Chúa Giê-su Chịu Phép Rửa – Năm A (Isaiah 42: 1-4, 6-7; Psalm 29; Acts 10: 34-38; Matthew 3: 13-17)
Như thế nào để trở thành một đầy tớ đích thực của Thiên Chúa? Nhiều người đòi hỏi là phải lên tiếng và hành động bảo vệ và ủng hộ Thiên Chúa, nhưng thường tất cả những lời lẽ và hành động không mang lại danh dự cho Thiên Chúa. Có những lúc khi mà Thiên Chúa có thể thực hiện mà không cần đến loài người “biệt đãi”.
Đoạn trích từ Isaiah gợi ý cho chúng ta một mô hình về con người được đẹp lòng trong tầm nhìn của Thiên Chúa. Cá nhân trong nghi vấn và đặc điểm nhận dạng không ai biết – là một người bất bạo động nhưng người ấy không bao giờ mắc sai lầm vì nhu nhược hay thụ động. Anh ta không phải cần đến những lời lẽ giận dữ và gây tổn thương hoặc những hành động hiếu chiến cho quyền lực của mình là một mệnh lệnh khác và xuất phát từ mạch nguồn cao hơn, tinh thần của Thiên Chúa. Hình ảnh người đấy tớ có một cam kết kiên định và say mê trước công lý và hòa bình củng như khao khát khai tâm và khai trí của tha nhân. Có nhiều mô hình dành cho những nhà cải cách, những nhà cách mạng và những người năng động, và họ tất cả đều có năng lực sử dụng của mình. Nhưng đoạn trích cung cấp mô hình thiêng liêng thánh thiện, những người làm đẹp lòng Chúa. Thiên Chúa thực sự hoan hỷ với bất ký ai thậm chí người mà tạo ra sự cố gắng để sống theo những tiêu chuẩn này.
Những lời của Thánh Phê-rô quả thật khó khăn khi ông phải nói ra. Phải qua hai lần mặc khải từ Chúa Thánh Thần (Acts 10: 28, 44-48) để dẫn đến mục đích quan điểm: không ai là không được thanh tẩy hoặc bị loại trừ vì sắc tộc, tôn giáo hoăc vị trí xã hội của họ. Những người được xác định bởi những gì đang diễn ra tự bên trong: những người thực thi công lý, nhân hậu, từ tâm và những ai tôn kính Thiên Chúa khi họ đã hiểu biết về Người đều có thể được chấp nhận bất kể nguồn gốc của họ là gì.
Isaiah đã nói lên trước sự ý thức phát triển về tình chất phổ quát của Thiên Chúa và sự mặc khải tiếp tục được phô diễn trong những trang của sách Tông Đồ Công Vụ: tinh thần được đổ ra cho tất cả mọi người và tất cả được gọi mời dưới tán từ bi ân sủng của Thiên Chúa. Điều này cũng chỉ ra cách cho sư hợp tác và đối thoại hiệu quả với những đức tin tôn giáo khác.
Phép rửa của Chúa Giê-su dưới bàn tay của Thánh Gio-an Tẩy Giả đã gây hoang mang cho nhiều Ki-tô hữu thế kỷ thứ nhất. Tại sao Người cần phải rửa tội, đặc biệt khi phép rửa của Thánh Gio-an là một trong những sự hối cải? Mỗi người trong bốn nhà viết phúc âm trong Kinh Thánh đã luận giải biến cố này một cách khác nhau. Mat-thêu đã dùng những chú giải Thánh Kinh (midrash ‘Heb.’ – written between the beginning of the Exile and c.A.D 1200) – sự giải thích giàu trí tưởng tượng Do Thái – để cung cấp một câu trả lời. Vì trong tất cả những Tin Mừng, Mat-thêu đã nhấn mạnh vai trò phụ hoặc thứ hai của Gio-an Tẩy Giả, một điều gì đó không minh bạch đối với Ki-tô hữu thuộc thế kỷ thứ nhất. Trong cuộc đối thoại gữa Chúa Giê-su và Thánh Gio-an điều đó hiển nhiên rằng Chúa Giê-su thực sự không phải hiện diện ở đó, nhưng là vì bước theo con đường nhân loại một cách mật thiết và định hướng một điền hình. Và thay vì giọng nói từ trời cao trực tiếp nói với Chúa Giê-su như trong Tin Mừng của Thánh Lu-ca và Thánh Mac-cô (con là con của ta) thì Thánh Mat-thêu lại trình bày nó thuộc ngôi thứ ba (đây là con của ta). Rõ ràng đó là lời công bố chung cho tất cả Israel.
