tất cả đều tiết kiệm, chẳng hạn như thế này thì thật an tâm”. Nói đến đây, thuận tay chỉ con ngỗng trong dĩa, rồi nói tiếp: “Mỗi ngày chỉ cần một mùi vị như thế này là đủ rồi, những thứ còn dư khác thì bất tất phải dọn ra”.

Suy tư:

Bổn phận của thầy giáo trước hết là dạy dỗ kiến thức cho học trò, là dạy học trò cách sống làm người tốt, do đó mới có câu” thầy giỏi thì ắt có trò hay”, chứ không phải trước hết là đòi ăn uống mỗi ngày một món thịt ngỗng.

Thầy giáo biết tận tâm với nghề nghiệp thì nhất định sẽ có những học trò biết chăm chỉ học hành; nhưng nếu thầy giáo chỉ biết đến tiền công tiền học phí của học trò mà thôi, thì học trò sẽ không biết tôn sư trọng đạo với thầy, bởi vì không có lửa làm sao có khói.

Khi cuộc sống chỉ vì đồng tiền thì tất cả nghề nghiệp đều không còn cao quý nữa, bởi vì người ta chỉ dùng đồng tiền để đổi chát mua bán với nhau, người có tiền đi mua thầy giáo, thầy giáo đem kiến thức của mình đi bán, bác sĩ chữa bệnh chỉ vì đồng tiền nên phân biệt bệnh nhân giàu có và bệnh nhân nhà nghèo, chứ không vì bệnh tình của người bệnh.v.v...

Khi người ta biết đem tinh thần Phúc Âm vào trong nghề nghiệp của mình, thì nghề nghiệp sẽ có giá trị đem hạnh phúc đến cho mọi người mà không phân biệt người giàu người nghèo, bởi vì mọi người đều dùng tài năng nghề nghiệp của mình để phục vụ Chúa Giê-su trong mọi người.

-------------------

http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby

jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com