KHỈ ÔM HẠT DẺ

Có một người nước Bạc Nhân (một dân tộc thiểu số rất xưa của Trung Quốc) nuôi rất nhiều khỉ, cho chúng nó mặc áo, dạy cho chúng nó nhảy múa. Dáng múa của khỉ xoay chuyển phức tạp, nhưng đều phù hợp với niêm luật, tiết tấu của âm nhạc.

Có một người đất Ba (Trung Quốc) làm nghề ca múa lấy làm ghen ghét, tìm cách phá đám để xảy ra chuyện xấu xa khi lũ khỉ diễn xuất trước công chúng.

Một hôm, việc trước tiên của hắn ta là bỏ trong tay áo một vài hạt dẻ ngon, lúc lũ khỉ biểu diễn, hắn ta quăng lăn lóc mấy hạt dẻ trên đất, lũ khỉ vừa thấy thì cởi phăng áo quần giành nhau nhặt hạt dẻ, náo loạn đến nỗi bình đổ bàn lật, người nước Bạc Nhân lớn tiếng mắng nhiếc cũng không làm sao được, thật là rủi ro.

(Úc Li tử)

Suy tư :

Khỉ là loài thích ăn trái cây, nhất là hạt dẻ, giống như người Việt Nam thích ăn cơm với cá, do đó mới có câu : “Mẹ với con như cơm với cá”, nghĩa là tình cảm mẹ con thật thắm thiết không thể tách rời, như ăn cơm cần phải có cá mới ngon.

Bản chất của người Kitô hữu là cầu nguyện, và người Kitô hữu rất thích cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện là hơi thở của linh hồn, và người ta có thể nói : Kitô hữu và cầu nguyện là một, là không thể tách lìa.

Bản chất của ma quỷ là ghen ghét, cho nên nó rất ghét những người Kitô hữu luôn cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện làm cho chúng nó không còn ảnh hưởng trên những người Kitô hữu nữa, do đó mà nó tìm mọi cách để cám dỗ họ, mà cách hay nhất của ma quỷ dùng đó là sự thích hưởng thụ của chúng ta.

Có người công phu tu dưỡng cả đời cũng không thể thắng được sự thèm muốn hưởng thụ trong tíc tắc; có người suốt ngày ăn chay hãm mình cũng không lướt qua được sự ước ao hưởng thụ xác thịt; lại có người tránh xa bao cám dỗ của cõi hồng trần mà vào sống trong tu viện, rồi cũng không thoát li được cơn cám dỗ hưởng thụ của ma quỷ mà ôm mối hận trở lại cõi hồng trần đầy bụi bặm.

Ăn và uống cần thiết cho thân xác.

Cầu nguyện và hi sinh cần thiết cho linh hồn.