Thánh Mat-thêu tiếp tục khắc họa chân dung Chúa Giê-su như Moses mới và là người phiên dịch dứt khoát về truyền thống Do Thái và cũng là người thể hiện mức độ tối ưu về sự công bình và tuân thủ Lề Luật. Đây là thời điểm xức dầu thiêng liêng bởi Thiên Chúa và nó hiển nhiên rằngThiên Chúa mừng vui trong Chúa Giê-su như trong đoạn trích từ Isaiah đã mô tả. Đối với Chúa Giê-su phép rửa là giây phút kiên tín và mặc khải. Từ thồi điểm này, sứ vụ công khai của Người bắt đầu.
Cả hai phép rửa của Thánh Gio-an và sự việc của cộng đồng Ki-tô giáo sơ khai được cho là những khoảnh khắc quan trọng với những hậu quả suốt đời, không phải chỉ là những nghi thức xã hội hoặc thậm chí là một chiếc vé lên thiên đàng. Đó là một nghi thức của sự cam kết chung để cùng bước trên một con đường mà Chúa Giê-su đã bước qua. Đó không phải là cái gì đó thoáng qua – một số người trong Giáo Hội phôi thai đợi đến lúc tuổi trung niên (hoặc thậm chí trên gường chờ chết!) mới rửa tội vì họ không chắc chắn khả năng của họ sống được theo những yêu cầu của nó.
Phép rửa của chính chúng ta cũng phải trực tiếp hướng ngoại về phía tha nhân và thế giới, và nên xác định mọi khía cạnh của cuộc sống chúng ta. Khi chúng ta lập lại những lời tuyên thệ phép rửa không pải là một nghi thức trống rỗng mà là một cam kết chung nhiệt thành cho sự phục vụ từ bi, mưu cầu một thế giới công bằng và hòa bình.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)
Như thế nào để trở thành một đầy tớ đích thực của Thiên Chúa? Nhiều người đòi hỏi là phải lên tiếng và hành động bảo vệ và ủng hộ Thiên Chúa, nhưng thường tất cả những lời lẽ và hành động không mang lại danh dự cho Thiên Chúa. Có những lúc khi mà Thiên Chúa có thể thực hiện mà không cần đến loài người “biệt đãi”.
Đoạn trích từ Isaiah gợi ý cho chúng ta một mô hình về con người được đẹp lòng trong tầm nhìn của Thiên Chúa. Cá nhân trong nghi vấn và đặc điểm nhận dạng không ai biết – là một người bất bạo động nhưng người ấy không bao giờ mắc sai lầm vì nhu nhược hay thụ động. Anh ta không phải cần đến những lời lẽ giận dữ và gây tổn thương hoặc những hành động hiếu chiến cho quyền lực của mình là một mệnh lệnh khác và xuất phát từ mạch nguồn cao hơn, tinh thần của Thiên Chúa. Hình ảnh người đấy tớ có một cam kết kiên định và say mê trước công lý và hòa bình củng như khao khát khai tâm và khai trí của tha nhân. Có nhiều mô hình dành cho những nhà cải cách, những nhà cách mạng và những người năng động, và họ tất cả đều có năng lực sử dụng của mình. Nhưng đoạn trích cung cấp mô hình thiêng liêng thánh thiện, những người làm đẹp lòng Chúa. Thiên Chúa thực sự hoan hỷ với bất ký ai thậm chí người mà tạo ra sự cố gắng để sống theo những tiêu chuẩn này.
Những lời của Thánh Phê-rô quả thật khó khăn khi ông phải nói ra. Phải qua hai lần mặc khải từ Chúa Thánh Thần (Acts 10: 28, 44-48) để dẫn đến mục đích quan điểm: không ai là không được thanh tẩy hoặc bị loại trừ vì sắc tộc, tôn giáo hoăc vị trí xã hội của họ. Những người được xác định bởi những gì đang diễn ra tự bên trong: những người thực thi công lý, nhân hậu, từ tâm và những ai tôn kính Thiên Chúa khi họ đã hiểu biết về Người đều có thể được chấp nhận bất kể nguồn gốc của họ là gì.
