CẮT MẤT KHỐI U

Ở Di Môn có một người trên trán có một khối u dài, bộ não bị hỏm đến trong bả vai, nên khối u hình như thay thế cái đầu, ngũ quan rất khó mà phát huy hết tác dụng.

Viên quan quản lí đất Ảnh ở biên cương rất tội nghiệp và muốn cắt giùm khối u ấy cho anh ta.

Có người nói : “Khồi u này quá lớn không thể cắt được”, viên quan ấy không nghe và vẫn tiến hành cắt bỏ khối u ấy, qua hai ngày sau thì người ấy chết.

Người trong thành đều trách mắng viên quan, hắn ta không chịu chấp nhận, lại còn nói : “Tôi chỉ biết là cắt bỏ khối u ấy, mặc dù anh ta đã chết, nhưng khối u thì không còn nữa vậy !”

(Úc Li tử)

Suy tư :

Cắt được khối u, nhưng người đã chết thì có ích gì nữa chứ ? Con người ta chỉ hưởng được cái hạnh phúc vật chất, cái đẹp thể lí khi còn sống mà thôi, chứ nếu chết đi rồi thì có đẹp như tiên cũng vô ích.

Linh hồn của chúng ta rất đẹp và rất quý, quý hơn tất cả vàng bạc châu báu trên thế gian gộp lại.

Linh hồn đẹp là bởi vì nó phản ảnh lại hình ảnh của Thiên Chúa, nó quý bởi vì Con Thiên Chúa đã hi sinh chết trên thập giá để chuộc lại. Nó quý giá đến như thế nên Đức Giêsu đã cảnh cáo chúng ta : “Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì được ích chi ?”

Không được ích gì cả khi linh hồn đã chết.

Tại sao nó chết ?

Tại vì chúng ta cho rằng, tất cả các việc như : tham dự các bí tích, thánh lễ, lần chuỗi Mân Côi, học hỏi giáo lí.v.v... là những khối u không đẹp đối với trào lưu văn minh hưởng thụ, cần cắt bỏ; tại vì chúng ta cho rằng, tham dự các bí tích là chuyện của con nít, của các ông bà già quê mùa, là chuyện nhảm nhí, là khối u làm mất thì giờ cần phải cắt bỏ không thương tiếc...

Đó chính là nguyên nhân làm cho linh hồn của mình chết đời đời vậy.

Uổng thay !!