Isaiah đã nói lên trước sự ý thức phát triển về tình chất phổ quát của Thiên Chúa và sự mặc khải tiếp tục được phô diễn trong những trang của sách Tông Đồ Công Vụ: tinh thần được đổ ra cho tất cả mọi người và tất cả được gọi mời dưới tán từ bi ân sủng của Thiên Chúa. Điều này cũng chỉ ra cách cho sư hợp tác và đối thoại hiệu quả với những đức tin tôn giáo khác.
Phép rửa của Chúa Giê-su dưới bàn tay của Thánh Gio-an Tẩy Giả đã gây hoang mang cho nhiều Ki-tô hữu thế kỷ thứ nhất. Tại sao Người cần phải rửa tội, đặc biệt khi phép rửa của Thánh Gio-an là một trong những sự hối cải? Mỗi người trong bốn nhà viết phúc âm trong Kinh Thánh đã luận giải biến cố này một cách khác nhau. Mat-thêu đã dùng những chú giải Thánh Kinh (midrash ‘Heb.’ – written between the beginning of the Exile and c.A.D 1200) – sự giải thích giàu trí tưởng tượng Do Thái – để cung cấp một câu trả lời. Vì trong tất cả những Tin Mừng, Mat-thêu đã nhấn mạnh vai trò phụ hoặc thứ hai của Gio-an Tẩy Giả, một điều gì đó không minh bạch đối với Ki-tô hữu thuộc thế kỷ thứ nhất. Trong cuộc đối thoại gữa Chúa Giê-su và Thánh Gio-an điều đó hiển nhiên rằng Chúa Giê-su thực sự không phải hiện diện ở đó, nhưng là vì bước theo con đường nhân loại một cách mật thiết và định hướng một điền hình. Và thay vì giọng nói từ trời cao trực tiếp nói với Chúa Giê-su như trong Tin Mừng của Thánh Lu-ca và Thánh Mac-cô (con là con của ta) thì Thánh Mat-thêu lại trình bày nó thuộc ngôi thứ ba (đây là con của ta). Rõ ràng đó là lời công bố chung cho tất cả Israel.
Thánh Mat-thêu tiếp tục khắc họa chân dung Chúa Giê-su như Moses mới và là người phiên dịch dứt khoát về truyền thống Do Thái và cũng là người thể hiện mức độ tối ưu về sự công bình và tuân thủ Lề Luật. Đây là thời điểm xức dầu thiêng liêng bởi Thiên Chúa và nó hiển nhiên rằngThiên Chúa mừng vui trong Chúa Giê-su như trong đoạn trích từ Isaiah đã mô tả. Đối với Chúa Giê-su phép rửa là giây phút kiên tín và mặc khải. Từ thồi điểm này, sứ vụ công khai của Người bắt đầu.
Cả hai phép rửa của Thánh Gio-an và sự việc của cộng đồng Ki-tô giáo sơ khai được cho là những khoảnh khắc quan trọng với những hậu quả suốt đời, không phải chỉ là những nghi thức xã hội hoặc thậm chí là một chiếc vé lên thiên đàng. Đó là một nghi thức của sự cam kết chung để cùng bước trên một con đường mà Chúa Giê-su đã bước qua. Đó không phải là cái gì đó thoáng qua – một số người trong Giáo Hội phôi thai đợi đến lúc tuổi trung niên (hoặc thậm chí trên gường chờ chết!) mới rửa tội vì họ không chắc chắn khả năng của họ sống được theo những yêu cầu của nó.
Phép rửa của chính chúng ta cũng phải trực tiếp hướng ngoại về phía tha nhân và thế giới, và nên xác định mọi khía cạnh của cuộc sống chúng ta. Khi chúng ta lập lại những lời tuyên thệ phép rửa không pải là một nghi thức trống rỗng mà là một cam kết chung nhiệt thành cho sự phục vụ từ bi, mưu cầu một thế giới công bằng và hòa bình.
(Nguồn: Regis College – The School of Theology)